Thứ sáu của Chôm Chôm

Những ngày đẹp trời vào cuối tháng mười, tiết trời thu se se lạnh. Tiết khí lạnh, nhưng hơi nắng của mặt trời vẫn đủ làm cho vạn vật thấy...

Những ngày đẹp trời vào cuối tháng mười, tiết trời thu se se lạnh.
Tiết khí lạnh, nhưng hơi nắng của mặt trời vẫn đủ làm cho vạn vật thấy ấm lòng.
Một chiều hôm tháng mười, cũng vẫn bình thường như bao ngày khác. Dòng người, dòng xe vẫn tất bật lưu thông trên tuyến đường bê tông mới đổ, kéo dài hàng chục ki-lô-mét từ đầu con phố Longmest của thị trấn Wolf cho đến tận khu biệt thự Storm nằm phía cuối con đường.
Chôm Chôm cũng vậy, gần như ngày nào cậu cũng đi qua con đường ấy, con đường xa lạ… nhưng cũng sắp quen thuộc với cậu. Bởi… đó là con đường duy nhất để cậu đi đến trường, và từ trường trở về nhà…
Gia đình cậu chuyển đến thị trấn Wolf này từ khi cậu vẫn còn là một thai nhi hai tháng tuổi nằm trong bụng mẹ nên có thể nói cậu cũng khá rành về địa lý và con người nơi đây.
Thị trấn nơi cậu ở, không thưa người, mà cũng chẳng đông đúc nhộn nhịp như những thị trấn xung quanh khác, nhưng bù lại, con người nơi đây, họ đối xử với nhau như những người thân trong gia đình, thân thiện, cởi mở, bất cứ vị khách phương xa nào ghé chân qua, đều được đón tiếp nồng hậu đến nỗi, khi họ phải chào tạm biệt để ra đi, họ còn quyến luyến không muốn dời.
Và đặc biệt vì vậy mà an ninh của thị trấn có khi không cần phải đáng bàn, từ khi thị trấn Wolf được chính phủ quyết định thành lập, chưa từng có một ai phạm pháp, cũng chưa từng có người nào đến đây gây chuyện cả.
Thứ 6 ấy…
Bình minh lên tuyệt đẹp, ngay cả những người thức dậy sớm nhất khu làng mà Chôm Chôm sinh sống cũng chưa từng nhìn thấy cảnh bình minh như vậy. Nó đẹp một cách lạ lùng, nó khác với những buổi bình minh đẹp khác. Bầu trời trong xanh chưa một gợn mây, không khí tươi mới đầy mùi sương đêm vẫn còn vương lại, mặt trời đã bắt đầu nhú những tia nắng đầu tiên của ngày mới, những tia nắng như đang khiêu vũ cùng từng tán lá cây trên nền nhạc của cơn gió mùa thu lành lạnh, man mát mà ấm ấm.
Hôm nay là ngày thứ sáu, một ngày làm việc bình thường của dân làng, một ngày học tập bình thường của những đứa trẻ mang trên mình danh hiệu học sinh.
Lạ thay, ở ngôi làng này, trẻ con cứ đến tuổi đi học là đều phải đến trường, cho dù nhà không có điều kiện để cho con đi học. Bởi vì người dân nơi đây sống với nhau là vì cái tình, nên học phí để cho chúng đến trường rất đa dạng: nhà nào có tiền thì đóng tiền, nhà nào có khoai mỳ thì đóng bằng khoai mỳ, nhà nào có bắp thì nộp học phí bằng bắp, có nhà đóng học phí bằng việc đóng góp bàn ghế cho học sinh, v.v…
Thiếu thốn là thế, ấy thế mà, đứa nào cũng ngoan ngoãn, lễ phép, học không giỏi nhưng cũng đủ làm gia sư cho các em lớp dưới, và chẳng có đứa nào là không được lên lớp cả.
Như bao ngày thứ sáu khác, hôm nay Chôm Chôm phải đến trường sớm hơn mọi ngày, vì hôm nay là ngày trực nhật của toàn trường… nên giờ học được đẩy lên sớm hơn nửa tiếng đồng hồ.
