Khoảng Không Đen - Đặng Lê Phú Quý

Trên cao ai đó dần kéo màn xuống làm xua tan âm thanh náo nhiệt của nơi thị thành chỉ để lại tiếng thở dài. Tôi lặng lẽ cầm chiếc đi...




Trên cao ai đó dần kéo màn xuống làm xua tan âm thanh náo nhiệt của nơi thị thành chỉ để lại tiếng thở dài. Tôi lặng lẽ cầm chiếc điện thoại rưng rưng với dòng tin nhắn đã quá xa vời. Có lẽ khi thời gian trôi đi vội vã vẫn còn người cố níu lại những chuyện xưa. Chẳng là chờ đợi, chẳng hy vọng, mơ ước gì cả. Chỉ là bỗng nhiên muốn xem lại tin nhắn để rồi gợi lại, để rồi cay cay. Dù biết những việc làm vô nghĩa này sẽ giết từng khắc thanh xuân tôi nhưng chẳng muốn thay đổi hay từ bỏ nó mà cứ để nó lấy đi những năm tháng kế tiếp cho đến khi tôi đủ mạnh mẽ để mở lòng lại. 

Bật lại những bản nhạc xưa, dường như tôi cảm thấy một thứ gì đó đang rất phá phách trong lòng tôi, không còn dịu và nhẹ như thời còn tay nắm tay nữa. Rõ là những bản nhạc đó tôi không thuộc hết lời nhưng tôi lại thấy nó rất thân thuộc với tôi cứ như là mọi suy nghĩ của tôi đang bị chính mình lừa bịp vậy. Tắt nhạc, tôi ngừng suy nghĩ nữa vì tôi biết cứ tiếp tục sẽ làm tôi đau lòng thêm lần nữa sau những tháng mà tôi cố quên hẳn đi. Nhấc lên một ly nước đầy và đủ để tôi tỉnh táo hơn, tôi sẽ không ngủ đêm nay. 

Trăng đã lên cao và rất xa với tầm mắt tôi thấy, giá như mà tôi có thể quẳng hết quá khứ mình lên ánh trăng đó thì sẽ nhẹ lòng và dễ ngủ hơn. Nhưng tôi phải chịu hậu quả mà tôi đã quyết định, có lẽ quá ngu muội và yếu ớt trong tình yêu nên tôi không phải đã từng được yêu mà đã từng đơn phương. Chẳng hề quan tâm đến cảm xúc của tôi, nhưng tôi cứ bắt chuyện và nhận được nhiều lý do để kết thúc cuộc thoại. Có lẽ có thể nói trong những cuộc trò chuyện giữa tôi với người đấy chỉ mình tôi độc thoại.

Có vài thứ tôi cần chuẩn bị để thức là ly cà phê đen không đá và một bộ phim dài. Tôi thực sự trước đây rất ghét uống cà phê vì nó đắng và không hợp với khẩu vị của tôi, nhưng có lẽ tôi đã thay đổi khẩu vị mình từ khi nào cũng chẳng hay mà giờ này thức uống này đã là món yêu thích của tôi. Xưa nay tôi cũng rất ghét những bộ phim dài tập vì tôi lười xem lắm, nhưng giờ lại gắng xem vì thời gian trời sáng lại sẽ không còn nhanh như trước nữa. Tôi cũng có bạn thân, nên không cô đơn lắm mà giờ này nó ngủ rồi. Mà nếu có thức chẳng biết nó còn muốn nhắn tin rồi chọc ghẹo như trước nữa không. Từ khi tôi có mới nới cũ đến giờ, tôi chẳng dám nhắn với nó lời nào. Ngay cả trên lớp gặp mặt cũng không được nhiều mà mỗi lần gặp chỉ ập ừ hai ba câu rồi ngoảnh đi thôi. 

Tôi từng suy nghĩ về chữ "đáng thương" cho cuộc đời mình nhưng tôi thấy một chữ "đáng" cũng hợp rồi. Tôi không cố biện minh với bản thân mình làm gì để những hành động của tôi lại khiến những người khác tổn thương. Tôi từng có mục tiêu là khiến mọi người hài lòng với mình nhưng giờ tôi thấy tôi chỉ khiến mình tự hài lòng và chưa ai cảm thấy được. Trong bóng tối tràn mùi đau đớn, ánh tivi lập lòe. 

Rồi cũng đã đến lúc nắng lên và soi vào chậu cây cà chua kiểng. Tôi trồng nó vì người đấy rất thích ăn những món có cà chua nhưng chẳng hiểu từ khi chậu cây ấy không còn mục đích nào để tôi nuôi dưỡng tiếp mà tôi vẫn tiếp tục tưới và chăm sóc nó nữa. Những thói quen được tạo ra rất đơn giản, nhưng cần phải khắc nghiệt mới từ bỏ được. Có lúc tôi nghĩ tôi có vấn đề khi trò chuyện với những quả cà chua nheo nhóc trên cây: "Mục đích của tụi mày từ khi sinh ra đã không có nên việc đầu tiên của tụi bây để phát triển tiếp là tự héo khô đi". Tôi cảm thấy lời nói đó quá cay nghiệt nhưng đủ để những hành động tiếp theo cũng tôi sẽ không còn theo thói quen nữa. Ánh nắng đấy, tôi nhớ nó là một ánh nắng rất dịu nhưng giờ đã trở nên mạnh bạo và dữ tợn bắn thẳng vào chậu cây cà chua. Đáng lẽ tôi phải che chở nó nhưng tôi rắn rỏi nhìn từ từ một góc xa xôi lặng lẽ. Có lẽ giờ đây nó chẳng có quan trọng với tôi nữa, nhưng tôi nhói lòng và đau đớn. 

Thanh xuân hy vọng sẽ không trôi đi nhanh để tôi cố gắng thay đổi cho những ngày không phải nhớ thương ai và tập cho mình một con người mới.
Thanh xuân ta mơ mộng nhiều và rất đẹp nhưng chỉ làm được vài điều thôi nên làm những gì mà bạn xem đó là tốt nhất để khi thanh xuân chỉ còn là kí ức, chúng ta đã có một khoảng thời gian tuyệt vời.

Bình Luận

Tên

Bài dự thi,49,Bàng Đỗ,8,Bến cảm xúc,31,Blog 360,1,Dung kh...,5,Đọc Gì Hôm Nay,5,Nhỏ Yêu Mưa,10,Radio Blog,8,Sáng tác,15,Song Băng,2,Sự Kiện,3,Thông Báo,13,Thơ,11,Thúy Lasly,8,Tin Giáo Dục,1,Tin Nổi Bật,16,Trúc Huỳnh,3,
ltr
item
Bloggers VIET: Khoảng Không Đen - Đặng Lê Phú Quý
Khoảng Không Đen - Đặng Lê Phú Quý
https://4.bp.blogspot.com/-78Ib6T-t2yc/WxYsRYFZtBI/AAAAAAAAAvk/T1B3TkyMhEswVyV9Z4Z6dEeQbO8TcZCtgCLcBGAs/s640/tho-tinh-nang-trang-dem-nay.jpg
https://4.bp.blogspot.com/-78Ib6T-t2yc/WxYsRYFZtBI/AAAAAAAAAvk/T1B3TkyMhEswVyV9Z4Z6dEeQbO8TcZCtgCLcBGAs/s72-c/tho-tinh-nang-trang-dem-nay.jpg
Bloggers VIET
https://www.bloggersviet.net/2018/06/khoang-khong-den-dang-le-phu-quy.html
https://www.bloggersviet.net/
https://www.bloggersviet.net/
https://www.bloggersviet.net/2018/06/khoang-khong-den-dang-le-phu-quy.html
true
4604202639597089988
UTF-8
Đã tải tất cả Blog Không có Blog liên quan Xem thêm Đọc thêm Trả Lời Hủy Xóa Viết Bởi Trang Chủ Trang Bài Đăng Xem Thêm Blog Liên Quan Bạn Đang Xem Lưu Trữ Tìm Kiếm Tất Cả Blog Không tìm thấy Blog nào phù hợp với yêu cầu của bạn Về Trang Chủ Sunday Monday Tuesday Wednesday Thursday Friday Saturday Sun Mon Tue Wed Thu Fri Sat January February March April May June July August September October November December Jan Feb Mar Apr May Jun Jul Aug Sep Oct Nov Dec just now 1 minute ago $$1$$ minutes ago 1 hour ago $$1$$ hours ago Yesterday $$1$$ days ago $$1$$ weeks ago more than 5 weeks ago Followers Follow THIS CONTENT IS PREMIUM Please share to unlock Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy