Thông Báo từ team Radio Blog: Chương trình Radio Blog số 35 sẽ được phát sóng vào 21h ngày 10/11. Mong quý thính giả đón nghe! Quý vị có thể nghe lại các số phát sóng trước tại đây. Xin cảm ơn!

Bé Nhóc ơi! Mãi là con, con nhé! - hanbaobao85

Hình ảnh có liên quan
Lớp 1A khoa Trung văn trường ĐHSP xuất hiện một nhân vật lạ. Đó là một sinh viên nữ. Cô bé có nét mặt rất dễ thương, dáng cao ráo, làn da trắng hồng, đôi môi đỏ chúm chím, mắt tròn đen láy. Nhìn cô bé như một búp bê. Nhưng cô bé lại khiến cho mọi người cảm thấy khó gần và khó thân thiện bởi vẻ mặt lạnh lùng của mình. Cô bé không hề cười, cũng chẳng bắt chuyện với ai, và chỉ thích ngồi một mình một bàn trong lớp mà thôi. Khi lên lớp, bên cạnh cô bé lúc nào cũng có chiếc laptop hàng hiệu, chiếc điện thoại đắt tiền, chiếc mp3 mới tinh,... và những vật dụng thông thường khác. Những vật dụng đắt tiền và sang trọng này khiến cho mọi người nhìn cô bé với ánh mắt vừa ngưỡng mộ nhưng cũng vừa ganh tị. Thậm chí cô bé cũng từng nghe có người nói về mình với một giọng thật mỉa mai. Đại khái là cô bé là người khoe của, chảnh choẹ,... Cô bé nghe thấy hết, mặt vẫn lạnh tanh, chẳng có bất kỳ biểu hiện nào. Nhưng cô bé rất tôn trọng quy định của trường lớp, đi học đúng giờ, trong lớp, chiếc điện thoại đắt tiền của cô bé chưa bao giờ vang lên bất kỳ nhạc chuông nào dù cô bé nhận điện thoại liên tục, và có tin nhắn liên tiếp. Với chiếc laptop của mình cũng vậy, cô bé sử dụng nó cho việc học tập của mình. Cô bé dùng nó để thu các bài giảng của thầy cô, ghi bài dù cô bé phải gõ phím liên tục. Nhưng tất nhiên là cô bé luôn xin phép thầy cô trước. Thầy cô nào đồng ý thì cô bé mới sử dụng. Còn thầy cô nào không cho phép thì cô bé vẫn chép bài trong vở như tất cả các bạn trong lớp. Chiếc mp3 là bạn thân của cô bé mỗi khi thầy cô cho giải lao. Cô bé sẽ dùng nó để nghe những bản nhạc mà mình yêu thích cho đến khi hết giờ giải lao. Cũng có khi cô bé lên mạng, gửi mail, chát.... bằng chiếc laptop của mình. Và ko bao giờ cô bé để ảnh hưởng đến các bạn xung quanh.

Dù cô bé có không quan tâm đến mọi điều xung quanh, dù cô bé có không làm bạn với ai trong lớp thì điều khiến các bạn trong lớp thầm khâm phục, ngưỡng mộ là cô bé học rất giỏi. Trong giờ học các môn tiếng Hoa, cô bé phát biểu liên tục và chỉ dùng tiếng Hoa để nói dù là để giải thích một vấn đề gì đó. Cô bé nói chuyện với thầy cô bằng tiếng Hoa, không bao giờ dùng tiếng Việt để nói. Và cô bé viết chữ cũng rất đẹp. Thầy cô nào dạy cô bé cũng đều khen cô bé. Chỉ có điều các thầy cô không hiểu vì sao cô bé không bao giờ có nụ cười trên môi. Khuôn mặt cô bé như đóng băng, không biết thế nào là nụ cười. Điều này khiến cô bé xa cách với mọi người, nhưng cũng chẳng ai biết cách gì để làm quen với cô bé! Phải khi cần lắm thì cô bé mới nói vài lời với các bạn trong lớp, còn không cô bé không bao giờ nói chuyện với ai cả!

Chủ nhiệm lớp 1A là cô H. Cô dễ thương với đôi má lúm đồng tiền và mái tóc dài óng mượt. Nhìn cô giống như người Trung Quốc. Buổi đầu làm quen với cô, tất cả sinh viên đều nhận xét về cô như thế. Cô nói chuyện rất nhẹ nhàng, dịu dàng, mang đậm chất người phụ nữ Việt Nam. Cô tự giới thiệu về mình và để cho sinh viên tự giới thiệu về mình với cô. Cô nhìn khắp cả lớp, nhìn những gương mặt của các sinh viên của lớp mà mình chủ nhiệm. Và đôi mắt cô dừng hơi lâu một chút ở bạn sinh viên ngồi cuối lớp và chỉ ngồi một mình mà thôi. Cô bé cũng nhìn cô giáo sẽ dạy và chủ nhiệm mình nhưng chẳng có biểu lộ gì, gương mặt lạnh lùng, hờ hững mang chút bất cần. Sau đó, cô cũng bắt đầu buổi dạy đầu tiên của mình mà trong lòng lòng vẫn có chút gì đó bận tâm về cô bé ngồi cuối lớp! Cô thấy hơi ngạc nhiên khi cô bé xin phép cô cho sử dụng máy tính xách tay trong giờ học, nhưng cô vẫn đồng ý. Thỉnh thoảng cô lại nhìn về cô bé này. Và càng ngạc nhiên hơn khi cô bé rất hay phát biểu, nhưng cô chưa thấy cô bé nở một nụ cười dù xung quanh các bạn cười đùa vui vẻ. Giờ ra chơi cũng vậy, cô chỉ thấy cô bé ngồi cuối lớp gắn chiếc phone vào tai, mắt vẫn chăm chú vào chiếc laptop, gõ bàn phím liên tục. Cô cũng ngồi trên bàn giáo viên nhìn xuống lớp và nhìn cô bé, và cô biết cô bé không bao giờ nhìn lên chỗ cô ngoại trừ lúc học mà thôi. Tự dưng cô muốn tìm hiểu về cô bé sinh viên này và có cảm giác là lạ về cô bé dễ thương nhưng lạnh lùng này.

Các cô bác bán hàng rong ở các công viên không lạ gì chuyện hay có một cô bé hàng ngày ra chơi cùng với các em bán hàng rong, bán vé số, đánh giày dạo,... và hàng ngàn công việc mưu sinh khác. Tất cả các em nhỏ đều gọi cô bé là chị Nhóc. Và khi thấy chị Nhóc là bọn trẻ gọi vang cả lên, làm rộn cả một góc công viên. Cô bé mang bữa sáng, bữa trưa và bữa tối cho các em, còn mời cả các cô bác bán hàng xung quanh cùng ăn cho vui. Trẻ em thì không e ngại, nhanh chóng làm quen và ăn cùng chị Nhóc. Còn người lớn thì lúc đầu cũng thấy khó xử nhưng rồi cũng thân quen với bé Nhóc và nhận phần ăn từ bé Nhóc. Mối quan hệ của họ rất tốt. Trẻ em lúc nào cũng một điều chị Nhóc, hai điều chị Nhóc, còn các cô bác bán hàng thì hay mời bé Nhóc chút quà nho nhỏ mà mình bán. Chỉ cần có bé Nhóc là sẽ có tiếng cười. Tiếng cười trong trẻo của bé Nhóc, hoà với tiếng cười vô tư của đám nhóc khiến cho người lớn cũng thấy vui lây, thấy mọi mệt mỏi đều tan biến, và hoà chung niềm vui với bọn trẻ. Bé Nhóc còn mang quần áo đẹp đến cho mọi người, dạy các em nhỏ học chữ, dặn dò, khuyên bảo các em phải biết yêu thương nhau, còn bày các trò chơi cho các em nhỏ. Đặc biệt là vào các ngày lễ, bé Nhóc sẽ luôn có quà cho tất cả mọi người. Bé Nhóc còn liên hệ với các mái ấm để các em lang có mái nhà mà không phải lang thang như trước nữa. Những cụ già cũng sẽ được chăm sóc một cách chu đáo ở các nhà tình thương. Tất cả các em nhỏ đều được bé Nhóc cho đeo một chiếc huy hiệu nho nhỏ. Bé Nhóc nói để các em biết đoàn kết, yêu thương nhau.Việc làm của cô bé khiến mọi người ai cũng cảm động và yêu quý bé Nhóc. Nhưng mọi người cũng chỉ biết sơ sơ cô bé Nhóc là sinh viên, vừa đi học vừa đi làm, chứ không ai hay biết gì về gia đình của cô bé vì cô bé chưa hề đề cập về chuyện này. Cũng có người muốn biết nên thỉnh thoảng hỏi thăm cô bé nhưng cô bé đã giấu một cách khéo léo. Mọi người nghĩ là cô bé không muốn nói về nó nên cũng chẳng hỏi nữa. Chỉ cần thấy nụ cười của bé Nhóc là ai cũng thấy vui rồi!

