[Ngày mai, hãy đợi đấy!] Thiếu một chiếc cánh tình thương – Ngô Đặng Nhật Thảo

Đời người chúng ta có mấy tình yêu thương, chắc hẳn là nhiều lắm bởi lẽ vỏ bọc hoàn hảo nhất của thế giới này chính là sự yêu thương...




Đời người chúng ta có mấy tình yêu thương, chắc hẳn là nhiều lắm bởi lẽ vỏ bọc hoàn hảo nhất của thế giới này chính là sự yêu thương! Thế nhưng tại sao ngay cả đến yêu thương vốn lẽ phải có- tình yêu thương gia đình - tình yêu thương từ ba- mà tôi cũng không thể có vậy? 

Vâng ba mẹ tôi li hôn vì một lí do nào đấy, và có lẽ là sáu tuổi, hay là khoảng bảy tuổi nhỉ? À đúng rồi là bảy tuổi, là cái cột mốc của một cô bé như tôi bị cắt lìa đi một chiếc cánh tình thương, bị mất đi vỏ bọc an toàn của hai chữ gia đình, bạn có biết điều gì không, khi ấy còn quá bé để tôi nhận ra được sự mất mát ấy, và giờ đây mười bảy tuổi, cô bé ấy mới thấm được nỗi đau vì phải bước trên đường đời với một chiếc cánh từ mẹ, phải học cách mỉm cười với những người bạn cùng trang lứa đang vui vẻ với đôi cánh hoàn hảo của mình. Hỏi tôi buồn không? Buồn chứ! nhưng làm sao bây giờ, đời chỉ cho ta hai sự lựa chon một là bước tiếp hai là ngừng lại. Và đứa con gái như tôi đã chọn bước tiếp.

Đích đến thì chỉ có một nhưng Bạn có biết rằng con đường của mỗi người khi sinh ra đã khác nhau không? Đường tôi đi ai nhìn vào cũng cho nó là khá đơn giản để thành công, vì đơn giản mẹ tôi đã gánh vác một mình hết những đau khổ, khó khăn và rồi mẹ đã tạo ra cho tôi một vỏ bọc hoàn hảo với bạn bè rằng tôi là một đứa con nhà khá giả. Thế nhưng các bạn có biết không sống với vỏ bọc không phải là mình thật sự rất khó chịu, hiện ngay bây giờ đây, những đứa bạn tôi chơi chung là những đứa nhà rất giàu có, nhà tụi nó có thể thuộc loại giàu có lắm luôn ấy chứ, mà đã giàu thì chi xài thì cần gì phải nhìn giá, mỗi lần tụi nó rủ đi chơi thật sự lo lắm chứ, tiền làm sao đây? Nhưng tuổi trẻ mà có lắm lúc tôi vẫn có khát khao bằng bạn bằng bè chứ, nhiều lúc cầm tiền được mẹ cho và muốn tiêu vì một cái gì đó mà mình rất muốn mua nhưng sự thật thì sao, mọi khao khát của tôi phải kiềm chế bởi suy nghĩ của tôi có vẻ đã trưởng thành nhiều hơn tụi nó rồi, “mình không giàu và mình chả có tiền đâu”, thế nên có một điều làm tôi thực sự rất mệt mỏi là tại sao, tại sao tôi lại có một vỏ bọc hoàn hảo quá làm gì để rồi giờ lại chỉ biết mỉm cười giả dối với vòng xoáy vật chất xa xỉ kia. Ba có biết là con đang phải sống như vậy không hả ba? Đứa con gái như con đang trong độ tuổi trưởng thành này cũng muốn tới những nơi mà tụi bạn ngày nào cũng tới như cơm bữa, ngày nào cũng check in đầy trên facebook, cũng muốn uống những li trà sữa Gong Cha, Bobabop,… đối với tụi nó có bốn năm chục chứ bao nhiêu, nhưng đối với con nó là cả một vấn đề luôn đấy ạ! Con cũng muốn nếm thử hương vị ấy nhưng làm sao được cuộc sống của con,tuổi trẻ của con do ba mà giờ đây đều bị đồng tiền đè nén đến phát sợ.