Chuông đã điểm 7 giờ 30 phút, tất cả thầy cô, học sinh trong trường và thậm chí là các vị phụ huynh trong làng đã có mặt đông đủ, để tham gia tổng vệ sinh cho trường. Chẳng ai than vãn, chẳng ai càu nhàu điều gì cả, bởi tất cả họ đều có chung một tinh thần, có chung một suy nghĩ như nhau cả… Ít người làm thì lâu, mà nhiều người làm thì chóng, trường học trong sạch, thì ngôi làng cũng trong sạch và thị trấn Wolf cũng trở nên trong sạch.
Mà không khí trong lành thì tất thẩy mọi người cũng sẽ khoẻ mạnh… nên hầu như ai ghé qua ngôi làng này cũng đều thấy trống trơn không một bóng rác… mà thay vào đó, cứ cách 4 - 5 nhà là lại có một thùng rác đặt cạnh đường đi…. Nếu có rác… thì cũng chỉ lác đác vài chiếc lá cây rơi rụng xuống đường… Nhưng hễ ai có nhìn thấy thì cũng nhặt chúng lên và bỏ vào thùng rác gần ngay đó là con đường sẽ trở lại sạch trong.
Hôm nay, đến phiên Chôm Chôm đi xách nước, rồi cùng với mọi người lau bàn ghế trong lớp học.
Cái dáng người nhỏ nhắn, cao cao, với chiếc quần cộc chỉ dài đến đầu gối cậu, càng làm cho cậu trở nên gày hơn. Chôm Chôm gầy gò, nhưng không ốm yếu, mình cậu có thể gánh được hai nửa thùng phi nước mà ối người vạm vỡ hơn cậu xách một đoạn còn kêu mệt… Người cậu nhỏ, nhưng ý chí không nhỏ. Cậu luôn nghĩ cậu làm được việc, nên quả đúng là cậu đã làm được cái việc gánh hai thùng nước chỉ sau có vài giây chao đảo lúc đầu khi vừa mới bước đi những bước gánh đầu tiên.
Đoạn đường từ suối vào trường cậu đi chưa đầy năm phút… nhưng vì cậu phải gánh trên vai hai thùng phi nước nên khiến bước chân của Chôm Chôm trở nên chậm chạp hơn thường ngày, vì cậu nghĩ, nếu không cẩn thận, làm văng nước ra ngoài thì sẽ thật là lãng phí nước… chậm nhưng bước nào chắc bước ấy, và không tìm thấy một giọt nước nào văng ra ngoài cả, cậu như một người nghệ sĩ thực thụ trên sàn catwalk vậy, trông rất điệu nghệ. Những bước đi của cậu đã trở nên nhanh dần đều.
Chỉ còn vài bước chân nữa là đến cổng trường rồi, Chôm Chôm thấy rất hào hứng, nên cái môi mím chặt suốt dọc đường đã nhếch lên chun chút, rồi nhoẻn miệng cười chào, đáp với mọi người mà cậu bắt gặp… vào đến tận lớp học.
Bất chợt, một cơn gió thu nhẹ thổi qua khiến Chôm Chôm thấy rùng mình, lạnh sống lưng.
Đặt vội hai thùng phi nước xuống trước cửa lớp, cậu nhanh chóng đi về chỗ tủ để đồ và lôi chiếc áo khoác màu đen ra và khoác lên người.
Chôm chôm xỏ tay phải, rồi xỏ đến tay trái, rồi hai tay cài từng chiếc cúc áo từ dười vạt lên dần đến cổ.
Trùng hợp thay, vừa  mới dứt tay cài chiếc cúc áo cuối cùng, tiếng chuông báo sắp vào tiết học đầu tiên bỗng réo lên… khiến cậu giật bắn mình, cậu nhớ lại cái cảm giác rùng mình hồi nãy và cái lúc giật mình vừa xong… Chôm chôm thấy hay hay, buồn cười, cậu cười như không ngớt, chắc tại cậu thấy sờ sợ một điều gì đó…

Khi cậu bị bất ngờ, cậu hay cười, trông cậu lúc đó rất ngộ… có lẽ cậu đang lấp liếm nỗi sợ bằng điệu cười riêng của chính mình.
Cậu cười để trấn an tinh thần, để xua đi những cái tâm lý cho mình. Xong, cậu lại đi về lớp học để tiếp tục nhiệm vụ của mình và phụ giúp mọi người tổng vệ sinh để còn vào học cho kịp giờ.
Đồng hồ đã điểm đến 8 giờ, vậy là Chôm Chôm cùng các bạn đều phải vào chỗ ngồi ngay ngắn chờ thầy cô vào dạy; các bậc phụ huynh thì chia tay con cái, thầy cô, và chia tay nhau; ai về nhà nấy và tiếp tục công việc của mình; ai cũng cảm thấy thoải mái, vì có một ngày thật ý nghĩa.
Chôm Chôm hôm nay học không tập trung, nên đã bị cô giáo nhắc nhở. Cậu thấy buồn lắm. Vì từ trước đến giờ, cậu chưa từng bị thầy cô nhắc nhở trên lớp học bao giờ cả.
Suốt chặng đường từ trường về nhà, cậu chỉ đi một mình, không đi cùng bạn như thường ngày, và chắc lũ bạn cũng nhận thấy Chôm Chôm buồn nên đành để cậu đi một mình vậy. Đi qua phòng bác bảo vệ cậu buồn đến độ… quên cả chào bác Nho Tía. Bác Nho Tía lúc ý cũng đang bận bịu với công việc nên cũng chẳng để ý Chôm Chôm ra về lúc nào.
Và một mình Chôm Chôm đi về nhà dọc theo con đường mới đổ quen thuộc ấy.
Đi chừng được 300 mét, thì có một chiếc lá cây chao lượn trước mặt Chôm Chôm như trêu đùa… khiến Chôm Chôm hơi thốt lên một tiếng: Trời ạ!
Cậu dừng lại và chờ cho chiếc lá rơi nằm yên xuống đất để cậu cúi xuống như bao lần. Chôm Chôm khom người cúi xuống nhặt chiếc lá vừa mới trêu tức mình hồi nãy… cầm trên tay, cậu giơ chiếc lá ra phía trước mặt, vo ve chiếc lá cho nó quay quay làm quạt mát… cái trò này cậu thích nhất.
Đến chỗ thùng rác đặt gần nhà bác Nho Tía, cậu đưa chiếc lá vào trong thùng, định thả tay… nhưng sao cậu lại chần chừ một lúc… Chôm Chôm đành rút tay lại và tiếp tục chơi với chiếc lá bàng màu vàng nâu ấy suốt dọc đường. Và thỉnh thoảng lại đặt chiếc lá lên một bàn tay, còn tay kia thì vuốt nhẹ trông cứ như đang vuốt má một em bé vậy… trông đến là dễ thương. Ấy thế mà… chả hiểu sao cậu quên hết mọi chuyện buồn ở trên lớp rồi kìa. Chiếc lá thật là ký diệu. Cậu thầm cảm ơn nó.
Hôm nay, căn nhà của Chú Hành Tây có người mới chuyển đến. Gia đình chú Hành Tây chuyển sang thị trấn kế bên, để thuận tiện cho việc làm ăn. Vậy là từ giờ Chôm Chôm ít được gặp thằng Tiểu Tây rồi… chắc là Chôm Chôm sẽ nhớ nó lắm đấy. Nhưng cậu chợt đoán, không biết là gia đình mới chuyển đến cạnh nhà cậu như thế nào, có đông người không nhỉ? Nghe nói nhà họ có bốn người và hình như có nuôi thêm cả một con chó con nữa thì phải… Chôm Chôm thấy tò mò quá à.
