Thèm một câu hỏi “có sao không”?

"Có những ngày, cảm giác như bị cả thế giới bỏ rơi. Mọi thứ tồi tệ đổ dồn xuống ta trong cùng một khoảnh khắc. Muốn chết cũng không đượ...

"Có những ngày, cảm giác như bị cả thế giới bỏ rơi. Mọi thứ tồi tệ đổ dồn xuống ta trong cùng một khoảnh khắc. Muốn chết cũng không được, muốn sống cũng không xong... "

Hôm nay, tôi cảm thấy thật sự mỏi mệt, thật sự cạn cùng sức lực. Tôi đã uống rất nhiều nước, âu cũng để đôi mắt này có đủ nước mà khóc cho hết những gì mà bản thân đang mang. Cứ khóc đến hết nước mắt đi, rồi lòng sẽ nhẹ nhàng hơn, phải không?!



Hôm nay, tôi đã khóc, tôi dường như vờ mạnh mẽ quá lâu để khi nhiều quá những áp lực đè nặng lên đôi vai, tôi không chịu được nữa, buộc bật khóc thành tiếng. Tôi đứng khóc giữa ngôi trường Đại học tưởng thân thuộc mà quá đỗi xa lạ, tôi cứ ôm lấy cô bạn đứng cạnh mà khóc. Mặc đã biết bao người qua lại chăm chú nhìn, nhưng mà, tôi không còn nhìn thấy gì phía trước được nữa. Tôi nhìn lên bầu trời, mây đen đã kéo giăng một màu xám xịt trên bầu trời. Tôi buồn, hình như ông Trời cũng đang định rơi nước mắt cùng tôi?!
Cậu bạn đứng cạnh nhìn tôi với ánh mắt chua xót, cậu cứ luôn miệng nói không sao, không sao đâu. Cậu nắm lấy tay tôi như muốn tiếp thêm phần nào sức mạnh. Tôi không nghĩ lại có lúc, bản thân yếu đuối đến nỗi có thể ngã quỵ bất cứ lúc nào như thế!

Hôm nay tôi làm bài thi không tốt, tôi ghi nhầm số tờ. Hôm qua tôi để đội bạn lọt lưới mình đến 4 bàn, những bàn thắng không đáng. Sáng nay chị tôi cứ hết mực la mắng tôi từ chuyện to đến chuyện nhỏ. Tôi cảm thấy bản thân thật vô dụng, rốt cuộc tôi đang bị làm sao, vì điều gì mà mất tập trung đến như thế?!

Tôi về nhà, trên đường từ trường về tôi cứ không ngừng khóc. Tôi cũng chẳng biết lúc dừng đèn đỏ đã có bao nhiêu người nhìn tôi với ánh mắt dè bỉu, thương xót. Tôi về đến nhà, nằm ngay xuống chỗ an toàn nhất, rồi nhắm mắt nhưng mãi vẫn không ngủ được. Trận thi đấu dưới mưa và sấm hôm trước làm hôm nay tôi bị sốt cao, tôi ê ẩm cả người, tay chân chỗ nào cũng trày xước vì những pha ôm banh trên sân. Tối qua tôi thức tới gần sáng ôn bài làm bây giờ tôi đuối sức hơn bao giờ hết. Nằm trong căn phòng nhỏ không đèn giữa thành phố xa lạ, tôi thấy mình cô đơn và lẻ loi quá!

Chị hai tôi về, nhưng rồi cũng chẳng ai quan tâm tới tôi hôm nay sao lại về sớm như vậy, sao mắt tôi lại ươn ướt. Tôi cầm điện thoại lướt rất nhiều lần danh sách bạn, nhưng mãi vẫn không tìm được ai để gọi. Tôi muốn gọi về nhà nhưng chắc giờ này ba mẹ tôi đã say giấc, nên thôi. Tôi thèm quá một ai đó hỏi han, dù chỉ là xã giao rằng tôi có ổn không? Rằng tôi có làm sao không? Chắc là tôi sẽ kể hết những uất ức lòng tôi cho họ rồi lại mượn bờ vai để gục đầu mà khóc. Mạnh mẽ lâu quá rồi, tôi quên mình yếu đuối!


Hình như đã quá lâu rồi tôi chưa “có dịp” được khóc thoả thuê thế này. Tôi vẫn hay trưng ra nụ cười giả tạo dù bên trong từng mảnh tim chỉ như muốn vỡ vụn ra. Tôi cảm thấy mình an toàn trong vỏ ốc bản thân tự xây nên, không quá thân với ai, cũng không quá hời hợt. Tôi không tin tưởng một ai để có thể gửi gắm những muộn phiền, rồi cứ ôm vào lòng như thế, dẫu biết rồi sẽ đến một ngày “nỗi buồn chất chồng nỗi buồn” và sẽ lại “sìn bụng” ra. Nhưng nếu không như thế, tôi còn biết phải làm thế nào!



Mở vài bản nhạc và radio buồn, rồi tôi lại chìm vào những xúc cảm đó. Tại sao niềm vui thì khó viết nhưng nỗi buồn thì câu chữ cứ đua nhau tuông ra thế này! Giá mà lúc này có ai đó ôm lấy tôi, vỗ nhẹ vào vai và khẽ nói “Không sao đâu, Tớ vẫn luôn ở đây!” thì chắc có lẽ, tôi sẽ cảm thấy mình được ủi an nhiều lắm!
#21/05/18

Phản Hồi

BLOGGER
Tên

Bài dự thi,49,Bàng Đỗ,11,Bến cảm xúc,38,Blog 360,4,Dung kh...,8,Đọc Gì Hôm Nay,15,Nhỏ Yêu Mưa,11,Radio Blog,14,Sáng tác,25,Song Băng,2,Sự Kiện,3,Thông Báo,17,Thơ,22,Thúy Lasly,13,Tin Giáo Dục,1,Tin Nổi Bật,23,Trúc Huỳnh,8,
ltr
item
Bloggers VIET: Thèm một câu hỏi “có sao không”?
Thèm một câu hỏi “có sao không”?
https://1.bp.blogspot.com/-8teKh67jGV4/WwLLVdNBnvI/AAAAAAAAAHk/coeJb4QfEhwNxDn9jrr1IAlYrk9gO8rTwCLcBGAs/s640/8be0d705c24e8edf921203d5d60a064fdd7d27c4.jpg
https://1.bp.blogspot.com/-8teKh67jGV4/WwLLVdNBnvI/AAAAAAAAAHk/coeJb4QfEhwNxDn9jrr1IAlYrk9gO8rTwCLcBGAs/s72-c/8be0d705c24e8edf921203d5d60a064fdd7d27c4.jpg
Bloggers VIET
https://www.bloggersviet.net/2018/05/them-mot-cau-hoi-co-sao-khong.html
https://www.bloggersviet.net/
https://www.bloggersviet.net/
https://www.bloggersviet.net/2018/05/them-mot-cau-hoi-co-sao-khong.html
true
4604202639597089988
UTF-8
Đã tải tất cả Blog Không có Blog liên quan Xem thêm Đọc thêm Trả Lời Hủy Xóa Đăng Bởi Trang Chủ Trang Bài Đăng Xem Thêm Blog Liên Quan Chuyên Mục Lưu Trữ Kết Quả Cho Tìm Kiếm Tất Cả Blog Không tìm thấy Blog nào phù hợp với yêu cầu của bạn Về Trang Chủ Sunday Monday Tuesday Wednesday Thursday Friday Saturday Sun Mon Tue Wed Thu Fri Sat January February March April May June July August September October November December Jan Feb Mar Apr May Jun Jul Aug Sep Oct Nov Dec just now 1 minute ago $$1$$ minutes ago 1 hour ago $$1$$ hours ago Yesterday $$1$$ days ago $$1$$ weeks ago more than 5 weeks ago Followers Follow THIS CONTENT IS PREMIUM Please share to unlock Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy

Hướng dẫn phản hồi

Chèn link

Sử dụng thẻ <a href='LINK'>TÊN_HIỂN_THỊ</a>

Chèn hình ảnh, video

Dán trực tiếp url hình ảnh, url video youtube (địa chỉ) dưới ô phản hồi

Định dạng chữ

<b> Chữ in đậm </b>
<i> Chữ in nghiêng </i>
<u> Chữ gạch chân </u>
<strike> Chữ gạch ngang </strike>

Đã hiểu

BLOGGERS VIET TẠM THỜI NGỪNG HOẠT ĐỘNG

Xin chào tất cả độc giả, tác giả và các bloggers của Bloggers VIET!!

Kể từ ngày 2/10/2018, Bloggers VIET tạm thời ngừng hoạt động để củng cố lại bộ máy quản lý, cách thức hoạt động. Chỉnh đốn lại mọi hoạt động diễn ra trong vòng một năm qua.

Chúng tôi sẽ có thông báo chính thức khi Bloggers VIET quay trở lại. Hy vọng, tất cả mọi người sẽ thông cảm trước sự việc này. Website, Group hay Fanpage sẽ vẫn được để ở chế độ công khai.

Mọi người có thể xem lại tất cả các bài viết của các bloggers viết trong vòng một năm qua tại website.

Chúng tôi sẽ sớm quay trở lại và chuyển mình tích cực hơn.

Xin cảm ơn!

Đã hiểu