[Bình Yên] Nhặt mảnh ký ức - Bloggers VIET

[Bình Yên] Nhặt mảnh ký ức

Ngày hôm đó tôi đã chết…
Tôi đang ở đâu?
Một cô gái nằm bên lề đường từ từ mở mắt, cô chỉ thấy nơi đây chỉ có một màu xám, vài bóng cây tiêu điều đen trũng bên đường.Những tòa nhà cao nhưng đen ố tróc từng mảng xi măng như thành phố bị bỏ hoang lâu đời.Con đường dài tít tắp rồi oằn mình sau màn sương lạnh lẽo. Cô không thấy sự sống ở đó, tất cả như một nơi thoát khỏi cuộc sống trần đời. Bất giác cô cất tiếng run rẩy.
[Bình Yên] Nhặt mảnh ký ức
- Tôi chết rồi ư?
Cô bàng hoàng cho câu trả lời tự có sẵn trong câu hỏi chính mình rồi lững thững bước đi trong chiếc váy ngủ trắng đi ngược trên con đường u tối ấy. Gió lùa qua làn tóc, cô đưa hai tay tự ôm lấy mình.
Lạnh quá!
Bàn chân trần dò dẫm giữa một nơi lạ lùng, cô không biết phải đi đâu và sẽ tới đâu, sẽ làm gì?
Làm ơn cho tôi biết chuyện gì đang xảy ra, làm ơn!
Những cơn gió vẫn rít lên thổi hất tung những xác lá cuốn cùng bụi bay lên, cành cây gãy răng rắc như không có sự sống, nó chỉ ở đó và hiện diện, chỉ một mồi lửa là cháy trụi, cháy sạch hết cái nơi này, cả cô, cô sẽ cũng tiêu tan… Ừ, lửa! Lửa là cánh cửa duy nhất để cô thôi khỏi phải dò dẫm nơi quái quỷ này, và tiếp theo cô sẽ lại đi tới đâu? Cô lắc đầu, cô không biết, nhưng cũng không muốn biết, bây giờ cô chỉ biết cần lửa và cô sẽ thoát ra khỏi đây, càng nhanh càng tốt.Nhưng ở đây không có lửa, hoặc là có nhưng cô không biết đi tìm ở đâu?
Bỗng có một tiếng cười khanh khách vang lên khiến cô rùng mình. Tiếng cười rất ma mị len lỏi theo tiếng gió hú quanh cả thành phố. Nhưng cô không thấy ai cả, cô run rẩy mình, bất giác ngồi thụp xuống ôm mặt, cô không muốn mình phải thấy điều kinh hãi gì.
Tiếng cười mỗi lúc một rõ dần, là tiếng của trẽ con, không rõ là đó đang khóc hay đang cười, lúc thê lương trầm mặc lúc lại oán than, có khi lại hí hí như một tràng cười mỉa mai. Một mùi hương thơm nồng xộc vào mũi cùng với đó cô nghe tiếng bước chân lại gần. Mùi hương rất quen nhưng cô không thế nhớ ra đó là hương gì, nhưng nó khiến nước mắt cô chảy ướt đẫm đôi bàn tay đang bưng lấy mặt của mình, chảy xuống ướt luôn đầu gối. Trong lòng bỗng chốc dội về một cảm giác thân quen khiến cô nhói ở tim nhưng cũng đồng thời vỗ về cô trước sự sợ hãi, dần dần cô buông đôi bàn tay mình và ngước nhìn lên.
Tiếng cười đó im bặt và gió cũng thôi rít gào. Cô thấy một cô bé tầm 8 tuổi đeo chiếc mặt nạ đầu lâu, mặc một bộ quần áo chi chít những vết rạch, và mỗi vết rạch lại in hằn một vệt đen ngòm như máu đã khô cứng trên bộ quần áo thê thảm ấy. Bàn chân ấy cũng bị tước những vết thương. Cô bé ấy có một mái tóc ngắn ngang má rối bời, và ở nó lan tỏa một mùi hương thân thuộc ấy. Cô bé cầm một cái giỏ đựng hoa quả, nhưng chỉ có những cành hoa héo khô đầy trong giỏ. Bàn tay nhỏ chìa ra cho cô một hộp diêm.
- Đốt đi.
Cô bé thều thào sau chiếc mặt nạ của mình. Bàn tay nhỏ vẫn chìa ra hộp diêm.
Đây chẳng phải là điều cô đang nghĩ sao.Tất cả sẽ cháy trụi, và cô cũng sẽ biến mất khỏi cái nơi quỷ quái này.
- Cầm lấy đi và đốt đi. Thiêu trụi nơi này đi. Chúng ta cùng biến mất.
Cô lau hết nước mắt và bất giác thấy mình nhẹ tênh, chỉ chớp mắt một cái cô bé và cô đang ngồi trên chiếc xích đu treo trên một cái cây cổ thụ. Phía bên kia là dòng sông và bên kia nữa là thành phố hoang tàn vừa rồi. Còn cô, cô đang ở một bãi đất làm ranh giới cho hai sự hiện diện quang cảnh ở đó. Chiếc xích đu không cần đẩy mà tự lắc đầu đều, cô và nhỏ ngồi cạnh nhau trên một chiếc xích đu cũ kỹ từ cái lốp xe ô tô cắt bỏ dở. Bàn tay nó vẫn chìa ra hộp diêm. Cô ngạc nhiên hỏi.
- Sao em lại làm thế? Đây là đâu? Em là ai? Và chị… Chị không biết mình là ai. – Cô ngập ngừng cất tiếng
Con bé lại cười, nó lại cười khanh khách nhưng không còn cảm giác rờn rợn như ban đầu.
- Chị không biết em sao?
Cô ngập ngừng sợ phật ý con bé nhưng rồi cũng lắc đầu bởi chính bản thân mình cô còn không biết thì làm sao có thể…
- Chị sợ em không?
Cô ngạc nhiên về câu hỏi của nó.
- Có, lúc đầu thì có, nhưng rồi…
- Rồi sao?
Bất giác cô nhoẻn miệng cười, mùi hương ấy vẫn lan tỏa khắp người con bé, thực sự nó không phải là mùi hương dễ chịu thanh thoát mà là một mùi hương nồng, nó đặc biệt và cô không thích hương nồng, nhưng thật lạ lùng là cô thích mùi hương trên cơ thể nó. Tự nhiên ngửi thấy hương này lòng cô bình yên đến lạ, thấy mình thanh thản và nhẹ nhàng hơn.
- Giờ hết rồi, chị thấy nhẹ nhàng hơn khi ở bên em. Nhưng sao em lại đưa được chị tới đây?
Con bé lại cười nhưng điệu cười nó có vẻ mỉa mai hơn. Nó thu bàn tay lại và bỏ hộp diêm vào giỏ hoa.
- Ý chị là cái xích đu hả? Không phải là em. Mà là chị đưa chúng ta đến!
Cô càng ngạc nhiên hơn nữa.Nhưng chưa kịp đặt câu hỏi con bé đã cười thêm một tràng cười chua xót.
- Tất nhiên rồi. Chị sẽ không biết vì sao. Chị đã hỏi là em là ai cơ mà. Haha. Chị muốn biết về chị hay về em? Chị chỉ được chọn một trong hai thôi đấy.
Gió khe khẽ đưa làn hương cô bé quấn lấy cô, trái tim cô chợt bắt đầu thấy nhói lên một cảm xúc, nước mắt cô lại rơi. Tự dưng thấy đau lòng quá, nhưng tại sao thì cô không biết… Tất nhiên là cô muốn biết về cả hai, nhưng để ra khỏi đây thì cô phải biết chính mình trước.
- Chị muốn biết cả hai nhưng…
- Em hiểu vế sau rồi. Nhưng biết về ai thì cũng như nhau cả thôi… haha.
Nói hết câu, con bé nhảy ra khỏi xích đu và đứng trước cô. Lướt qua lướt lại những bước chân rất nhẹ nhàng, mái tóc ngắn vẫn phất phơ cùng gió.
- Chị chính là kẻ yếu đuối và thích trốn chạy khỏi khó khăn. Chị hèn nhát luôn nghĩ cách giải thoát cho mình mà không nghĩ tới người khác.
Giọng nói cô bé lạnh lùng như đang trách móc và hờn dỗi. Chiếc xích đu ngừng đung đưa nhưng chân tay cô cứng đờ.
- Không… không phải thế.
- Sao? À ngoài ra còn là kẻ hay chối bỏ bản thân. Đúng thế đấy. Chị không nhớ thì hãy nhìn vào cổ tay mình.
Cô bàng hoàng đưa tay lên, một vệt rạch ngang ở cổ tay nơi mạch máu nằm ở đó. Cô chết lặng người, nhưng sao cô lại không nhớ gì?Không lẽ cô chết rồi và đang ở chốn dành cho người chết, nhưng chết là hết không phải sao?Cô không nhớ được, đầu cô bỗng đau nhức.
- Chị ăn đi
Cô bé đưa cho cô một bông hoa héo úa mà nhỏ nhúng nước ở bờ sông. Cô làm theo, nhai từng nào đầu cô đỡ đau hẳn nhưng giờ lòng cô lại quặn thắt khi ký ức ùa về. Khi chiếc lá trôi tuột vào bụng thì cũng là lúc hai hàng nước mắt cô trào ra không ngừng.Đúng rồi, là cô đã tự tìm đến cái chết.
Khi mục tiêu sống không còn. Cô đang ở tuổi 22 với những ước mơ hoài bão, vừa ra trường và xin được việc, có một người con trai luôn quan tâm hứa hẹn một hạnh phúc, cô bỗng gặp tai nạn mất đi một chân. Phải dùng bàn chân giả.Cả thế giới như sụp đổ, cô mất công việc và ở trong bệnh viện, người con trai ấy từ bỏ cô.Những ước mơ hoài bão tan biến trong chớp mắt, cô tuyệt vọng lần nữa cuộc sống lần nữa khép lại.
Lần nữa, lại một lần nữa…
Cuộc sống này quả là đùa giỡn với cô… Chắc chắn lại vậy.Ký ức muốn quên lại ùa về trong đẫm nước mắt, người ta nói cuộc sống rất công bằng nhưng tại sao cô luôn là người chịu thiệt thòi?
Năm lên 3tuổi.Cô từng là một đứa trẻ bị bắt cóc và được giải thoát. Ký ức mất đi cô không thể tìm lại gia đình.Sau đó được một cặp vợ chồng nhận nuôi, những tưởng cô gặp được may mắn thì người vợ bị căn bệnh ung thư. Cô hết sức chăm lo cho mẹ nuôi, còn người chồng từ đó chán nản mà tràn ngập trong men rượu chửi bới và đánh đập cô. Cuộc sống bỗng chốc khó khăn và đè nặng lên đôi vai nhỏ của cô bé mới học cấp 1. Một năm sau mẹ nuôi mất, người chồng ít lâu sau gặp tai nạn và chấn thương, sau đó bố nuôi đổi hẳn tính và đối xử với cô bằng những trận đòn roi ngày một dày lên, những tháng ngày như một cơn ác mộng.
Nước mắt cô uất nghẹn, những dòng ký ức chập chờn… Chiếc dây nịt quất liên hồi lên tấm thần gầy nhỏ.
- Ba, đừng đánh con ba.
- Mày đâu phải con tao
- Ba, con đau, đừng đánh con, là con sai rồi. Là con sai, tại con không phải là con ba…
Con sai rồi ba, con sai khi vào nhà mình, là con sai…
Nếu như cô lớn lên cùng ba mẹ ruột, phải chăng cô là một cô gái may mắn khác, nhưng không, cuộc đời đẩy cô vào chỗ tăm tối ngay từ lúc bé. Cô từng và đã từng nghĩ mình đã vượt qua cánh cửa khó khăn nhất.Cô lớn lên từ trong mạnh mẽ, từ những điều cay nghiệt của cuộc đời, và cô từng nghĩ mình đã chiến thắng. Thế nhưng…
Vẫn là cuộc đời khép cánh cửa không chào đón mình, cô tự mình rạch cổ tay và tự cho mình cái quyền định đoạtbản thân…
Như một thước phim quay chậm những ký ức, nhưng nhân vật chính lại là cô, cảm xúc dâng trào uất nghẹn lại ứ ở họng, đắng ngắt và khóc nghẹn không thành tiếng, chỉ nghe được những hơi thở nấc đứt quãng, tiếng gió rít lên.
- Ngay cả lúc chị chạy trốn khỏi chính mình, thì ngay ở đây chị vẫn vậy, vẫn chối bỏ bản thân, vẫn lần nữa muốn chạy trốn khỏi đây, mặc dù chị không biết đích đến. Chị muốn đốt cháy nơi này để đến một nơi khác, nhưng đến nơi khác có chắc lần nữa chị lại không muốn trốn chạy. Ngay cả khi có ký ức hay mất đi ý niệm ý thức thì chị vẫn vô phương hướng. Chị vẫn là con người ích kỷ chạy trốn khỏi khó khăn. Chị muốn đốt nơi này nhưng chị lại không đi tìm lửa? Chị thấy mình là con người như thế nào chưa…
Con bé đã nói đúng, là bản thân cô quá nhu nhược. Cô không nên ở đây, và dù ở nơi nào cô cũng phải có một mục tiêu sống, thực hiện nó và hành động chứ không phải là đánh mất bản thân.Cô phải tự tìm lấy đường đi và chọn lấy nó chứ không phải là buông bản thân mình trôi dạt về đâu để thoát khỏi khó khăn. Cô bé lại gần vỗ nhẹ lên vai cô. Bỗng dưng cảm giác đau buồn nguôi dần chỉ còn lại nước mắt thì vẫn chảy dài không ngừng. Cổ họng cô từ từ hết nghẹn và cất được tiếng nói.
- Chị hiểu rồi. Nhưng chị không tìm thấy bình yên, chị đã cố gắng nhưng cuộc sống muốn đóng cửa lại với chị.
- Không, không phải, chị vẫn sống đó thôi. Là chị chọn cho mình cái chết chứ cuộc sống vẫn diễn ra và chị đã từ bỏ nó.
Con bé lại gần, cầm tay cô dắt lên đồi cao, nơi có thể nhìn rõ thành phố hoang tàn ấy. Nó chỉ tay về phía ấy.
- Và đây là thành phố chị đã chọn
- Không, chị không chọn. Chị không biết mình phải tới đây sau khi…
Con bé ngắt lời, nó dẫn cô lại bên kia đồi
- Chị thấy bên bờ kia dòng sông không?
- Không
- Đúng rồi. Chị không thấy được, nhưng chị không cố gắng đến bên kia bờ thì cũng giống việc sao chị biết cuộc sống chị sau này sẽ thế nào? Chị chỉ đứng ở bờ sông và tuyệt vọng.
Cô lặng người đi.Cô nhìn về chiếc xích đu, nó đã biến mất. Mùi hương trên khắp người cô bé cũng không còn nữa.
- Chị không thấy em rất quen thuộc sao?
- Em là ai?
- Chị đừng để ý chiếc xích đu ban nãy nữa. Nó không tồn tại ở đây, cả nơi này, nó cũng không tồn tại. Ở đây chỉ có em, em là tồn tại. Em là sự thật duy nhất.
Cô ngạc nhiên, và câu hỏi của cô cũng không được trả lời bởi ban đầu cô bé đã nói rằng cô chỉ được chọn một trong hai để biết. Và cô chọn chính mình.
Nếu nơi này không tồn tại thì đây là một giấc mơ ư?
- Chị cầm đi
Con bé dúi vào tay cô một hộp diêm. Ở đây, nếu chị đốt, mọi thứ sẽ cháy.Chị sẽ thoát ra khỏi đây.
- Rồi chị sẽ về đâu?
Con bé ngạc nhiên pha giọng điệu.
- Không phải chị là người chỉ nghĩ đến trước mắt thôi sao?
- Chị thực sự thấy em rất thân quen, nhưng em đeo mặt nạ và chị không biết em. Nhưng em có từng được sống không? Em có trải qua những điều chị đã gặp? Em có bao giờ thấy tâm hồn mình không được yên ổn? Và chính vì thế chị chọn giải thoát cho bản thân để kết thúc.
- Vậy tại sao lúc nhỏ chị không giải thoát sớm hơn? Chẳng phải chị đã vượt qua bản thân mình và rực rỡ cho đến tuổi 22?
Cô gái im lặng. Chợt nhớ về ký ức những trận đòn roi ấy và chợt thấy cô bé ấy rất giống hình hài của mình lúc nhỏ. Mùi hương khắp người cô bé chợt lan tỏa, và giỏ hoa cô bé cầm giờ đây là một giỏ đầy hoa tươi thơm ngát. Vẫn là mùi hương đó…
- Có phải em là…
Cô từng biết đến một cô gái chạy trốn khỏi nhà sau khi nhận những trận đòn vô cớ của ông bố rượu say, những lời mắng nhiếc nặng nề. Những bộ quần áo dần dần chi chít những vết rạch cắt nhiều hơn, máu bầm trên người thấm ướt áo. Những lúc đó cô bé sẽ chạy đến một nơi bãi đất đầy rác, mùi hôi thối xua đuổi mọi người đến đây nên cô bé hay lui tới đó khóc, có một cái cây lớn và cao, cô bé leo trèo nơi đó và dần dần thành chốn thân quen. Cô bé cảm thấy yên bình tại nơi vắng ấy, tự thấy thanh thản và luôn vui vẻ. Cô luôn trong chờ những lúc ba đi vắng để chạy đến đó, cô thấy lòng mình nhẹ nhàng đến lạngủ một giấc thật ngon mặc cho khóe mắt nước mắt đắng vẫn chảy.Bỗng một ngày cây nở hoa, một mùi hương rất nồng lấn át cả bãi rác đầy mùi thối. Cô bé thích thú và đem hoa về tập chế nước hoa, đổ nước sôi vào hoa và nấu nó lên, quả thật nước ấy có mùi thơm. Khi mùa hoa qua đi.Cô vẫn giữ lấy cho mình những lọ nước hoa đặc biệt. Những lúc muốn đến nơi trú ẩn nhưng không được cô bé lại đem lọ nước hoa để ngửi và trôi vào giấc mộng nhẹ nhàng, tựa như cô đang ở nơi trú ẩn an toàn đó.
- Đúng rồi. Em, em chính là ký ức của chị.
Con bé cởi bỏ chiếc mặt nạ ra, khuôn mặt gầy gò lấm lem ấy suýt nữa cô đã quên, bởi những ngày tháng buồn bã và bận rộn đã không để cô phải nhìn gương quá lâu. Công việc thường ngày luôn chăm sóc mẹ nuôi bị bệnh và liệt giường, sau đó lại là nhận những trận đòn roi.
Mẹ nuôi nắm lấy tay cô và câu cuối cùng trước khi ra đi…
- Mẹ xin lỗi, con cố gắng sống thật tốt…
“Mẹ xin lỗi” như là lời thấu hiểu hết cô bé thân hình gầy gò khốn khổ vất vả và chịu nhiều đau thương. Cô bé năm ấy đã khóc và cố gắng giữ lời hứa rằng sẽ sống tốt.
Cô bé đã tập chịu đựng và mạnh mẽ để lớn lên.
Nhưng hôm nay… cô đang ở đâu đây?
Cô gái nhìn chính mình của ngày trước, tháo bỏ chiếc mặt nạ là khuôn mặt đẫm nước mắt nước mũi ướt nhẹp.Nó chính là điều đau khổ và nó đã tồn tại nhờ ký ức cô. Cô bé chính là sự thật ở đây, và cô bé đã tồn tại. Đúng là vậy!
- Chị đốt đi.
Cô gái òa khóc lần nữa, ôm chặt lấy cô bé nhỏ ấy, chính bản thân mình của ngày hôm qua…
- Em ở đây là lỗi của chị. Ký ức chị vẫn còn, vẫn đau khổ thì em vẫn sẽ ở đây. Chính chị đã đưa em tới đây, cảm xúc chị đã chi phối ký ức này không biến mất. Tại sao em không phải là lúc 3 tuổi? Vì chúng ta của lúc đó đều không nhớ được. Vậy chỉ còn em tồn tại ở đây lúc em còn nhận những trận đòn roi vì chị mãi không quên được, chị vẫn mãi ôm nó thành một tội lỗi của cuộc sống, chị càng trách móc nó thì em càng tồn tại, có phải mỗi lần nhớ lại chị lại đau như lúc nhỏ, đau về tinh thần, và em được tái sinh.
Trái tim cô dường như vỡ vụn. Mọi thứ quay lại như lúc đầu… Vẫn đau khổ, đến đâu cô vẫn thấy đau buồn, cô phải làm sao đây, làm sao để thoát khỏi chính mình. Cô bé lại vỗ vào lưng cô… Lần nữa trái tim cô thấy nhẹ nhàng lại.
- Lúc em vỗ về chị là lúc chị đỡ đau buồn hơn. Vì em là ký ức, chỉ khi ký ức ấy chị nghĩ về nó bình yên, giống như em, giờ đây chị nhìn em như một người bạn, em vỗ về chị cũng giống như ký ức chị nghĩ về nó tốt đẹp chị mới cảm thấy bình yên. Mùi hoa ấy rất bình yên đúng không?
Con bé đẩy cô ra và trao cho cô giỏ hoa.
- Chị quên loài hoa này rồi, nhưng ở tuổi em mọi thứ rất rõ, nó là hoa sữa. – Nước mắt con bé vẫn chảy, giọng nói vẫn đều đều – Chị thấy em mạnh mẽ đúng không? Bản thân chị từng như thế, nên em được tái sinh như thế. Chị hỏi em về sự bình yên, chẳng phải năm đó chị đã rất bình yên với loài hoa này? Và chị đã cố gắng sống tốt?
Con người luôn nhìn những khó khăn để nhăn nhó để đổ lỗi cho hoàn cảnh, sẽ chẳng bao giờ cảm thấy bình yên nếu như không biết tìm thấy điểm tựa cho tâm hồn mình. Là cô đã sai.Cô ngừng khóc, ngồi sụp xuống, đặt tay lên vai cô bé. Cô dường như lấy lại niềm tin của mình.
- Chúng ta chưa chết đúng không?
- Đúng, chúng ta chỉ đang lạc vào miền ký ức, nó giống một giấc mơ. Chỉ cần chị vứt bỏ nó, chúng ta sẽ giải thoát.
- Còn em?
- Em sẽ biến mất. Biến mất khỏi những trận đòn roi nơi này. Và sẽ được trưởng thành vì chúng ta là một mà.
Cô mỉm cười, dường như cô biết mình phải làm gì rồi.Cô vứt hộp diêm đi. Bỗng cô nhìn thấy một ánh sáng chiếu lên ở giữa dòng sông.
- Chị đã tự tìm thấy con đường của mình rồi đấy. Đi đi, chỉ cần chị cố gắng thì em sẽ được thoát khỏi đây.
Cô bé biến mất, mọi thứ bỗng nhưng nhòa dần theo và biến mất theo, chỉ còn mùi hương hoa sữa vẫn nồng, và cô đi theo mùi hương ấy, đi thẳng xuống dòng sông đen ngòm.
Đâu đó trong bệnh viện có một người đàn ông quá tầm tuổi 60 đem một nhánh hoa sữa vào phòng bệnh.
- Ba xin lỗi. Ba sai rồi. Là ba sai rồi…
Người đàn ông ấy nắm lấy bàn tay cô gái trên giường bệnh úp mặt xuống nước nở, nước mắt ấy ướt đẫm bàn tay cô. Một dòng điện chạy trên màn hình máy tính bỗng nhấp nhô trở lại mãnh liệt cho một sự sống…
Bình yên là gì?
Này! Mùi hoa sữa năm ấy, rất thơm…
 Noa
Có thể bạn quan tâm × +