Cậu nhanh chân chạy về nhà mà quên đi mọi thứ đã xảy ra ở trường học. Bất chợt, uỵch một cái, tại cậu không cẩn thận nên là bị vấp ngã nằm sóng xoài bên lề đường, chiếc lá bàng cũng văng ra khỏi tay cậu. Cậu thấy hơi đau, nhưng có thấm tháp gì, Chôm Chôm đứng dậy, phủi phủi hai tay vào nhau, chỉnh đốn lại quần áo. Ơ! Hình như có ai đó đang khúc khích cười thì phải?
Chôm Chôm quay sang bên này, ngó sang bên kia, cuối cùng cũng tìm thấy được kẻ khả nghi. Một con bé chắc cũng tầm tuổi cậu, mái bằng, tết bím hai bên, khoác trên mình chiếc váy màu đỏ tươi, có cái nơ to ngay trước bụng.
Cậu nhìn con bé, con bé đó cũng nhìn lại cậu, và hai đứa cùng nhìn nhau cười tít mắt. Chẳng nói câu nào. Rồi Chôm Chôm gật đầu một cái và quay đi. Cậu còn phải về nhà nữa.
Con nhỏ đó là ai mà nhìn lạ vậy nhỉ? Mình chưa gặp nó lần nào, hay là nó có người quen ở làng mình, nên sang đây chơi? – Chôm chôm vừa đi, vừa nghĩ thầm.
Chợt có một tiếng gọi hỏi vọng ra, nhỏ nhẹ, êm ái, mà là lạ:
- Cậu có phải là Chôm Chôm không?
#TiểuThuyếtKhôngHồiKết

Bình Luận

Tên

Bài dự thi,49,Bàng Đỗ,10,Bến cảm xúc,37,Blog 360,1,Dung kh...,6,Đọc Gì Hôm Nay,10,Nhỏ Yêu Mưa,11,Radio Blog,11,Sáng tác,21,Song Băng,2,Sự Kiện,3,Thông Báo,16,Thơ,17,Thúy Lasly,11,Tin Giáo Dục,1,Tin Nổi Bật,22,Trúc Huỳnh,5,
ltr
item
Bloggers VIET: Thứ sáu của Chôm Chôm
Thứ sáu của Chôm Chôm
https://4.bp.blogspot.com/-ZfdUwv-Kpes/WuWCEHjmIII/AAAAAAAABps/d61tbo1qRlIZ7HhUAAhfiTrE3coZdJxSgCLcBGAs/s640/bang-la-do-ha-noi-11.jpg
https://4.bp.blogspot.com/-ZfdUwv-Kpes/WuWCEHjmIII/AAAAAAAABps/d61tbo1qRlIZ7HhUAAhfiTrE3coZdJxSgCLcBGAs/s72-c/bang-la-do-ha-noi-11.jpg
Bloggers VIET
https://www.bloggersviet.net/2018/04/thu-sau-cua-chom-chom.html
https://www.bloggersviet.net/
https://www.bloggersviet.net/
https://www.bloggersviet.net/2018/04/thu-sau-cua-chom-chom.html
true
4604202639597089988
UTF-8
Đã tải tất cả Blog Không có Blog liên quan Xem thêm Đọc thêm Trả Lời Hủy Xóa Đăng Bởi Trang Chủ Trang Bài Đăng Xem Thêm Blog Liên Quan Bạn Đang Xem Lưu Trữ Tìm Kiếm Tất Cả Blog Không tìm thấy Blog nào phù hợp với yêu cầu của bạn Về Trang Chủ Sunday Monday Tuesday Wednesday Thursday Friday Saturday Sun Mon Tue Wed Thu Fri Sat January February March April May June July August September October November December Jan Feb Mar Apr May Jun Jul Aug Sep Oct Nov Dec just now 1 minute ago $$1$$ minutes ago 1 hour ago $$1$$ hours ago Yesterday $$1$$ days ago $$1$$ weeks ago more than 5 weeks ago Followers Follow THIS CONTENT IS PREMIUM Please share to unlock Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy