[Bình Yên] Anh, Bình yên và Em - Bloggers VIET

[Bình Yên] Anh, Bình yên và Em

“Con phố nào đã từng bước qua
Bản tình ca ngân nga điệu nhớ
Con phố dài đếm bước anh về
Em dừng lại đếm nổi yêu thương
Phố vì ai đã nhuộm màu thương nhớ
Đoạn đường dài ai đã rẻ bước?
Thời gian còn đó phố ngóng chờ
Phố mang tình yêu vẽ lại kỉ niệm
Phố viết tên anh đong đầy nổi nhớ
Phố khắc tên em một thuở ngây tình
Phố nhắc ta về khi còn yêu thương.”
(Góc phố kỉ niệm)

Anh là một người đàn ông thành đạt, chín chắn, trưởng thành và ấm áp. Anh xuất hiện trong cuộc đời em như một vị cứu tinh sau những chuỗi ngày dài lạc lối thương đau. Anh dịu dàng hỏi han em, anh ân cần chăm chút tinh thần em, anh động viên, anh xoa dịu từng vết xước bấy lâu nay trong em. Anh hoàn hảo đến từng chi tiết, anh hấp dẫn với bất kì người phụ nữ nào từng ngồi nói chuyện cùng anh. Với em, anh là như thế.



[Bình Yên] Anh, Bình yên và Em
Còn em, em là một con bé vụng về, nhút nhát, vô tâm mà lại dở tệ. Em lại thương nhớ anh âm thầm qua từng dòng tin nhắn mà em đều đặn hỏi thăm anh mỗi ngày. Em vẫn còn là một cô sinh viên năm cuối, không biết cách ăn nói, chưa chắc chắn nghề nghiệp tương lai, còn rất nhiều hoài bão mơ ước ở phía trước. Vậy mà anh vẫn đáp lại tình cảm của em, là em may mắn hay mình thực sự là người thương của nhau... Điều đó không quan trọng, chỉ cần bên cạnh anh, em cảm thấy bình yên nhất rồi.
Bình yên là khi em ngã đầu lên vai anh rồi ngủ quên lúc nào không biết, là những chiều anh nắm tay em dạo qua từng góc phố nhỏ, là những tin nhắn anh kể em nghe về công việc hằng ngày của anh, là lúc anh chia sẽ với em từng mẫu chuyện vặt vụng của cả hai. Là em, là anh, dành cho nhau khoảng thời gian riêng để im lặng và thấu hiểu cùng nhau. Bình yên còn là khi em nghe được giọng nói ấm áp của anh sau nhiều ngày không gặp, là khi anh ôm em nhẹ nhàng và đặt lên má em một nụ hôn thật khẽ, là khi anh thì thầm bên tai em bảo “anh thương em nhiều...”
Thế là sau những yêu thương vội vã, sau những khoảnh khắc bình yên mà em tìm kiếm bấy lâu nay, sau những tháng ngày hạnh phúc đó, em mỉm cười cho đôi ta...
Rồi một ngày nắng trong veo, em nghĩ về anh, về gia đình riêng của anh, em không muốn để anh khó xử về điều gì, em đành chọn cách im lặng, để mọi chuyện tan dần theo thời gian. Em không hề trách anh, em chưa hề có đau khổ nào về mối tình này, cảm ơn anh đã cho em biết thế nào là cảm giác bình yên khi ở bên cạnh một người dưng. Em với anh, chỉ là mối lương duyên tình cờ của định mệnh.
“Biết đâu một ngày, đứng giữa hiên thềm nắng gió, tôi, bạn, những người đã cũ, vẫn yên bình đứng đó nhưng đã chẳng còn yêu. Khi khoảng cách, giờ cũng đã quá nhiều.
Đến một lúc nào đó, nhẹ nhàng bước ở hai thành phố khác nhau, chúng ta nhìn lên trời và thở hắt:
Hôm nay, đủ xa sẽ cũ,
Mai này, đủ lạ sẽ quên!...” (trích “ Đủ xa sẽ cũ, đủ lạ sẽ quên” – Khải Vệ )
 Ivy
Có thể bạn quan tâm × +