Bloggers VIET
Blog Mới
Đang tải...
Hôm nay là với blog

Viết Ngay, Nhận Áo Bloggers VIET

Thứ Bảy, 4 tháng 7, 2020

Sâu nặng tình người chiến sĩ hôm nay

   “Với Hà Tĩnh mình răng mà thương mà nhớ”. Lời đầu bài hát của cố nhạc sĩ An Thuyên đưa ta về miền quê nay đang mùa nắng nóng. Cái nắng hè xem lẫn gió mùa Tây nam như nung rèn ý chí kiên cường của miền quê nghèo dải đất miền Trung.
Ôi! Miền quê hương gói trong “ cát bụi sữa thơm”.
   Thương thay cho miền quê hôm nay đang bị cháy rừng. Xem ti vi, đọc báo mà thương người dân nơi đây đang căng mình dập lửa. Ôi ! Ngọn lửa nghiệt ngã nổi điên bùng cháy khi có bàn tay ai tiêm chích? Không thể nào mà nó tự dưng bốc hỏa thời điểm gió phơn đang hoành hành các tỉnh miền Trung? Tôi thương các chiến sĩ công an, bộ đội ngày đêm chiến đấu không bao giờ ngơi nghỉ . Vì nhiệm vụ nên các anh chẳng quản khó khăn, nhọc nhằn. Miếng cơm ăn cũng vội vàng khi lửa cháy. Giấc ngủ chưa say cũng vì tổ quốc, vì dân. Các anh thật vĩ đại của thế kỉ này. Chàng Thạch Sanh của đất nước bốn nghìn năm. Cho tôi ôm cái ôm đồng chí cùng với nụ cười tươi tắn đọng trên môi. Cho tôi gửi lời văn qua gió mây tới các anh đang gồng mình chống giặc lửa với lời nói chứa chan tình người nhân ái cũng chỉ mong tất cả sẽ thành công để ai cũng bình yên nơi chiến tuyến. 
   
Hình ảnh từ Internet

  Xúc động với những hình ảnh các anh mệt nhoài nằm lăn ra đất ngủ. Nhà báo đã gửi những hình ảnh đó truyền tải đến mọi người là niềm an ủi lớn lao. Khâm phục những con người chỉ biết yêu thương đâu nhận của riêng mình! Việc làm của các anh như một bản hùng ca trong thời bình được tôi rèn ý chí. Tôi cứ hỏi và lại tự trả lời về những gì mà người lính “Cụ Hồ” nay sao vẫn giống người lính xưa: có gian khổ nào mà người lính chẳng trải qua? Có gian truân nào mà người lính không gánh chịu? Có mùa xuân nào mà người lính được hưởng đầu tiên và có hạnh phúc nào người lính được hưởng trọn? Ngợi ca các anh để đưa các anh vào nốt nhạc, lời thơ. Biết khi mô thì cũng nhớ về Hà Tĩnh với núi Hồng Lĩnh với dòng sông La ngân nga tiếng hát ân tình mà sâu nặng.
   Ước gì một cơn mưa lạc lối bỗng đâu xuất hiện lúc này để ngọn lửa ác độc kia bị đánh bại. Các anh được về với cuộc sống bình yên. Người thân được dang rộng vòng ôm, hôn lên mái đầu kia khét mùi khói lửa. Mỗi độ gió phơn về là miền Trung đỏ lửa. Những cánh rừng xanh canh cánh nỗi lo âu mất rừng.  Như một phép mầu, mưa xuất hiện nhưng chẳng thấm vào đâu. Vẫn cứ thương sức trai người lính trẻ, chiến đấu với giặc lửa để giữ lại “lá phổi” xanh của hành tinh miền Hà Tĩnh.
   Các anh ơi! Vì cuộc sống người dân nơi quê nghèo chan chứa. Họ rất cảm ơn những người con đất Việt biết chịu đựng nỗi gian truân vẫn không chịu khuất mình. Ngợi ca các anh như khúc Khải hoàn ca. Suốt cuộc hành trình vì dân, vì nước. Mong những cánh rừng kia trở lại với dáng xưa!
Văn Định

Thứ Sáu, 3 tháng 7, 2020

Quy chuẩn viết bài tại Bloggers VIET

Xin chào các độc giả, tác giả, CTV tại Bloggers VIET. 

Để đảm bảo việc xây dựng một cộng đồng Bloggers VIET với những mục tiêu mà những người đồng sáng lập đã đề ra ngay từ ban đầu. Ở bài viết này, Bloggers VIET sẽ hướng dẫn những Quy Chuẩn Viết Bài mà Bloggers VIET yêu cầu dành cho các tác giả chính thức tại Bloggers VIET

Tác giả chính thức là tác giả đã được Bloggers VIET xét duỵệt và chấp thuận làm thành viên chính thức, có thể tự đăng bài lên website dưới tên tác giả./
Quy chuẩn viết bài tại Bloggers VIET, ảnh: Bloggers VIET
1. Chất lượng bài viết

Khi trở thành một tác giả chính thức tại Bloggers VIET, đồng nghĩa với việc bạn có quyền đăng tải bài viết của mình lên website vào bất kỳ thời gian nào, tuy nhiên để đáp ứng những yêu cầu cần và có của một blogger thì bài viết của bạn cần đáp ứng đủ các tiêu chí sau: 

- Viết đúng chính tả, không viết tắt, bài viết không được quá ngắn (tối thiểu 500 từ/ 1 bài)

- Nội dung bài viết phải phù hợp với những nguyên tắc và quy định mà bạn và Bloggers VIET đã cam kết trước đó..

- Nội dung bài viết phải thuộc một trong các chuyên mục hiện có tại Bloggers VIET

Nếu bài viết không đạt chất lượng mà Bloggers VIET yêu cầu, chúng tôi sẽ gửi email cho tác giả để cảnh báo hoặc xóa bài viết mà không cần báo trước cho tác giả.


2. Spam Bài viết

Để xây dựng một website Bloggers VIET, những người làm kỹ thuật luôn hướng tới một website đáp ứng về mặt nội dung, thân thiện với bộ máy tìm kiếm của google vì vậy theo đề xuất của Bộ phận kỹ thuật, các tác giả nên giãn cách việc đăng bài, tối đa 3 bài viết/1 tuần. Việc này tránh ảnh hưởng đến tài khoản của chính tác giả, có thể bị google đánh vào mục spam. 

3. Tiêu đề bài viết, kích thước hình ảnh, bản quyền hình ảnh, căn lề bài viết

*. Không dùng chữ in hoa cho tiêu đề bài viết


Vấn đề về bản quyền hình ảnh luôn luôn được Bloggers VIET tuân thủ và dựa theo đạo luật bảo vệ bản quyền thiên niên kỷ DMCA, chính vì thế các tác giả tại Bloggers VIET cũng cần tuân thủ về quy tắc này.

Ghi rõ nội dung nguồn hình ảnh dưới mỗi hình ảnh nếu có tái sử dụng hình ảnh từ nguồn khác ngoài Bloggers VIET.


Ví dụ:
Hình ảnh: internet 
Hình ảnh nên được chèn ở đầu hoặc giữa bài viết, KHÔNG NÊN CHÈN Ở CUỐI BÀI VIẾT, kích thước hình ảnh tối thiểu phải đạt (rộng 600 x cao 315 px) 

Nếu bài viết của tác giả không có hình ảnh đáp ứng, đội ngũ của Bloggers VIET sẽ tiến hành chỉnh sửa và thay thế bằng hình ảnh phù hợp hơn mà không cần báo trước.

- Bài viết soạn thảo sử dụng căn lề đều hai bên cho toàn bộ bài viết, không chọn căn lề trái.

4. Chữ ký tác giả 

Là một tác giả chính thức của Bloggers VIET, Tên (Bút danh) của tác giả (có dấu tích xác minh) đều được hiển thị đi kèm bài viết, vì vậy các tác giả có thể bỏ qua việc để lại chữ ký dưới mỗi bài đăng. 

5. Hướng dẫn chi tiết cách viết 1 bài viết đạt chuẩn. 

Mời các tác giả xem bài viết này để có thể hiểu rõ hơn cách tạo ra một viết đạt chuẩn tại Bloggers VIET.

Ban quản trị

Bắt cua đồng “một thời đã rất xa”

  Khi còn nhỏ, chúng tôi thường rủ nhau đi bắt cua đồng ở những cánh đồng lúa xa thật là xa. Dường như đứa nào cũng thích với công việc đấy vì thời gian đó chẳng biết thế nào mà cua đồng nhiều vô kể.
  Khi lúa xuân đang thì con gái, ruộng đồng có những bờ mương, bờ ruộng cỏ mọc xanh. Trên các bờ đi của ruộng lúa, người nông dân đắp rạ lên trải đường đi. Tới trưa, không biết cua đồng con to, con nhỏ ở đâu mà nhiều thế lên núp dưới mảng rạ hoai nhiều ơi là nhiều! Có lẽ trời nắng nóng nên chúng bò lên núp trên bờ ẩn dưới lớp rạ kia cho mát. Cứ thế chúng tôi rủ nhặt cua mang về để chế biến thành bữa canh gọi là “hương đồng nội”. Cua đồng thấm sâu vào kí ức mỗi đứa của cái thuở xa xưa. Mẹ tôi mua cho anh em chúng tôi mỗi người một cái giỏ để đựng cua. Chúng tôi ngày nào cũng cần mẫn bắt cua bỏ vào đấy! Nếu giỏ đầy cua mà còn say mê bắt thêm thì cạp quần giắt cua vào. Mặc cho nó kẹp đau ơi là đau cũng cắn răng chịu đựng. Có khi lấy cọng dây chuối cột ống quần dài lại bỏ cua vào thì tuyệt vời và cứ thế "chiến lợi phẩm" tăng lên mê hồn lòng dạ mỗi đứa chúng tôi. 
Không biết bao nhiêu cánh đồng quê mà dấu chân chúng tôi không hằn in ở đó, có lẽ những bước chân ấy nhiều đến nỗi mà đứa nào đứa nấy thuộc làu và kể không sót bờ ruộng với mương nước nào. Sự hồn nhiên và vô tư cứ thế ăn sâu vào tâm hồn chúng tôi mãi mãi. Đếm đầy kỉ niêm về những buổi trưa nắng như đổ lửa mà ra đồng bắt cua thì chẳng ai lại cả gan như chúng tôi ngày xưa. 
Ảnh Internet 
Cua đồng ngon là những con màu vàng sậm có hai cái càng đẹp và chắc. Thân cua to, dày hằn in nét giống như người ta trang trí một vết hoa văn trông giống hình thù thứ này vật kia. Có con giống hình mặt người nhưng có những con lại giống mảnh vỡ li kì trong truyện cổ tích. Khi ai đó đụng vào thì như một phản xạ tự nhiên cua nghênh càng cao lên để sẵn sàng tấn công lại. Hai con mắt lồi cao liếc qua liếc lại cùng với đôi càng kia chống lại kẻ bắt chúng. Nhiều khi chúng tôi bị cua kẹp trầy tay đau điếng cả người rồi điên cuồng lên cho nó đi đầu thai kiếp sau. Có khi nhiều con cũng ngoan hiền nằm im cho chúng tôi bắt. Thoắt cái thì cũng đầy giỏ. Niềm hân hoan dâng tràn trong lòng mỗi khi bắt được nhiều cua. Vậy bắt cua làm sao để nó không tấn công lại mình? Người lớn truyền kinh nghiệm lại cho chúng tôi hay thật. Nếu thấy chúng xuất hiện thì dùng tay chộp ngay vào thân nó thật nhanh thì nó sẽ bị mất phản xạ và cứ thế cua có chạy đằng trời. Thật là thú vị! 

  Ngày nay, cua không còn nhiều nữa. Người dân quê tôi kiếm bữa canh cua thì hơi hiếm do đô thị hoá rồi nông thôn hoá. Chẳng còn cảnh rủ nhau ra đồng nhặt bắt cua như ngày xưa nữa. Kỉ niệm đó như đã ẩn sâu trong bao nỗi nhớ một thời xa lắc!
Văn Định

Thứ Tư, 1 tháng 7, 2020

Có những mảnh đời như thế

Chẳng biết thế nào mà hễ xem chương trình "Trăm năm trồng người" phát trên VTV8 là tôi lại xúc động trào dâng vô cùng? Hay là Biên tập viên Quang Minh đã dẫn dắt người xem cảm động như vậy? Có lẽ chương trình đã đưa đến người xem hiểu rõ từng hoàn cảnh khó khăn của các em trên dải đất miền Trung qua những giọt nước mắt chực trào tự nhiên chảy ra đến uất nghẹn. Dải đất miền Trung còn nhiều khó khăn lắm. Một năm phải hứng chịu với biết bao thiệt hại do thiên tai gây ra, chống chọi với bao nhiêu tai ương ập tới. Nỗi vất vả, gian truân miền quê này phải gồng mình hứng chịu. Thương đến nao lòng! 

Hình ảnh: Chương trình Trăm năm trồng người VTV8
Mỗi câu chuyện trong chương trình là mỗi hoàn cảnh đáng thương. Đã phát đi bao nhiêu số là đã phát đi bấy nhiêu hoàn cảnh xem đến mà bản thân tôi tự nhủ: giá như mình có... thì mình sẽ chia sẻ với các em một phần nào đó để các em lớn lên bước vào đời cho vững. Hoàn cảnh của em A Lê Hờ Oanh học sinh lớp 6 trường tiểu học - trung học cơ sở Suối Trai, Sơn Hòa, Phú Yên. Mẹ bị bệnh mất. Ba bỏ đi đâu em không rõ. Em ở với bà ngoại đã già, đói nghèo nhưng bà cháu nuôi nhau, có gì ăn nấy. Em chỉ mong sao được cắp sách tới trường như bao bạn bè khác. Thấy hoàn cảnh đáng thương, thầy cô động viên, giúp đỡ em vượt qua khó khăn để vươn lên trong học tập. Lời dăn dạy của thầy cô như liều thuốc bổ đem tới ước mơ cho em. Kỉ niệm trong em lúc mẹ còn sống là được mẹ ôm vào lòng. Chỉ có vậy thôi mà nước mắt chực trào rồi nấc nghẹn. Em nghĩ rằng cái tình thương mới chỉ có "ôm vào lòng" của mẹ nó bao la lắm, nó như một điều gì đó cao quý dành cho em mãi mãi thì em mới trào dâng mạnh như thế! Và rồi em chẳng bao giờ được cảm nhận được nữa. Thương thay cho người bà nuôi nấng cháu lớn lên trong cơ cực. Tình thương yêu và sự chăm sóc của bà để bù lại mất mát đó như một lẽ đời. Bà thật đáng trân trọng. Oán trách người cha thấy cảnh đời như thế mà bỏ buông để bước chân ra đi không đoái hoài tới giọt máu mình sinh ra. Nhưng dù thế nào đi chăng nữa các em có những hoàn cảnh đáng thương như em Oanh vẫn được "trăm năm trồng người" dành cho những món quà từ các mạnh thường quân đầy nghĩa tình để các em học tập và sống có ích cho xã hội. 


Ba câu chuyện là ba hoàn cảnh khác nhau. Để cho em trở thành phi công, em làm cô giáo, em là kĩ sư... mong ước mơ của các em trở thành hiện thực trong tương lai. 

Hoa mận trắng quê tôi

Cái lạnh cuối đông đang xa dần để nhường lại cái ấm áp của mùa xuân thì hoa mận nở. Hoa mận mà nở thì chúng tôi lại được chiêm ngưỡng vẻ đẹp tinh khiết của một loài hoa mà chỉ có vùng Tây Bắc mới có. Nhưng chúng tôi không thuộc vùng của xứ sở loài cây được gọi là “thiên đường trắng” “một nàng thiếu nữ Tây Bắc đang ở độ xuân sắc, mong manh, nhẹ nhàng” này. Một miền quê nông thôn dải đất miền Trung.
Hình ảnh: Internet

Hoa nở trắng như tuyết trải khắp vườn. Những nụ hoa mỏng manh vươn mình khẳng định đầy kiêu hãnh xuất hiện. Hoa mọc từng chùm, điểm xuyết trên những cành cây xù xì phủ đầy rêu phong cùng sương gió, nhiều bông hoa đua nhau khoe sắc, những cành mận nở xum xuê che lấp đi sự gồ ghề của cành cây ấy, lãng mạn biết bao đang lan tỏa, đang khoe sắc dưới ánh nắng ban mai càng tăng thêm vẻ trắng muốt đến say đắm lòng người! Màu trắng tinh khôi của hoa như một cô gái đẹp tựa mây trắng đã thu vào tầm mắt của chúng tôi làm bừng sáng cả một không gian u buồn của mùa đông kéo dài, cảnh vật trở nên tràn đầy sức sống hơn. Vườn hoa được khoác lên mình một cái áo trắng giống nàng tiên trong truyện cổ tích, đẹp kì diệu khi có làn gió nhẹ thổi qua, hoa bỗng nên thơ, lãng mạn làm ai cũng muốn giữ trọn mọi khoảnh khắc khi ngắm nhìn. Màu trắng tựa những con thiên nga bơi lội dưới hồ nước trong xanh. Màu trắng giống cô dâu đài các mặc váy trắng trong lễ vu quy chuẩn bị về nhà chồng. Cái màu trắng tô điểm nét đẹp của một vùng đầy tuyết trắng khi mùa đông về ở xứ trời Âu. Dường như lạc vào thiên đường của một cung điện uy nghi, tráng lệ. Thả tầm nhìn để ngắm cảnh xung quanh vườn mận, tôi như có cảm giác một mùa xuân sắp về, một mùa bội thu của người trồng mận sắp đến. Cái hạnh phúc dạt dào đang chờ đợi ở phía trước. 

Hoa mận tàn rụng xuống đất trải đầy vườn một màu trắng đục nhường chỗ cho lá và quả bắt đầu phát triển. Một ngày không xa, khi cái nóng của mùa hè về ta sẽ được thưởng thức vị ngọt mê hồn người của quả mận quê tôi đầy gió nóng. Miền quê dải đất miền Trung!

Thứ Ba, 30 tháng 6, 2020

Danh sách bài viết đủ điều kiện đổi quà Đợt 07/2020

Với quê hương thật sâu nặng nghĩa tình

  Mảnh đất nghèo đã cùng bao tháng, bao tháng nuôi tôi khôn lớn thành người. Mảnh đất mà cha mẹ tôi vất vả với cảnh đời cơ cực triền miên chở che, nuôi dưỡng, dạy dỗ chúng tôi nên người qua bờ vai gầy guộc, áo sờn bạc thấm đẫm giọt mồ hôi chát mặn. Nơi ấy đã cùng chúng tôi trải qua bao thăng trầm của tuổi thơ đầy ắp những kỉ niệm mà đến hôm nay không thể nào quên được. Những sinh hoạt đời thường tiềm ẩn trong nếp sống giản dị, đơn sơ nhưng đong đầy niềm hạnh phúc. 
  Tôi thầm gọi tên "quê hương" như một tiếng tơ lòng trong khoảng thời gian vàng mà nước mắt chảy ra hồi nào không rõ. Có lẽ quê hương mang sâu nặng nghĩa tình với tôi nhiều lắm nhưng do bươn chải để kiếm sống nên tôi chẳng giúp được gì dù đã sinh ra và lớn lên trên miền quê nghèo này. Tưởng rằng xa quê rồi quên ngày trở lại? Cây có cuội, sông có nguồn. Tháng ngày cách xa, tôi vẫn đau đáu hướng về mảnh đất “rất nghèo” mà đời người chan chứa tình làng, nghĩa xóm. Hương vị thân quen thuở nào quê tôi chẳng bao giờ tôi quên được. Tuy sống ở xứ người nhưng tôi vẫn không bao giờ quên cái vị thơm của hương đồng cỏ nội gói gửi vào tâm thức tôi khi tết đến xuân về. Món ăn đơn sơ, giản dị của đồng quê mà tự tay mình làm rồi cả nhà cùng thưởng thức mang đậm chất quê hương: canh cua nấu với rau đay ăn chung với cà pháo. Canh hến nấu với rau ngót dậy mùi thơm với bữa cơm trưa hè...
Quê hương là những buổi trưa hè oi ả, tiếng võng kêu kĩu kịt phía hiên nhà. Tiếng mẹ ru hời quạt mát của mo cau. Ánh trăng vàng chiếu sáng cánh đồng quê. Cơn gió thổi nhè nhẹ miên man mát lòng, mát dạ. Giấc ngủ say nồng yên ả đến mê li. Quê hương là chuỗi ngày ấu thơ cùng với bạn bè chăn trâu, thổi sáo, thả diều, đánh khăng, đánh đáo và những trò chơi dân gian của làng quê yên bình, là những tràng cười vô tư yêu cuộc sống. Bao nhiêu buồn vui của tuổi thơ ẩn chứa trong mỗi đứa trẻ thơ. Những trận đòn no nê vì ham chơi hơn ham học. Lũ trẻ chúng tôi dang nắng đuổi bắt chuồn chuồn, châu chấu mặt đỏ gay vẫn mê say rồi bị đòn roi nhưng vẫn không chừa thói “không nghe lời người lớn”.

    Những dấu chân in hằn trên miền quê gió và nắng của ngày hè với cái lạnh buốt lòng của ngày đông, sự ấm áp của mùa xuân cũng đã làm cho tôi yêu “chốn quê” đến nhường nào và hình như bài hát “quê hương” lại da diết trong tôi như một điều gì đó đến dâng tràn!
Văn Định

Ảnh Internet

Gánh hàng của bà “đồng nát”

   “Aii lông gà, lông vịt, bình tông, xoong thủng, dép nhựa, đồng nát bán khô... ô... ô... ông?" Tiếng rao của bà cất lên tới ba lần như thế ngay khi bà mới tới đầu ngõ là chúng tôi đã nghe thấy. Hễ bà rao lên là chúng tôi vội vàng mang các thứ cóp nhặt được bán cho bà lấy đồng xu mua kem mút ăn. Bà có nhiều đồng xu lắm, bà bỏ vào trong cái dải quần cột ngang hông, định giá nhiêu tiền là bà đưa xu cho chúng tôi.
Bà đi mua đồng nát. Tài sản của bà là cái quang gánh đan bằng mây. Hai cái thúng tre để vào lòng gánh với bao tải nhỏ hai cái và một cái ghế con gỗ cùng cái cân treo nhỏ. Những xoong, nồi thủng, móp và bình tông hư bà bỏ vào một thúng còn thúng kia bà để đồ đồng, dép nhựa. Nếu nhiều quá bà lại san sang cho đều hai bên gánh khi quẩy hàng sẽ không bị chênh đòn gánh. Hai cái bao nhỏ bà đựng một bao lông gà và bao lông vit. Bà đi hết đầu làng, ngõ hẻm ở quê tôi để mua các thứ đó. Vừa ra khỏi ngõ tôi, bà dừng lại hạ nhẹ nhàng gánh đồng nát xuống và móc gói trầu nhai chóp chép rồi lại cất tiếng rao lanh lảnh vang rất xa "Ai xoong, nồi, chảo thủng, lông gà, lông vịt, dép nhựa, đồng nát bán khô... ô... ông? Tiếng "không" bà kéo dài nhằm cho mọi người chú ý hơn với lại kịp mang sẵn đồ đồng nát ra cho bà.
   Và đến chiều tối, bà đã được một gánh đầy. Công việc của bà là đi nhiều. Bà mua những thứ thường ngày của nhà quê cũ nát về bán lại lấy lời đong gạo lo cho cuộc sống gia đình. Âu cũng là nghề để mưu sinh. Bà bỏ công sức và tiếng rao thông thường thấm vào lòng bọn trẻ chúng tôi. Và lũ trẻ chúng tôi nhặt nhạnh những thứ hư hỏng trong gia đình dọn sạch bán cho bà để nhà cửa khỏi bộn bề. Khoảng 5 ngày, bà lại quay lại mua một lần với tiếng rao sang sảng ngay từ đầu ngõ. Cứ thế từ năm này qua năm khác, bà hành nghề...
Lâu lâu không nghe tiếng rao của bà là chúng tôi lại nhắc: "Sao lâu rồi bà đồng nát chưa tới mua đồ phế thải nhỉ?" Ngóng trông hàng ngày để bán cho bà, chờ mãi không thấy. Người lớn trong làng xôn xao: "Bà đồng nát mất rồi". Thì ra bà bị bệnh nặng và không còn nữa. Thương bà cả đời đi mua bán đồng nát để kiếm ăn. Tưởng rằng cuộc sống cứ êm đẹp như thế mãi mãi. Con người mà "sinh, lão, bệnh, tử" đã là quy luật, sinh ra rồi cũng có ngày trở về với cát bụi. Mỗi người có một hoàn cảnh, bệnh tật cướp đi mạng sống là lẽ thường tình.
   Bà đồng nát như một kí ức của tuổi thơ chúng tôi. Tiếng rao của bà vừa hay mà vừa đầy đủ với món đồ mình mua để nuôi sống gia đình.

Văn Định

Ảnh Internet

Thứ Hai, 29 tháng 6, 2020

Cây khế ngày ấy

    Không biết thế nào mà mỗi lần mẹ tôi bê thúng đi chợ là chúng tôi lại dặn đi dặn lại: "Mẹ đi chợ nhớ mua con xâu khế ngọt mẹ nhé!". Xâu khế như một món quà của trẻ con chúng tôi khi được mẹ đi chợ mua về. Nó mang đậm vị ngọt thấm vào tuổi thơ, vừa quý lại vừa giản dị phi thường.
   Trong làng, nhiều nhà trồng khế lắm nhưng họ rào kín lại để cho bọn trẻ đừng vào trèo phá. Cây khế to, có rất nhiều nhánh. Thân khế màu tím sậm, cành giòn rất dễ gãy. Lá khế sum suê. Kiến vàng thích làm tổ trong tán lá đó bởi lá khế chụm lại với nhau rất thuận lợi cho việc xây tổ. Không biết chúng làm tổ khi nào mà chúng tôi thấy rất nhiều. Đến mùa ra hoa, từ trong nách cây, những bông hoa tím li ti nở thẹn thùng. Hoa từng chùm tím sẫm trên cây. Rồi đậu lại quả con con ra 5 múi. Thoáng cái, quả lớn nhanh treo từng chùm lủng lẳng tận mãi cành cây cao. Những chùm chín mọng trông thích mắt lắm. Người lớn trèo lên hái quả mang xuống rồi dùng lạt giang xâu lại từng xâu. Mỗi một xâu là năm quả mang ra chợ bán lấy tiền mua thịt, cá về bổ sung cho bữa ăn. Xâu khế được lựa chọn nhìn vừa thích, vừa bắt mắt trẻ con. Ăn vào thấy ngòn ngọt, thấm đậm cái vị ngon chan chứa. Trước khi ăn phải dùng dao gọt cái bìa ngoài ở từng cánh khế chứ để ăn luôn nó có vị chan chát khó nuốt lắm. Chúng tôi không có thời gian để ngồi tỉ mẩn như vậy mà dùng răng cửa nhằn nhằn một loạt rồi ngấu nghiến ăn một cách ngon lành. Vừa chăn trâu vừa thưởng thức cái hương vị quê thì thú vị lắm.
   Thời gian cứ trôi qua, những xâu khế tuổi thơ nay vẫn còn bày bán ở các chợ nông thôn. Như một thứ quà qua bao thời kì tưởng như không còn nữa nhưng xâu khế ngọt vẫn được giữ mãi, trẻ con thời nay cũng vẫn thích món quà bình dị ấy.
Thấm đượm tình quê hương.


Văn Định

Ảnh internet

Chủ Nhật, 28 tháng 6, 2020

Cha tôi như thế đấy!

   Ôi! công lao trời bể của cha mẹ nuôi ta khôn lớn như khúc hát ru ngọt ngào, lắng đọng, êm dịu  đến ngỡ ngàng và trong sáng biết nhường nào! Và đó cũng là cánh cửa mở ra đón ta bước vào đời với bao nhiêu thăng trầm trên đường đời còn xa lắm! Ai lớn lên mà quên đi sự nuôi dưỡng của đấng sinh thành? Phải chăng câu ca dao về mẹ cha còn ghi mãi trong ta: “Công cha như núi Thái Sơn/ Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra/ Một lòng thờ mẹ kính cha/ Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con”. Vĩ đại quá! Cao cả quá!
   Nỗi vất vả của cha mẹ nuôi ta thành người là chặng đường gian truân đầy nghiệt ngã. Ngoài mẹ để ngợi ca, ta còn có cha, người luôn luôn dõi theo ta qua bao năm, tháng. Tuy người không mang nặng đẻ đau nhưng người đã sinh thành ra ta. Tự hào biết bao khi cha ta còn sống.
Mẹ là người chăm sóc, dưỡng nuôi ta, cho ta bầu sữa quý, giọt sữa thơm chứa trong cát bụi, sóng gió cuộc đời nhưng cha ta lại cho ta tình yêu thương vô bờ bến. Cái tình thương chứa chất trong một con người không ai đong đếm được. Người không nói ra nhưng ta cảm nhận được tình thương đó in sâu tận đáy lòng theo dòng thời gian qua đi rồi đọng lại.
   Mỗi khi đi đâu xa, tình thương vô bờ thể hiện ngay trước mắt ta, người luôn làm cho ta rung động cái cảm xúc không tả nổi. Cái nhìn âu yếm cũng đủ cho ta rơi nước mắt đến khi oà lên tiếng đến quyến luyến, bịn rịn. Cách thể hiện sự yêu thương của cha làm cho ta hiểu rõ hơn bao giờ hết. Sâu lắng đến khiêm nhường! Có bao giờ ta thấy được nước mắt của cha? Khi giọt nước mắt ấy chực trào thì nó còn hơn những điều phi thường khác. Chỉ một ngày vắng cha, ta cảm thấy như thiếu một cái gì cao quý và thiêng liêng lắm. Lòng bao dung của cha đã thấm sâu vào cuộc đời anh em chúng tôi như một điều kì diệu. Cha tôi, hình như không có ngày nào ngơi nghỉ. Sức mạnh vô biên làm cho cha tôi quên đi sự mệt nhọc. Người tất bật với công việc miễn làm sao kiếm được bát cơm, manh áo để anh em chúng tôi bằng bè, bằng bạn.  
    Tôi thương cha tôi lắm. Người đã hi sinh cả cuộc đời cũng chỉ vì anh em tôi. Nét mặt gầy hao thấm bụi thời gian cũng đủ để nói lên tình thương đối với con khi anh em tôi mồ côi mẹ từ sớm. Lẽ ra, cha phải đi bước nữa để có người chia bớt nỗi gian truân. Nhưng lương tâm người không muốn thế bởi khi mẹ tôi lìa xa cõi trần, ông đã thầm nguyện ở vậy để nuôi chúng tôi. Cha sợ chúng tôi khổ sở vì cha hiểu “Mấy đời bánh đúc có xương/ Mấy đời mẹ ghẻ mà thương con chồng”. Công việc bộn bề ở cơ quan nhưng cha tôi vẫn chăm lo, săn sóc chúng tôi như một người mẹ hiền. Tôi học được ở cha tính chịu thương, chịu khó, lòng nhân ái đến vô bờ. 
   Anh em chúng tôi lớn lên và đi học xa. Gánh nặng lên đôi vai của cha càng nhân đôi. Thấu hiểu cha, tôi gắng học có nghề để sau này đỡ đần cha phần nào. Mỗi khi đêm xuống là mỗi đêm thương nhớ cha một mình ở nhà. Sợ khi trái gió, trở trời cha lâm bệnh. Nhiều đêm tôi ngủ không được và cũng mong sao hết tuần về ôm chầm lấy cha mặc cho nước mắt lăn dài trên gò má. 
Thấm thoắt thời gian qua mau, cuộc đời biết bao thay đổi. Cha tôi về nghỉ hưu trong niềm vui hân hoan khi anh em chúng tôi đã trưởng thành. Mỗi khi nghĩ về cha, tôi lại thương cái dáng hao gầy ngày ấy. Mong cha mạnh khỏe để anh em chúng tôi bù đắp lại cái sự mất mát mà bao nhiêu nhiêu năm người gồng mình lo
CTV Phùng Văn Định
                                                                     (Ảnh Internet)

Quy Chuẩn Viết Bài Tại Bloggers VIET
Ban quản trị Bloggers VIET ban hành Quy chuẩn khi viết bài tại Bloggers VIET dành cho thành viên chính thức kể từ ngày 3/7/2020. (Chi tiết xem thêm tại đây)

Thông Báo Quan Trọng Từ BQT
Bloggers VIET tiến hành rà soát Tài khoản Tác giả chính thức đợt 2 (chi tiết xem thêm tại đây)

Lịch phát sóng Radio Blog
Chương trình Trạm Yêu số 2 sẽ được phát sóng vào lúc 20h ngày 18/7/2020 . Rất mong nhận được sự ủng hộ và đón nghe của quý thính giả. Xin cảm ơn!

Tuyển biên tập viên Radio Blog
Chương trình Radio Blog có nhu cầu tuyển biên tập viên, nếu bạn có chất giọng tốt muốn gia nhập Team Radio Blog của Bloggers VIET, hãy gửi mail về cho chúng tôi ngay hôm nay để ứng tuyển nhé! Đừng quên email của chúng tôi là bloggersviet@gmail.com
Đóng
Đóng
Phản Ánh Với Ban Quản Trị