Mười năm qua ,câu nói dối mà tôi nghe nhiều nhất từ mẹ đó chính là mỗi khi mẹ phải ôm nỗi đau của người phụ nữ yếu đuối không chồng mà trả lời câu hỏi: “ Chồng em đâu rồi ?” với mọi người, mẹ nói dối với mọi người rằng đó là “chồng em đi làm xa rồi anh/chị, làm tận Long An lận, cuối tuần mới về lận” mẹ cứ mỉm cười mà nói về người đàn ông đã vắng bóng, vô trách nhiệm với vợ con trong ngôi nhà này hơn mười năm rồi đấy. Chao ôi! Mặc dù đã nghe nhiều lần câu nói dối ấy của mẹ trong gần suốt mười năm qua, nhưng sao cái sự buồn đó nó cứ mãi bám víu lấy quanh tôi thế này. Còn gì đau đớn hơn khi phải vui vẻ mà nói dối về nỗi đau của mình cơ chứ. Cứ cảm tưởng mỗi lần ai hỏi và mẹ tôi trả lời như vậy, lại như một nhát dao khoét sâu vào vết thương lòng của mẹ tôi hơn. Mẹ tôi cứ cười cười nói nói về ba tôi là một người đàn ông tốt, lo lắng gia đình. Nhưng thực sự có phải thế đâu, lời nói dối suốt mười năm ấy quả là một sự xỉ nhục lớn nhất với mẹ tôi bởi mẹ tôi có biết người đàn ông ấy đang sống thế nào, ba tôi tệ lắm! 
Mọi chuyện con chịu đựng có thể chưa bằng mẹ thế nhưng phàm là con người nên con cũng biết đau chứ, có biết con cảm thấy chạnh lòng lắm khi thấy ba của những người bạn khác đưa đón các bạn ấy về không? Tuy chỉ là một hoạt động thường ngày của những đứa trẻ ấy, nhưng đó là cả một khao khát rất lớn lao của một đứa trẻ mười bảy tuổi như con. Cái cảm giác ôm eo của ba, cái cảm giác ba vuốt tóc con, còn cả cái cảm giác có một người ba đi họp phụ huynh cho con, tức giận vì điểm số của con khi thấp nữa,… tuy tất cả là bình thường với mọi người nhưng lại là khao khát lớn nhất của một đứa trẻ như con đấy ba ạ!
Và nỗi niềm lớn nhất của tôi chính là chưa một đứa bạn nào biết về việc tôi không sống với ba nữa. Mẹ tôi quá tài giỏi mà, bà đã che lấp hết đi những lỗ hỏng khiếm khuyết trong cuộc đời của tôi khi tôi thiếu đi sự săn sóc của một người ba. Ba tôi thực sự rất tệ! bởi vì ông ấy mà tôi phải là một đứa chuyên nói dối với bạn bè, “ ba tao đi làm xa lắm không có ở nhà” , “ không thuận đường đi làm nên người đón tao toàn là mẹ thôi” , “ba tao cho tao tiền tiêu vặt nè”,…. Trời ơi! thật sự tôi rất mệt mỏi với những lời nói dối này rồi, sắp tới đây là sinh nhật của tôi, suốt những năm tháng không có ba sinh nhật năm nào tôi cũng không dám mời bạn bè bởi chỉ sợ tới nhà là tụi nó lại hỏi “ba mày đâu sao sinh nhật mày lại không có?” Tôi sợ câu hỏi này lắm, tôi thực sự rất sợ câu hỏi này. Nhưng mãi đến sinh nhật năm ngoái khi đã có cho mình vài người bạn thân thiết thì tôi đã mời họ cùng chung vui, không nằm ngoài dự đoán câu hỏi ấy đã van lên và rồi xuyên qua trái tim đau đớn của tôi, nhưng may sao năm ngoái sinh nhật tổ chức trễ hơn một ngày nên đã có cớ mà cho tôi nói dối rằng: “gia đình tao mừng sinh nhật đúng ngày hôm qua cho tao rồi, hôm nay tao mới đãi tụi bây đó”, “Ừ, À”, tụi nó đã bị dính lừa hết rồi, tôi thì lại tiếp tục cuộc vui sinh nhật của một con nhóc. Nhưng trời ơi, vẫn đâu đó cô đơn tủi thân vì ông bố thốt lên câu nói chúc mừng sinh nhật của tôi đâu rồi, vâng tất cả chỉ trong mong ước thôi, liệu ba có nhớ tới sinh nhật của con không? Liệu nơi nào đó âm thầm ba có chúc con sinh nhật vui vẻ không? Sao ba lại không một cú gọi điện về chúc con vậy? ba tệ thật! ba quên con rồi sao! Con là con của ba mà… mọi suy nghĩ ấy đều là những gì mà tôi luôn nghĩ sau mỗi bữa tiệc sinh nhật của mình. Nghĩ năm này qua năm khác, rốt cuộc có vẻ người thân thuộc của tôi, ba đã quên tôi rồi, ba đã quên đi đứa con mà mình phải lặng lội mưa mà ra ủy ban xã ngồi cả tiếng chờ để làm giấy khai sinh với dòng chữ ngày tháng năm sinh thật rõ do tự tay ba tự điền vào kia cho con rồi! ba quên thật rồi! ba tệ lắm! Sinh nhật lại sắp tới nữa rồi, lại phải tự chuẩn bị nên một câu nói dối khác hoàn hảo hơn thôi.
Suốt mười năm kể từ khi người đàn ông ấy rời đi, chưa một lời hỏi thăm điện về, chưa một lần trong suốt mười năm,… không sao tôi quen rồi. tôi quen vơí nỗi đau lắm rồi,tôi ổn! Mọi người chắc có vẻ không ai có được vai diễn hoàn hảo như tôi đâu, một con người thiếu thốn tình cảm của người cha thế mà vẫn đang ngày qua ngày rất tự nhiên khoe về gia đình hạnh phúc của mình có đủ ba và mẹ. Đằng sau những lời nói ấy chính là cả một quá trình trên con đường khập khiễng chỉ có một chiếc cánh là từ mẹ của tôi, tôi đau lắm chứ nhưng biết nói với ai bây giờ, chả ai cả, ngay cả mẹ tôi, tôi cũng không thể nào chia sẻ cùng , tôi không có can đảm nhắc về từ “ba” trước mặt mẹ tôi nữa chứ đừng nói tới tình yêu thương từ ba, mẹ tôi có vẻ chịu đựng rất nhiều sau cuộc hôn nhân đỗ vỡ ấy, chả còn gì đau khổ hơn bị phản bội bởi người mình yêu mà, càng lớn lên thì tôi dần cảm thấy rõ được nỗi đau mà mẹ tôi phải chịu đựng. Tôi không ở đây mà nhằm mục đích bôi bác người ba của mình điều tôi muốn chỉ là nói lên những cảm xúc của đứa trẻ như tôi phải chịu đựng thôi! Cô đơn, xấu hổ, ngại ngùng, mệt mỏi, tủi thân,…Mẹ tôi cũng như vậy đấy, người phụ nữ ấy cũng đang phải gánh vác mọi khó khăn trên đôi vai của mình để nuôi dạy cho đứa trẻ như tôi lớn khôn lớn lên từng ngày.
Điều tôi mong muốn sau câu chuyện của tôi chia sẻ đó là làm ơn ngày mai, ngày mai, rồi lại ngày mai nữa hãy cho tôi có thể sống hạnh phúc hơn bằng cách dám mạnh dạng nói ra vấn đề thực sự trong cuộc sống của mình mà không phải mệt mỏi nói dối nữa. Tôi không mong muốn là người cha ấy có thể quay lại nhưng tôi mong muốn người phụ nữ cùng đứa con mà ba tôi đang chung sống sẽ nhận được tình yêu thương thật sự từ một người chồng, một người cha, có lẽ tôi đã làm quen được với điều này rồi nhưng mong sao đứa trẻ ấy sẻ được hạnh phúc từ tình yêu thương của ba tôi, kiếp trước có lẽ tôi đã sống có lỗi hay sao mà bây giờ lại thiếu mất tình thương từ ba nhỉ? Tôi chỉ đùa thôi. Thực sự mong sao mỗi ngày mai thức giấc, mỗi đứa trẻ trên thế giới này đều được đón nhận được tình yêu thương đầy đủ từ ba mẹ của chúng. Bởi lẽ, như chúng ta đã biết không có sức mạnh vĩ đại nào mạnh mẽ và to lớn như sức mạnh của gia đình, không có đôi cánh của đứa con nào có thể dang rộng trên bầu trời cao kia hơn đôi cánh từ ba mẹ trao cho nó, gia đình là tất cả những gì mà ta có và còn lại thậm chí là giông ba, bão táp cuộc đời có cuốn đi hết mọi thứ từ ta. Tôi thực sự rất là ngưỡng mộ và khao khát những gia đình hạnh phúc, những đứa con trong những gia đình ấy thực sự rất hạnh phúc và may mắn, chúng có được sự khéo léo từ người mẹ và sự kiên cường từ người cha. Nhưng cuộc đời mà, vốn dĩ là không công bằng, đâu chỉ riêng tôi phải chịu nỗi đau, sự thiếu thốn tình thương từ ba ấy, còn có cả hàng trăm thậm chí hàng triệu đứa trẻ ngoài kia đang giống như tôi. Chính vì thế, tôi thực sự cảm thấy đồng cảm với họ, họ trưởng thành tốt, thành công tốt sau nỗi đau ấy thì tôi cảm thấy rất mừng, nhưng nếu họ sa ngã thì tôi cũng hiểu thôi, thật sự là bạn rơi phải vào hoàn cảnh như tôi thì mới cảm nhận hết được nỗi đau bạn hiểu không? Để đứng dậy mà trưởng thành tiếp là cả một quá trình đấu tranh trước bờ vực sa ngã đấy, bởi thiếu một chiếc cánh thì sẽ thiếu đi một chỗ tựa mà phải không nào? Nhưng không sao, tôi đã đi qua được vùng giông tố ấy rồi bạn à! Và tôi nhận ra rằng trời mang giống tố để trui rèn ý chí nhưng cũng mang ấm êm để ru ngủ con người, bạn hiểu ý tôi chứ? Vâng, bạn không có quyền lựa chọn ba mẹ, không có quyền lựa chọn đôi cánh, nhưng bạn có thể lựa chọn đường đi và hướng gió để cho đôi cánh của bạn dù là nguyên vẹn hay khiếm khuyết có thể bay tới nơi mà mình mong muốn, tôi thiếu một bên cánh thật đấy, tôi thiếu một người ba thật đấy, nhưng tôi vẫn còn có một người mẹ với sức mạnh vĩ đại kế bên tôi, vẫn có bạn bè, thầy cô, những người thân yêu của tôi đang vẫn nâng đỡ và làm thành một đôi cánh hoàn hảo cho tôi. Tôi vẫn có thể bay và chạm tới ước mơ của mình các bạn ạ! Miễn là tôi không ngừng cố gắng và biến nỗi đau ấy thành động lực thì tôi tin tôi có thể chạm tới thành công trước mắt của mình, như nhà văn Hà Nhân trong “ bay xuyên những tầng mây” có nói “Loài người giữ ngọn lửa qua hàng trăm triệu năm để sưởi ấm và làm nên bước chuyển vĩ đại của tiến hóa. Riêng em hãy giữ ngọn lửa ấm trong tim mình. Riêng em hãy giữ ngọn lửa sáng trong đầu mình”. Thiếu đi một chiếc cánh tình yêu thương từ ba là nỗi đau sẽ theo tôi hết suốt cuộc đời, nhưng không phải vì đó mà tôi sẽ dễ dàng bị lung lay mà thất bại.
Ngày mai, hãy đợi đấy! tôi sẽ vẫn sẽ bay cao trên bầu trời xanh ngát tươi đẹp kia bởi vì tôi biết rằng mình vẫn còn cánh.

Bình Luận

Tên

Bài dự thi,49,Bàng Đỗ,10,Bến cảm xúc,37,Blog 360,1,Dung kh...,6,Đọc Gì Hôm Nay,10,Nhỏ Yêu Mưa,11,Radio Blog,11,Sáng tác,21,Song Băng,2,Sự Kiện,3,Thông Báo,16,Thơ,17,Thúy Lasly,11,Tin Giáo Dục,1,Tin Nổi Bật,22,Trúc Huỳnh,5,
ltr
item
Bloggers VIET: [Ngày mai, hãy đợi đấy!] Thiếu một chiếc cánh tình thương – Ngô Đặng Nhật Thảo
[Ngày mai, hãy đợi đấy!] Thiếu một chiếc cánh tình thương – Ngô Đặng Nhật Thảo
https://2.bp.blogspot.com/-4ItWrBqbOEA/Wu8T7tiqgPI/AAAAAAAAAns/TGJD77aCbfU1dssEMJHCOQN7TF_HCZ_OgCLcBGAs/s640/doi-canh-tinh-thuong.jpg
https://2.bp.blogspot.com/-4ItWrBqbOEA/Wu8T7tiqgPI/AAAAAAAAAns/TGJD77aCbfU1dssEMJHCOQN7TF_HCZ_OgCLcBGAs/s72-c/doi-canh-tinh-thuong.jpg
Bloggers VIET
https://www.bloggersviet.net/2018/05/ngay-mai-hay-doi-day-thieu-mot-chiec-canh-tinh-thuong-ngo-dang-nhat-thao.html
https://www.bloggersviet.net/
https://www.bloggersviet.net/
https://www.bloggersviet.net/2018/05/ngay-mai-hay-doi-day-thieu-mot-chiec-canh-tinh-thuong-ngo-dang-nhat-thao.html
true
4604202639597089988
UTF-8
Đã tải tất cả Blog Không có Blog liên quan Xem thêm Đọc thêm Trả Lời Hủy Xóa Đăng Bởi Trang Chủ Trang Bài Đăng Xem Thêm Blog Liên Quan Bạn Đang Xem Lưu Trữ Tìm Kiếm Tất Cả Blog Không tìm thấy Blog nào phù hợp với yêu cầu của bạn Về Trang Chủ Sunday Monday Tuesday Wednesday Thursday Friday Saturday Sun Mon Tue Wed Thu Fri Sat January February March April May June July August September October November December Jan Feb Mar Apr May Jun Jul Aug Sep Oct Nov Dec just now 1 minute ago $$1$$ minutes ago 1 hour ago $$1$$ hours ago Yesterday $$1$$ days ago $$1$$ weeks ago more than 5 weeks ago Followers Follow THIS CONTENT IS PREMIUM Please share to unlock Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy