Tỉnh dậy và bước đi

Tỉnh dậy và đi thôi Đừng cứ ôm nỗi buồn vào lòng một mình nữa, đừng cứ có bất cứ chuyện gì lại lang thang trong đêm, cũng đừng đem ...

Tỉnh dậy và đi thôi


Đừng cứ ôm nỗi buồn vào lòng một mình nữa, đừng cứ có bất cứ chuyện gì lại lang thang trong đêm, cũng đừng đem tất cả bí mật mà thì thầm với bầu trời. Vì anh biết không, bầu trời cao và rộng lắm, sẽ chẳng thể nào nghe hết được những lời anh nói. Cứ gồng mình mãi hoài mạnh mẽ như vậy, anh có thấy mỏi mệt không?! Hà cớ gì phải buồn đau. Buông đi! 

Anh trai mưa. Tôi gọi anh là anh trai mưa, không vì một lí do phức tạp nào. Chỉ đơn giản ngày mà chúng tôi quen biết nhau, ấy là vào những ngày đầu của mùa mưa năm ấy. Mưa lạnh, mưa rả rích. Anh đau lòng, anh tổn thương. 


Đêm nay anh nhắn tin cho tôi, kể với tôi về mối tình đang đứng trước bờ vực của sự vụn vỡ. Tôi im lặng, chờ đợi từng dòng tin nhắn anh. Bên ngoài trời đang mưa, tôi hình như nghe thấy tiếng anh khóc. 

“Điều gì là đau lòng nhất trên cõi đời này, em biết không?

Đó là khi người ta dù đã biết được sự thật, nhưng vẫn nhất nhất tin vào những lời em nói.”

Tôi ngồi lẳng lặng nghe câu chuyện của anh, là người anh yêu đang đối xử lạnh nhạt hững hờ với anh. Là đằng sau anh, hình như chị ấy đang vui vẻ bên cạnh chàng trai nào đó khác. Anh nói anh không trách chị, anh chỉ là không hiểu lí do. Và anh đang cười buồn cho tuổi thanh xuân trọn vẹn dành cho một người của mình, liệu có đáng hay không?! 

Tôi cho là có, vì dù rằng tôi không hiểu quá nhiều về tình yêu. Càng không hiểu rõ về hoàn cảnh của anh hiện tại. Nhưng tôi luôn tin tưởng rằng, không có ai đến bên đời ta là tự nhiên, là không có lí do cả. Ít nhiều thì ta và họ cũng đã cùng nhau trải qua một đoạn đường, dẫu không dài, nhưng chắc hẳn đầy ắp những kí ức đẹp. Người đến là do duyên, còn người có đi cùng ta lâu dài hay không lại phải xét tình yêu của chúng ta có đủ lớn hay không. Trên đời này, thứ khó hiểu nhất chính là tình cảm. Có thể lúc đó người nói yêu ta, nhưng cũng có thể bẫng đi một thời gian, tình cảm ấy đã phai nhoà, hay tệ hơn là chẳng còn chút tì vết nào nữa. Vậy thì, người rời đi, cũng là chuyện hiển nhiên. Hà cớ gì phải đau lòng, sao không mỉm cười vẫy tay chào tạm biệt họ, chúc họ tìm được hạnh phúc như họ hằng mong muốn. Và ta sẽ lại quay lưng bắt đầu một cuộc sống mới, của riêng ta. 

Tôi biết anh buồn lắm. Không phải chỉ vì người lừa dối, cũng chẳng phải vì người đã hết yêu. Mà chính vì người đã chà đạp lên niềm tin mà anh dành cho người. Lòng tự tôn của một người con trai nó lớn lắm, người biết không?! Anh làm sao có thể chấp nhận người vì một người dưng khác không-bằng-anh. Phải chi, là anh ta học giỏi hơn anh, tài năng hơn anh, giàu có hơn anh, điển trai hơn anh. Đằng này... 

Tôi không chịu đựng được nỗi ngây ngốc và cuồng dại của anh. Anh tổn thương, lòng anh đang dậy sóng. Ấy vậy mà anh vẫn nghĩ cho chị, anh vẫn im lặng và tỏ vẻ bình thản với mọi chuyện. Tôi dùng hết những từ ngữ có thể để chửi anh, tôi chỉ mong sao mình có ở cạnh anh lúc này. Tôi chắc hẳn sẽ tát cho anh tỉnh ra, rồi giúp anh lau đi những giọt nước mắt và cho anh mượn bờ vai. Ngay lúc này, tôi chỉ muốn cho anh một điểm tựa. Chẳng vì tôi quá tốt bụng đâu, chỉ là hình như, tôi thương cảm cho anh. Tôi nghe nói, nước mắt đàn ông chẳng bao giờ rơi dễ dàng, và họ chỉ khóc vì những người họ thật sự yêu thương. Thế nên giây phút yếu lòng này, hãy để tôi được ủi an và sẽ chia cùng anh. 

Anh không một mình và cũng chưa bao giờ chỉ có một mình, anh biết không?! Anh còn gia đình, người thân, bè bạn, những người yêu mến anh và cả một người lạ chưa từng thân như tôi. Vậy cho nên, đừng nghĩ rằng khi anh gục ngã, sẽ chẳng có ai kéo anh dậy ngoài chính bản thân anh. Rất nhiều người luôn ở đây và sẵn sàng dang đôi tay ra, chỉ cần anh thử một lần nhìn về phía họ. 

Sẽ thật khờ dại làm sao nếu một con bé hậu bối lại ở đây và luận bàn với anh về chuyện tình yêu, chuyện đối nhân xử thế, chuyện đời. Nhưng rõ ràng tình yêu không phải là duy nhất trong cuộc sống của anh. Và chắc hẳn nó cũng không phải là thứ duy nhất mang lại cho anh cảm giác hạnh phúc. Thay vì đặt nặng chuyện tình yêu, nếu anh thử nhìn vào những thứ khác lớn lao hơn, chắc rằng anh có tiếp tục đau lòng như thế?! Con người ta thường hay phóng to những vết thương và mất mác của mình, cho đến khi họ nhìn thấy một ai đó khác đáng thương hơn. Tôi vẫn thường nghe mọi người bảo thế.  
Rồi anh sẽ thích nghi dần, vì anh đã quen với việc bị-bỏ-rơi... 


Anh sai rồi! 

Mỗi con người chúng ta đều là một cá thể riêng biệt, được pháp luật bảo vệ với những quyền và trách nhiệm như nhau. Làm gì có ai đó có quyền bỏ rơi anh, trừ khi anh cho phép. 

Tôi muốn anh đối mặt và chấp nhận vết thương lòng của mình, để rồi mạnh mẽ gạt phăng tất cả mà bước tiếp hành trình của đời mình. Anh trai mưa của tôi à! 

Vì, anh luôn là tín ngưỡng đẹp nhất trong lòng tôi... 

Tôi thích cái cách anh luôn tự tin vào chính mình, dù nhiều lần tôi hay cười bảo rằng anh quá tự luyến. 


Tôi thích cái cách anh cầm Micro và cất cao giọng nói của chính mình, chất giọng khàn đặc biệt ấn tượng với tôi. Dù tôi chưa từng gặp anh ngoài đời, càng chưa từng xem một chương trình nào có anh đóng vai trò kết nối. 

Tôi thích cái cách anh bảo vệ những quan điểm của mình, dù hơi thẳng, nhưng thật. 

Tôi thích cái cách anh sống vì cộng đồng, thích lớp học từ thiện và những việc làm thiện nguyện của anh. 

Và vì vốn dĩ tôi chỉ là một con người bình thường, không có gì nổi bật, càng chẳng có gì hơn người. Nên khi thấy bất kì ai đó tìm được hướng đi cuộc đời mình, tôi đều cảm thấy trân quý. Chỉ ao ước một lần được sống là chính mình, được chạm tay tới những điều mà bản thân thầm khát khao. Được đi và ngẫm nghĩ về đời, để rồi những trang viết mình đến được với nhiều người. Để rồi khi mình nói, có người nghe. 

Ngày hôm nay, có thể anh cảm thấy dường như là một ngày tồi tệ vì mọi thứ cứ đổ ập vào anh trong một lúc. Nhưng rồi chẳng sao cả, vì sáng mai ngay khi thức giấc, anh lại được nhìn thấy những tia nắng Mặt Trời ấm áp, như một cách mà tạo hoá ủi an con người sau đêm mưa buồn lạnh lẽo. Và khi ngày mới đã bắt đầu, anh còn lí do gì mà chưa chia tay những chuyện cũ, ngày hôm qua?! 

Tỉnh dậy và đi thôi. Anh ơi!

Phản Hồi

Tên

Bài dự thi,50,Bàng Đỗ,11,Bến cảm xúc,39,Blog 360,5,Dung kh...,9,Đọc Gì Hôm Nay,23,Nhỏ Yêu Mưa,11,Radio Blog,19,Sáng tác,31,Song Băng,2,Sự Kiện,3,Thông Báo,14,Thơ,32,Thúy Lasly,15,Tin Giáo Dục,1,Tin Nổi Bật,21,Trúc Huỳnh,8,Tùng Karry,4,
ltr
item
Bloggers VIET: Tỉnh dậy và bước đi
Tỉnh dậy và bước đi
https://1.bp.blogspot.com/-9zf-vastaFc/W0two79cL8I/AAAAAAAAAJc/WqA1wM63vSUbfbS2u0P-sdNfdCZ_0-meQCLcBGAs/s640/22d756d17bddea11437b1858d7d04b59.jpg
https://1.bp.blogspot.com/-9zf-vastaFc/W0two79cL8I/AAAAAAAAAJc/WqA1wM63vSUbfbS2u0P-sdNfdCZ_0-meQCLcBGAs/s72-c/22d756d17bddea11437b1858d7d04b59.jpg
Bloggers VIET
https://www.bloggersviet.net/2018/07/tinh-day-va-buoc-di.html
https://www.bloggersviet.net/
https://www.bloggersviet.net/
https://www.bloggersviet.net/2018/07/tinh-day-va-buoc-di.html
true
4604202639597089988
UTF-8
Đã tải tất cả Blog Không có Blog liên quan Xem thêm Đọc thêm Trả Lời Hủy Xóa Đăng Bởi Trang Chủ Trang Bài Đăng Xem Thêm Blog Liên Quan Chuyên Mục Lưu Trữ Kết Quả Cho Tìm Kiếm Tất Cả Blog Không tìm thấy Blog nào phù hợp với yêu cầu của bạn Về Trang Chủ Sunday Monday Tuesday Wednesday Thursday Friday Saturday Sun Mon Tue Wed Thu Fri Sat January February March April May June July August September October November December Jan Feb Mar Apr May Jun Jul Aug Sep Oct Nov Dec just now 1 minute ago $$1$$ minutes ago 1 hour ago $$1$$ hours ago Yesterday $$1$$ days ago $$1$$ weeks ago more than 5 weeks ago Followers Follow THIS CONTENT IS PREMIUM Please share to unlock Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy

Hướng dẫn phản hồi

Chèn link

Sử dụng thẻ <a href='LINK'>TÊN_HIỂN_THỊ</a>

Chèn hình ảnh, video

Dán trực tiếp url hình ảnh, url video youtube (địa chỉ) dưới ô phản hồi

Định dạng chữ

<b> Chữ in đậm </b>
<i> Chữ in nghiêng </i>
<u> Chữ gạch chân </u>
<strike> Chữ gạch ngang </strike>

Đã hiểu
Đóng