Bloggers VIET
Blog Mới
Đang tải...
Hôm nay là với blog

Viết Ngay, Nhận Áo Bloggers VIET

Chủ Nhật, 2 tháng 8, 2020

Đà Nẵng hoà chan nắng

Hình ảnh Internet
  Trời Đà Nẵng mấy ngày nay mưa nắng thất thường, hình như cái nắng gay gắt bao trùm lên thành phố nhiều hơn những cơn mưa bất chợt. Sức nóng của thiên nhiên làm cho Đà Nẵng càng nóng hơn khi dịch Covid - 19 diễn biến phức tạp khắp các quận, huyện, phố phường, làng quê của thành phố nằm bên bờ  sông Hàn. 


  Đọc báo trên Internet mới biết rằng thành phố những ngày này đang căng mình chống dịch. Hình ảnh những chiến sĩ bộ đội, công an ngồi ăn bữa cơm giãn cách bằng hộp cơm giản dị mà chạnh lòng. Các anh là niềm tin của nhân dân giữ gìn sự bình yên cho xã hội nhất! Nỗi nhọc nhằn, vất vả của các anh để toàn dân được yên giấc ngủ khi đêm về, được đi trên mọi nẻo đường an toàn trải đầy hoa đẹp. Việc làm ấy mãi mãi đi vào lòng người dân cả nước. “ Vì nhân dân quên mình/ Vì nhân dân hi sinh..” lời bài hát ngợi ca tấm gương sáng của các anh vang mãi từ trong mỗi trái tim. Lòng tự hào dân tộc như một truyền thống hào hùng trong thời chiến cũng như thời bình. Đất nước sạch bóng quân thù có sự đóng góp của các anh nhiều lắm. Đất nước chống dịch cũng công sức các anh đổ ra không kể xiết. Có nhiều anh đã thầm lặng hi sinh khi tuổi đời còn trẻ cho đất mẹ hát mãi câu dân ca vang vọng mãi mai sau. 

  Nét mặt âu lo của các cấp các ngành không quản đêm ngày với dịch, sự chỉ đạo sát sao của người đứng đầu thành phố là biện pháp ngăn chặn không cho dịch lan rộng và diễn biến phức tạp chạm đến lòng dân. Ý thức của tầng lớp nhân dân trong nỗi gian khó là một phần nào đã chiến thắng dịch. Ơi! Đà Nẵng mến yêu!

  Ngày mỗi ngày cuộc sống cứ trôi và đổi thay đôi chút nhưng với sự chung tay, góp sức cùng quê hương có lẽ dịch bệnh “ ác nghiệt” kia cũng phải gục ngã. Đà Nẵng quyết tâm đẩy lùi dịch bệnh Covid - 19 ra khỏi quê hương để đưa cuộc sống người dân trở lại hoạt động hoà nhịp với sự đi lên cùng đất nước. Dịch bệnh qua đi để Bà Nà Hill khách lại đến nhiều hơn tận hưởng cái cuộc sống tràn đầy hạnh phúc. Một Cầu Rồng qua sông Hàn lại cùng dân tộc vươn mình, nhả ngọc quý đôi bờ sông hiền hoà xuôi về biển yên bình đón bình mình lên. Mấy nhịp Cầu Vàng dùng bàn tay nâng đỡ khách qua cầu nhớ nhớ, thương thương dù cho nắng hoà chan trong nắng. Để thành phố lại nhộn nhịp sức căng tràn vẻ tráng lệ cùng đất nước vang khúc  khải hoàn ca.

  Ôi! Đà Nẵng quê hương của “ ngàn năm văn hiến”! Trọn nghĩa vẹn tình chống giặc dịch mang lại sự bình an trên dải đất miền Trung hoà chan gió và nắng mà thiên nhiên ban tặng từ thuở xa xưa! 

Thứ Bảy, 1 tháng 8, 2020

[Quiz] Số 2: Ai là tác giả của truyện ngắn "Tôi đi học"

[Quiz] Số 2: Ai là tác giả của truyện ngắn "Tôi đi học"

"Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm hoang mang của buổi tựu trường. Tôi không thể nào quên được những cảm giác trong sáng ấy nảy nở trong lòng tôi như mấy cành hoa tươi mỉm cười giữa bầu trời quang đãng. Những ý tưởng ấy tôi chưa lần nào ghi lên giấy, vì hồi ấy tôi không biết ghi và ngày nay tôi không nhớ hết. Nhưng mỗi lần thấy mấy em nhỏ rụt rè núp dưới nón mẹ lần đầu tiên đến trường, lòng tôi lại tưng bừng rộn rã. Buổi sáng mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh. Mẹ tôi âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp. Con đường này tôi đã quen đi lại lắm lần, nhưng lần này tự nhiên tôi thấy lạ. Cảnh vật chung quanh tôi đều thay đổi, vì chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn: Hôm nay tôi đi học."

Câu 1: Ai là tác giả đạt giải nhất đồng hạng với nhà thơ Phạm Đình Bách trong cuộc thi thơ tháng Hai do báo Hà Nội báo tổ chức năm 1936?

  • Anh Thơ
  • Thanh Tịnh
  • Xuân Diệu
  • Huy Cận

Thanh Tịnh, ông sinh ngày 12 tháng 12 năm 1911, năm 1936 ông là người chiếm giải nhất (bài Lời cuối cùng) đồng hạng với nhà thơ Phạm Đình Bách trong cuộc thi thơ tháng Hai do báo Hà Nội báo tổ chức.

Câu 2: Thanh Tịnh được sinh ra tại đâu?

  • Hồ Chí Minh
  • Thừa thiên Huế
  • Cà Mau
  • Lạng Sơn

Ông sinh tại xóm Gia Lạc, ven sông Hương, ngoại ô thành phố Huế.Thuở nhỏ, ông theo học chữ Hán. Đến năm 11 tuổi, thì theo học chữ Quốc ngữ tại trường tiểu học Đông Ba và trung học (trường Pellerin của giáo hội Thiên Chúa giáo) ở Huế.Đỗ bằng Thành chung, năm 1933, ông đi làm ở các sở tư rồi sau đó làm nghề dạy học. Thời gian này, ông bắt đầu viết văn, làm thơ và cộng tác với các báo Phong hóa, Ngày nay, Hà Nội báo, Tiểu thuyết thứ Năm, Thanh Nghị, Tinh Hoa...Sáng tác đầu tay của ông là truyện "Cha làm trâu, con làm ngựa" đăng trên Thần kinh tạp chí (1934).

Câu 3: Nhà Thơ Thanh Tịnh tên khai sinh là gì?

  • Trần Văn Tịnh
  • Trần Văn Ninh
  • Trần Thanh Tịnh
  • Trần Thanh Thanh

Thanh Tịnh (1911-1988), tên khai sinh là Trần Văn Ninh (6 tuổi được đổi là Trần Thanh Tịnh), là một nhà thơ Việt Nam thời tiền chiến. Các bút danh khác của ông là: Thinh Không, Pathé (trước 1945), Thanh Thanh, Trinh Thuần (sau 1945).

Câu 4: Truyện ngắn "Tôi đi học" được in trong tập truyện ngắn nào của Thanh Tịnh?

  • Quê Mẹ
  • Hận Chiến Trường
  • Ngậm ngải tìm trầm
  • Con so về nhà mẹ

Truyện ngắn “Tôi đi học” – Thanh Tịnh được in trong tập “Quê mẹ” xuất bản năm 1941. Truyện ngắn thể hiện tâm trạng hồi hộp, lo lắng, đầy hồn nhiên của đứa trẻ lần đầu được đi tựu trường. Từ đây một môi trường mới sẽ mở ra, có bao nhiêu điều kì diệu đang ở phía trước, muốn cất cánh bay đi nhưng còn ngập ngừng, e sợ.

Câu 5. Nhân vật chính trong " Tôi đi học” là ai?

  • Người mẹ
  • Người thầy giáo
  • Ông đốc
  • Nhân vật "Tôi"

“Tôi đi học” là một trang hồi ức của Thanh Tịnh, là trang văn đầy chất thơ kỉ niệm ngày tựu trường thời thơ ấu. Chất thơ ở giọng văn nhẹ nhàng truyền cảm. Nó khơi gợi tâm hồn, kí ức ngày cắp sách đến trường của mỗi chúng ta. “Tôi đi học” là tiếng lòng man mác, bâng khuâng cua một thời để thương, để nhớ và yêu quý vô cùng

Câu 6: Đâu là sáng tác sau năm 1945 của Thanh Tịnh?

  • Chị và em
  • Hận chiến trường
  • Sức mồ hôi
  • Cả ba đáp án trên

Sau 1945, trong kháng chiến, Thanh Tịnh đã khai sinh ra hình thức độc tấu. Nó thường là một bài văn ngắn, có tính chất tự sự, hoặc là đề cập đến những vấn đề thời sự và xã hội. Ngôn ngữ của tấu thường giản dị pha chút dí dỏm. Cách diễn đạt thường là nói, ngâm hay hát hò chỉ là phụ... Thơ trữ tình của Thanh Tinh từ 1945 trở về sau, nhìn chung không nổi bật. Ông viết thiếu lắng đọng, thiếu tinh tế, trừ một số bài viết theo phong cách lãng mạn mà ông đã thành công trước đây như Sức mồ hôi (ca dao - 1954), Những giọt nước biển (tập truyện ngắn - 1956), Đi từ giữa mùa sen (truyện thơ -1973), Thơ ca (thơ - 1980), Thanh Tịnh đời và văn (1996).

Câu 7. Thanh Tịnh đã nhận được giải thưởng nào trong sự nghiệp sáng tác của mình?

  • Giải thưởng Hội Văn nghệ Việt Nam
  • Giải thưởng Nhà nước về Văn học Nghệ thuật
  • Giải nhất trong cuộc thi thơ tháng Hai do báo Hà Nội báo tổ chức
  • Cả ba đáp án trên

Suốt cuộc đời sáng tác của mình, Thanh Tịnh đã nhận được nhiều giải thưởng to lớn như Giải thưởng Hội Văn nghệ Việt Nam (1951-1952) cho những bài độc tấu xuất sắc, Giải thưởng Nhà nước về Văn học Nghệ thuật 2007 và Giải nhất trong cuộc thi thơ tháng Hai do báo Hà Nội báo tổ chức năm 1936 ”.

Hãy trả lời các câu hỏi để biết kết quả của bạn

Mùa đông về!

Hình ảnh: Internet

  Tiết trời cuối thu, gió đang hiu hiu thổi vờn sóng lúa cánh đồng quê sắp vào mùa thu hoạch. Nắng vàng đang reo cười với bầu trời loáng thoáng vài đám mây trắng bồng bềnh, nhẹ nhàng bay theo gió ở khoảng xa xa. Bất chợt đàn sếu bay ngang qua bầu trời về phương nam tránh rét thì mùa đông về.
  Mấy con chim cắt bay qua bay lại đón chào mùa thu hoạch lúa mới. Tất cả ... tất cả hoà vào nhau càng làm cho mùa thu thêm đẹp và thanh bình, yên ả. Bỗng chốc, mây đen tứ phía vây quanh. Bầu trời tối sầm lại. Gió lành lạnh làm bay bay chiếc áo mỏng manh đang mặc. Mưa lất phất rơi theo chiều gió thổi. Mới đó mà thời tiết khác hẳn đi trông thấy. Hơi huống của mùa thu ở lại đợi đến năm sau nhường lại cho tiết trời mùa đông lan tràn vào thôn xóm, len vào từng nhà đánh thức mọi người chuẩn bị mang áo ấm ra khoe. Bốn bề gió đã thổi lành lạnh thốc vào da vào thịt đến buốt lạnh. 
  Cây cối sẵn sàng trút bỏ những cái lá già đi không cần thiết đọng lại trên cành cây cao. Lá cây đan vào nhau xào xạc đón đông về trong nỗi buồn vô vọng. Chúng thầm nghĩ” chắc chỉ còn vài ngày nữa thôi thì tôi phải lìa cành!”. Quả là như vậy! Mới có mấy ngày đầu đông thôi mà cành lá của bác xoan già đã ngả sang màu vàng nhạt loang khắp cây đến kì lạ. Không chỉ bác xoan già đổi màu mà Xoan bé, xoan lớn khắp đường làng, ngõ xóm phủ một màu vàng trong khoảng 5 đến 6 ngày rồi nhẹ nhàng rụng xuống phất phơ bay trong gió đông xếp chông nhau quanh gốc cây. Cây nào cây nấy trút hết lá trơ trọi cành khẳng khiu tưởng bị chết khô đung đưa trong gió đông lạnh. Cảnh mùa đông dễ nhận ra nhất là họ hàng nhà xoan chết giả như nhau. Người xa quê lâu ngày thấy là lạ với dáng vẻ này nhưng với người dân bản địa thì biết đó là quy luật mà thiên nhiên ban tặng cho loài cây xoan tím sẫm. Không chỉ xoan trơ cành, trọi lá giữa trời đất mùa đông mà còn những loại cây khác cùng hoà chung với cảnh “ cơ hàn” đó là cô mơ, cô mận và ả đào cũng hoà vào với tiết trời ấy để chung phận số chờ đón xuân về khi cô Đông la đà bao tháng. Lạ kì thay, cây nào lá cũng lìa cành riêng chỉ có loài tre là lá xanh tốt nhất. Người dân quê tôi truyền lại rằng:”nếu lá tre xanh mãi trên cành mà hoa tre nở thì năm đấy mùa đông kéo dài và rét đậm, rét hại ghê lắm rồi có thể đã sang xuân nhưng cái rét vẫn căm căm”.

  Mùa đông, tôi cảm thấy cảnh vật như hắt hiu hơn những mùa khác trong năm. Đối với chúng tôi là mùa buồn tênh khó phai nhưng được khoe áo đẹp dạo phố phường khi có dịp và còn được đắm mình trong sương mù giăng giăng khắp cánh đồng quê.

Danh sách bài viết đủ điều kiện đổi quà Đợt 08/2020


Dưới đây là Danh sách các bài viết đủ điều kiện tham gia Chương trình "Viết thả ga - đổi quà bao la”
Đợt đổi quà: 07/2020
Hạn đổi quà: 10/07/2020

Thứ Hai, 27 tháng 7, 2020

[Quiz] Số 1: Ai là tác giả của tiểu thuyết 'Làm đĩ'?


"Làm đĩ" được viết dưới dạng tự truyện của nhân vật chính tên Huyền. Sinh ra trong một gia đình có cha làm việc cho Tây nhưng lại cực kỳ hủ bại, từ nhỏ Huyền đã luôn bị người lớn lảng tránh và nạt nộ khi cô bé thắc mắc về những vấn đề giới tính...


Câu 1: Nhà văn nào được mệnh danh “Ông vua phóng sự Bắc Kỳ”?

  • Thạch Lam
  • Nguyễn Công Hoan
  • Nam Cao
  • Vũ Trọng Phụng

Vũ Trọng Phụng (1912-1939) là một trong những nhà văn lớn nhất của nước ta giai đoạn trước cách mạng Tháng Tám (1945). Trong cuộc đời ngắn ngủi của mình, ông để lại cho nền văn học nước nhà hơn 30 truyện ngắn, 9 tập tiểu thuyết, 9 tập phóng sự, 7 vở kịch, một bản dịch vở kịch từ tiếng Pháp, một số bài viết phê bình, tranh luận văn học và hàng trăm bài báo viết về các vấn đề chính trị, xã hội, văn hóa. Tiêu biểu nhất là lĩnh vực phóng sự, Vũ Trọng Phụng được mệnh danh “Ông vua phóng sự Bắc Kỳ”.

Câu 2: Ông được so sánh với nhà văn nước ngoài nào?

  • Andersen
  • Balzac
  • Hemingway
  • Lev Tolstoy

Nổi tiếng với giọng văn trào phúng, châm biếm xã hội thực dân nửa phong kiến đương thời, Vũ Trọng Phụng được so sánh với nhà văn Honoré de Balzac của nước Pháp. Một số tác phẩm của ông bị chính quyền bảo hộ cấm xuất bản

Câu 3: Vũ Trọng Phụng là tác giả của phóng sự nào sau đây?

  • Đời cạo giấy
  • Cạm bẫy người
  • Kỹ nghệ lấy Tây
  • Cả 3 đáp án trên

Sống 27 năm, Vũ Trọng Phụng kịp để lại di sản văn học lớn. Riêng lĩnh vực phóng sự, ông có 9 tập gồm: Đời cạo giấy, Cạm bẫy người, Kỹ nghệ lấy Tây, Hải Phòng 1934, Dân biểu và dân biểu, Cơm thầy cơm cô, Vẽ nhọ bôi hề, Lục xì, Một huyện ăn Tết

Câu 4: Cụ cố Hồng là nhân vật trong cuốn tiểu thuyết nào của Vũ Trọng Phụng?

  • Giông Tố
  • Dứt Tình
  • Làm Đĩ
  • Số Đỏ

Vũ Trọng Phụng viết tất cả 9 tiểu thuyết. Nổi bật trong số đó là Số đỏ với những nhân vật như Xuân Tóc đỏ, cụ Cố Hồng, ông TYPN. Đồng thời, đoạn trích của tác phẩm này cũng được đưa vào chương trình học trong nước (SGK Ngữ Văn 11, tập 1) với tên gọi: Hạnh phúc của một tang gia.

Câu 5: Vũ Trọng Phụng là tác giả của truyện ngắn nào sau đây?

  • Một cái chết
  • Bà lão lòa
  • Hai hộp xì gà
  • Cả 3 đáp án trên

Vũ Trọng Phụng viết các truyện ngắn như: Một cái chết, Bà lão lòa, Hai hộp xì gà, Chống nạng lên đường, Con người điêu trá…

Câu 6. Tác giả Vũ Trọng Phụng quê ở đâu?

  • Bắc Ninh
  • Hưng Yên
  • Nghệ An
  • Quảng Nam

Vũ Trọng Phụng quê tại làng Hảo, huyện Mỹ Hào, tỉnh Hưng Yên, lớn lên trong gia đình ở Hà Nội. Chỉ được học hết tiểu học và phải đi làm để kiếm sống, bằng năng khiếu văn học, cái nhìn tinh tế về xã hội đương thời, ông trở thành “Ông vua phóng sự Bắc Kỳ”.

Câu 7. Tác phẩm nào của Vũ Trọng Phụng được dịch ra tiếng Anh?

  • Trúng số độc đắc
  • Quý phái
  • Số Đỏ
  • Cả 3 đáp án trên

Theo Thông tấn xã Việt Nam, nhiều tác phẩm của ông được dựng thành phim. Riêng tiểu thuyết Số đỏ đã được giáo sư Zinoman dịch ra tiếng Anh và được xem là một trong 50 sách dịch hay ở nước Mỹ

Hãy trả lời các câu hỏi để biết kết quả của bạn

Thứ Bảy, 18 tháng 7, 2020

Khát khao hạnh phúc ngày mai

  #tanvan
Hình ảnh: Internet 
  Năm học đầy khó khăn qua đi, bạn nhỏ nào cũng muốn có phần thưởng cuối năm về khoe với người thân thành quả học tập một năm học. Niềm vui ngỡ ngàng khi mình lên bục nhận phần thưởng. Nét ngây thơ mang lại hạnh phúc trong em nhưng ở đâu đây vẫn có nhiều ước mơ mong điều đơn giản ấy. Các em nhỏ đang phải gồng mình chống lại với bệnh tật ở những bệnh viện xa ấy thật xa. Ôi! Thương các em đến biết nhường nào!
  Tôi viết bài báo này như lời khuyên và ngợi ca cùng các em, mong các em vượt qua cơn bạo bệnh trở về với cuộc sống tươi đẹp quanh em. Hạnh phúc mỗi ngày, mỗi giờ đến với các em là sự lan tỏa của các cô, các chú “ thiên thần áo trắng” thông báo tên các em ngày mai xuất viện. Niềm dâng tràn của cha mẹ các em loé lên như một tia chớp. Nước  mắt sung sướng từ tận đáy lòng tuôn trào không khác gì người trúng số đặc biệt. Rồi cả đêm không ngủ, cứ mong sao đêm ngắn lại để sáng ra nhận giấy ra viện về với gia đình trong vòng tay ôm ấp của người thân bao nhiêu năm trời xa cách. Cái gì đến rồi sẽ đến. Lòng biết ơn sự tận tụy của các y, bác sĩ bệnh viện K không biết khi nào trả hết. Ngày mai bao giờ cũng đẹp hơn ngày hôm qua.
  Phía sau nỗi niềm ấy là nỗi buồn khôn tả của nhiều học sinh với nhiều niềm khát khao cháy bỏng được trở lại trường nhận kết quả học tập của một năm. Không! Các em đã phải dở dang việc học để ngày đêm vật lộn với căn bệnh quái ác đã theo mình suốt cuộc đời. Giọt nước mắt khô mặn kia chảy mãi trong em khi cơn đau ập đến. Sức mạnh vô biên kia mới biết các em chịu bao nỗi nhọc nhằn. Ánh mắt ngây thơ mà bao đêm dài em không sao ngủ được? Hình bóng mỗi người như một ngôi sao nhỏ trên bầu trời đêm không ánh trăng, sự vô tư của bao em dễ thương biết nhường nào! Nét mặt rạng rỡ khi được đến trường là niềm vui nhất mà thầy cô, cha mẹ, người thân nào chẳng thích. Đó đây vẫn còn nhiều hoàn cảnh đáng thương đến nao lòng. Nước mắt nhạt nhoà trên đôi mắt ngây thơ. Nụ cười hồn nhiên khi thấy mình khỏe lại. Niềm khát khao muốn về mái trường thân yêu để đi học, để vui đùa chạy nhảy với bạn bè cùng trang lứa trong giờ ra chơi. Nỗi nhớ, niềm tiếc thương của sự mong muốn ấy cứ bao trùm trong trí nhớ các em mà cha mẹ nào không thương cho được. Mẹ cha các em phải giấu nước mắt vào tim để cùng  tất cả vượt qua nỗi đau day dứt rồi mong sao phép nhiệm màu đến với từng em trong khoảnh khắc yêu thương. 

  Kì nghỉ hè đã đến! Có niềm vui nào đến với các em khi mình khỏi bệnh ? Có ước mơ nào giấu kín trong khoảnh khắc tự phát ra? Các em hãy cố gắng lên để nở nụ cười tươi mang lại cho người thân được hạnh phúc nhé! Vui cứ vui để vượt qua tất cả với thời gian! 
Văn Định

Thứ Tư, 15 tháng 7, 2020

Bâng khuâng ngày tổng kết năm học

Niềm vui - Ảnh Văn Định

  Với bộ trang phục áo dài trong lễ tổng kết năm học 2019-2020, những cô giáo dễ thương trường tôi khoe sắc trên sân khấu. Bộ áo dài tôn thêm vẻ đẹp kiêu sa trông rực rỡ hợp với nền sân khấu đỏ chót tăng thêm nét dịu dàng trong làn gió hè man mát nhè nhẹ thổi. Ai cũng rạng rỡ nụ cười tươi tắn đến khiêm nhường làm sao, trào dâng niềm vui khi một năm học khó khăn với dịch Covid-19 khó thể nào quên trong đời làm nghề dạy học.
  Niềm vui nhân đôi với mọi người. Cô nào cô nấy trải lòng với ảnh hình rất đỗi thân thương. Vui cái vui hoà lẫn với không khí tưng bừng khi chuyến đò đã đỗ bến bình an. Thương cái thương hoà nhịp cùng cái nhớ da diết các bạn nhỏ về nghỉ hè khi tiếng ve đã dứt, cánh phượng đỏ trên cây đã tàn mà chẳng biết chờ đợi ai? 
  Góc xa kia lẻ bóng một hình ảnh nhỏ xinh cùng hai tràng hoa tươi đỏ rực. Trông xa sao lãng mạn đến lạ kì. Nụ cười xinh khi mình đẹp lạ trong sắc đỏ mê li.
Cười tươi - ảnh Văn Định
  Mái tóc bồng bay trong buổi sớm mai hôn nhẹ nhàng cùng gió với 6 bông hoa xen lẫn dáng xinh xinh. Hai bông hoa trẻ nhất đọ cùng hoa hồng bach nở nụ cười duyên xao xuyến biết nhường nào! Trông hai cô dễ thương như tiên giáng trần mê lòng chàng Từ Thức. Năm học đầu tiên là năm học đặc biệt với hai cô giáo trẻ. 
 Hai cô giáo trẻ- ảnh Văn Định
Vào nhận công tác khi trúng tuyển viên chức của trường, tưởng rằng sẽ vỡ oà khi đứng trên bục giảng, nào ngờ dịch bệnh Covid-19 phức tạp diễn ra nên ước mơ lên lớp bị gác lại. Trải qua 3 tháng không đến trường cũng chẳng làm nản lòng ý chí. Các em vẫn sánh bước bên những đồng nghiệp gạo cuội để chia sẻ kinh nghiệm. Nét rạng ngời tươi tắn làm các em hoà nhịp vào môi trường nhanh hơn. Đây là tín hiệu vui để nay mai các em dạy học tốt. Thế hệ học trò ghi mãi công lao của các em trong tương lai.
  Ngày mai sẽ chẳng còn ngày nay. Tờ lịch cũ hôm qua ở lại với kỉ niệm một năm học qua đi. Ghi dấu ấn giữa tháng bảy mưa nắng đan xen của mùa mưa miền Nam với bao nỗi bâng khuâng đua chen, bộn bề một kì nghỉ hè ngắn ngủi. Chúng tôi lại hành trình gánh vác nhiệm vụ mới trong công việc “ trồng người” chuẩn bị cho năm học tiếp theo đón nhận chương trình Giáo dục phổ thông mới.
Bài và ảnh Văn Định

Thứ Ba, 14 tháng 7, 2020

Cảm nghĩ tuổi học trò


Hình ảnh internet

   Thế rồi năm học cũng kết thúc. Mùa dịch Covid -19 qua đi, thầy cô lại xa học trò đáng yêu của mình để nhận nhiệm vụ mới. Như một giấc ngủ trưa rồi vụt biến cũng đủ cho thầy cô chuyển những chuyến đò sang sông cập bến bình yên. 

   Buổi tổng kết năm học này khác hẳn mọi năm. Khi tiếng ve gọi hè không còn râm ran trong kẽ lá. Cây phượng vĩ chẳng còn bông hoa nào rạng ngời rực rỡ trên cây mà thay vào đó là cành phượng sum sê lá cười đùa trong gió, đung đưa khẽ khàng. Học sinh chia tay chẳng có cánh phượng nào ép vào cuốn lưu bút làm kỉ niệm để nhớ thời cắp sách tới trường. Sự tiếc nuối một thời đi học được khơi dậy niềm vui là tiếng hát ngân vang trong trẻo lồng vào khung cảnh ngày chia tay. Đâu đó lâng lâng niềm cảm xúc. Ánh mắt mọi người nhìn nhau rồi thầm kín nhìn sang khoảng trời mênh mang chợt nhớ điều chi khó tả. Thấp thoáng đâu đây vài tà áo dài thơ thẩn bước nhẹ trên thềm hành lang xuống sân trường ưu tư. Tóc bồng bềnh bay nhẹ trong làn gió sớm mông lung mà nhung nhớ. 

Bỗng dưng mắt đỏ hoe như thầm gọi sẽ sàng nhưng thốt chẳng nên lời. Và bàn tay khẽ nâng lên đôi mắt gạt giọt lệ nóng hổi chực rơi nhẹ lên gò má ửng hồng. Tim hồi hộp thổn thức như muốn vỡ tung lồng ngực. Ai nấy nhìn nhau rồi vỡ oà ôm nhau tình bạn thắm thiết. Một tràng cười ngượng nghịu như động viên nhau cố vượt qua, tiếng hát hồn nhiên vang lên” gặp nhau đây rồi chia tay” “ mong ngày sau gặp lại”. Ôi! Tuổi học trò sao đáng yêu đến thế! Buổi chia tay là thế!

   Ta bỏ lại phía sau những kỉ niệm khó quên. Cánh cửa sổ tầng hai của lớp học là khoảng nhìn nho nhỏ thân quen. Bàn ghế đây có còn nhớ ta không khi ngày mai không còn ngồi vào nữa? Ghế đá kia ơi! Ta tạm biệt xa người nhưng mà ta nhớ mãi trong tim. Hàng phượng vĩ rồi cứ thế lớn lên trong ngôi trường không bao giờ mất được, người cứ lặng thinh đứng đó đón bao lớp học sinh đến rồi đi. Khung cảnh ngày khai trường năm sau không còn nữa, ta xa mái trường thân yêu rồi bỡ ngỡ bước vào đời đầy ắp kỉ niệm thân thương! Thầy cô ơi! Thời gian cứ trôi. Cuộc sống có nhiều điều thay đổi nhưng bụi phấn không bao giờ xa cách với thầy cô. Giọng nói thân quen rồi mai cũng cách xa thoảng vào trong quá khứ vọng mãi mai sau. Hình ảnh những cô thầy in đậm dấu ấn để vỡ oà trong giờ phút chia tay. Chúng em mãi mài khắc ghi công lao to lớn thầy cô truyền kiến thức, giáo dục lẽ sống làm người, lớn lên bươn chải với đời những nhọc nhằn, vất vả của tương lại. 

   Mái trường thân quen bao nhiêu năm đèn sách rồi gấp lại với quá khứ của mai nay. Một ngày nào đó ta chợt ngang qua tìm lại quá khứ vui mà mới lạ. Kỉ niệm tuổi học trò chẳng bao giờ cách xa. Bạn bè ơi! Khi nào mình gặp lại để chia sầu chia tủi cho nhau.

Thứ Bảy, 11 tháng 7, 2020

Rạo rực tiếng ve

     Trời chưa tỏ còn lờ mờ trong bóng tối. Hàng cây xanh trước ngõ nhà tôi và các lùm cây ven đường dạo lên một bản nhạc râm ran " ve...ve...e...e....e..." của những chú ve sầu. Tiếng inh ỏi đó làm cho không gian lúc gần sáng bị phá tan. 
    Trời sáng dần. Buổi sáng bắt đầu. Mọi người, mọi vật vào một ngày mới nhưng loài ve đã làm việc từ lâu. Tiếng kêu lúc râm ran từ bụi cây này rồi lại lan tỏa sang bụi cây khác, chẳng lúc nào ngơi nghỉ. Buồn thật! Nghe bản giao hưởng " Ve sầu" sao não nề quá! Hình như tiếng ve kêu là mùa hè về thì phải? Bọn mình sắp được nghỉ hè rồi! Chúng tôi kháo nhau ỏm tỏi trên đường làng còn hơn loài ve đang inh ỏi trong lùm cây. 
 - Đi bắt ve chơi bay ơi! Tiếng gọi của thằng bạn " hay chọc phá nhất đám trẻ" cất lên. 
Hình ảnh Internet 

   Chúng tôi kéo nhau vào lùm cây này thì tiếng ve lặng câm. Dáo dác bươi bươi xem thực hư thế nào thì chẳng túm được chú ve nào cả. Bực mình, thế là cả lũ chạy sang bụi khác nơi râm ran.. râm ran thì lại nín thinh. Ngộ thật! Rồi cái bụi hồi nãy lại vang lên đinh tai, nhức óc. Suốt gần cả tiếng đồng hồ mà chẳng bắt được con nào. Chào thua! Mồ hôi ướt trán, tóc tai xù lên rồi thầm bảo nhau nghỉ mệt và lắng nghe tiếp tiếng ve gọi hè về. Vẻ mặt thằng nào thằng nấy ngớ ngẩn như người mất hồn không thèm đoái hoài gì nữa. Tất cả rủ nhau về đành hẹn hôm khác tìm lại. Tiếng râm ran càng ngày càng nhiều hơn không chỉ những bụi cây gần chỗ bọn tôi ngồi mà văng vẳng xa xa cũng nghe nữa. Bọn trẻ con chúng tôi càng bực bội hơn. Bản nhạc gọi mùa hè sắp về gợi lên niềm vui sắp được đi thả diều, chăn trâu ấy vậy mà rủ nhau đi phá chứ? Đúng là " nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò" người đời ám chỉ cho không sai. Tiếng ve kêu rạo rực như thế thì hoa phượng bắt đầu nở. Những chùm hoa đỏ thắm kia tôn vẻ đẹp làng quê chúng tôi. Đi tới đâu cũng ra rả tiếng ve kêu. Khi đêm xuống, tiếng kêu càng nhiều hơn và vọng xa lắm. Lúc trầm, lúc bổng gần rồi xa.... xa rồi gần âm âm như đưa ta vào giấc ngủ. Cái nóng nực của mùa hè xen lẫn tiếng ve sao chúng tôi cảm thấy đôi lúc mệt mỏi. Bẵng đi một thời gian, không còn nghe cái âm thanh đó nửa rồi mất dần. Hàng cây và bụi lùm im ắng trở về dáng vẻ xưa. Chúng tôi tò mò tìm dấu vết chỗ tiếng kêu kia. Xác ve bám đầy thân cây và dưới đất các lùm cây. Hiếu kì hỏi người lớn cho ra lẽ vì sao? Người lớn mới kể cho nghe sự tích con ve sầu có đoạn cuối như sau: "...Người anh sau khi chết đã biến thành một cây cổ thụ to. Còn người em biến thành con ve sầu, suốt ngày bám vào thân cây. Cứ đến ngày giáp hạt, mùa đào củ mài, ve sầu lại nhớ đến anh mình, nó kêu râm ran suốt ngày như tiếng gọi: "Anh... anh... anh... " Thì ra là như thế! Chúng tôi lại rút ra được bài học tình anh em. 
   Tiếng ve kêu là nỗi lòng thương em đối với anh như nghĩa tình máu mủ ruột rà, cao đẹp. Và bản nhạc mùa hè cứ thế lan tỏa trong không gian nghe não nuột quá đi! Tiếng về gọi hè về rạp rực khôn xiết!

Thứ Bảy, 4 tháng 7, 2020

Sâu nặng tình người chiến sĩ hôm nay

   “Với Hà Tĩnh mình răng mà thương mà nhớ”. Lời đầu bài hát của cố nhạc sĩ An Thuyên đưa ta về miền quê nay đang mùa nắng nóng. Cái nắng hè xem lẫn gió mùa Tây nam như nung rèn ý chí kiên cường của miền quê nghèo dải đất miền Trung.
Ôi! Miền quê hương gói trong “ cát bụi sữa thơm”.
   Thương thay cho miền quê hôm nay đang bị cháy rừng. Xem ti vi, đọc báo mà thương người dân nơi đây đang căng mình dập lửa. Ôi ! Ngọn lửa nghiệt ngã nổi điên bùng cháy khi có bàn tay ai tiêm chích? Không thể nào mà nó tự dưng bốc hỏa thời điểm gió phơn đang hoành hành các tỉnh miền Trung? Tôi thương các chiến sĩ công an, bộ đội ngày đêm chiến đấu không bao giờ ngơi nghỉ . Vì nhiệm vụ nên các anh chẳng quản khó khăn, nhọc nhằn. Miếng cơm ăn cũng vội vàng khi lửa cháy. Giấc ngủ chưa say cũng vì tổ quốc, vì dân. Các anh thật vĩ đại của thế kỉ này. Chàng Thạch Sanh của đất nước bốn nghìn năm. Cho tôi ôm cái ôm đồng chí cùng với nụ cười tươi tắn đọng trên môi. Cho tôi gửi lời văn qua gió mây tới các anh đang gồng mình chống giặc lửa với lời nói chứa chan tình người nhân ái cũng chỉ mong tất cả sẽ thành công để ai cũng bình yên nơi chiến tuyến. 
   
Hình ảnh từ Internet

  Xúc động với những hình ảnh các anh mệt nhoài nằm lăn ra đất ngủ. Nhà báo đã gửi những hình ảnh đó truyền tải đến mọi người là niềm an ủi lớn lao. Khâm phục những con người chỉ biết yêu thương đâu nhận của riêng mình! Việc làm của các anh như một bản hùng ca trong thời bình được tôi rèn ý chí. Tôi cứ hỏi và lại tự trả lời về những gì mà người lính “Cụ Hồ” nay sao vẫn giống người lính xưa: có gian khổ nào mà người lính chẳng trải qua? Có gian truân nào mà người lính không gánh chịu? Có mùa xuân nào mà người lính được hưởng đầu tiên và có hạnh phúc nào người lính được hưởng trọn? Ngợi ca các anh để đưa các anh vào nốt nhạc, lời thơ. Biết khi mô thì cũng nhớ về Hà Tĩnh với núi Hồng Lĩnh với dòng sông La ngân nga tiếng hát ân tình mà sâu nặng.
   Ước gì một cơn mưa lạc lối bỗng đâu xuất hiện lúc này để ngọn lửa ác độc kia bị đánh bại. Các anh được về với cuộc sống bình yên. Người thân được dang rộng vòng ôm, hôn lên mái đầu kia khét mùi khói lửa. Mỗi độ gió phơn về là miền Trung đỏ lửa. Những cánh rừng xanh canh cánh nỗi lo âu mất rừng.  Như một phép mầu, mưa xuất hiện nhưng chẳng thấm vào đâu. Vẫn cứ thương sức trai người lính trẻ, chiến đấu với giặc lửa để giữ lại “lá phổi” xanh của hành tinh miền Hà Tĩnh.
   Các anh ơi! Vì cuộc sống người dân nơi quê nghèo chan chứa. Họ rất cảm ơn những người con đất Việt biết chịu đựng nỗi gian truân vẫn không chịu khuất mình. Ngợi ca các anh như khúc Khải hoàn ca. Suốt cuộc hành trình vì dân, vì nước. Mong những cánh rừng kia trở lại với dáng xưa!
Văn Định
Quy Chuẩn Viết Bài Tại Bloggers VIET
Ban quản trị Bloggers VIET ban hành Quy chuẩn khi viết bài tại Bloggers VIET dành cho thành viên chính thức kể từ ngày 3/7/2020. (Chi tiết xem thêm tại đây)

Thông Báo Quan Trọng Từ BQT
Bloggers VIET tiến hành rà soát Tài khoản Tác giả chính thức đợt 2 (chi tiết xem thêm tại đây)

Lịch phát sóng Radio Blog
Chương trình Radio Blog Số 41 sẽ được phát sóng vào lúc 20h ngày 15/8/2020 . Rất mong nhận được sự ủng hộ và đón nghe của quý thính giả. Xin cảm ơn!

Tuyển biên tập viên Radio Blog
Chương trình Radio Blog có nhu cầu tuyển biên tập viên, nếu bạn có chất giọng tốt muốn gia nhập Team Radio Blog của Bloggers VIET, hãy gửi mail về cho chúng tôi ngay hôm nay để ứng tuyển nhé! Đừng quên email của chúng tôi là bloggersviet@gmail.com
Đóng
Đóng