Cô bé lạnh lùng vẫn ngày ngày đến lớp. Hôm nay thứ tư, cô bé học tiết ngữ văn của cô H chủ nhiệm. Chiếc áo thun cá sấu màu hồng nhạt, chiếc quần jean màu xanh, đôi giày thể thao kiểu màu trắng, cùng đôi tất cũng màu trắng viền hồng, trên vai đeo chiếc ba lô màu xanh da trời. Nhìn cô bé thật năng động. Cô bé vẫn hững hờ với xung quanh, chỉ gắn chặt với chiếc laptop, chiếc máy mp3 và giáo trình của mình. Vẫn ngồi một bàn một mình, không làm phiền đến ai. Và cũng chẳng tham gia bất kỳ hoạt động nào trong lớp cũng như trong trường. Với các hoạt động Đoàn Hội, cô bé là người ngoài cuộc. Nhưng cô bé vẫn luôn là sinh viên xuất sắc của lớp, của trường. Không bạn nào trong lớp biết gì về cô bé ngoài những gì họ nhìn thấy khi cô bé đến lớp. Cô bé giống như một nhân vật bí hiểm mà chưa ai có thể khám phá ra được về cô bé. Cô H chủ nhiệm lớp, cũng hay hỏi han cô bé nhưng cô bé vẫn cứ né tránh một cách khéo léo các câu hỏi, khiến cho cô thấy băn khoăn về cô học trò lạ lùng này của mình.

Chiều nay bé Nhóc được nghỉ học nên ra công viên LVT chơi cùng các em nhỏ. Bọn trẻ vừa thấy bé Nhóc là đã gọi vang: "Chị Nhóc! Chị Nhóc đến!". Cả cô bác bán hàng rong cũng ngước lên nhìn bé Nhóc với ánh mắt vui tươi. Bé Nhóc đã là người thân của họ tự bao giờ. Bé Nhóc chào các cô bác bán hàng, hỏi thăm họ rồi mới tập hợp các em nhỏ lại ở một khoảng sân rộng gần đó. Bé Nhóc cho các em nhỏ ngồi xuống, rồi hỏi thăm từng bạn nhỏ một. Sau đó, bắt đầu cho các em nhỏ chơi trò chơi. Trong lúc bé Nhóc bày cho em nhỏ cách chơi thì có một em trai cũng xấp xỉ tuổi các em nhỏ bán hàng rong đến xin bé Nhóc cùng chơi. Bé Nhóc nắm tay em nhỏ này, rồi giả bộ hỏi to các em nhỏ: "Chúng ta có cho bạn nhỏ này cùng tham gia không, các em?" Các em đều đồng thanh: "Dạ, có ạ!" Bé Nhóc cười nói: "Vậy chúng ta làm quen với bạn này trước nha!" Lại là sự đồng thanh: "Dạ!". Cô bé hỏi tên em nhỏ này rồi cho bé ngồi cạnh mình. Xong bé Nhóc tiếp tục nói về cách chơi trò chơi. Sau đó là những tiếng cười giòn tan của các em nhỏ. Cả một góc sân công viên rộn ràng bởi tiếng cười nói của lũ trẻ, tiếng vỗ tay cổ vũ không chỉ của các cô bác bán hàng rong mà còn của những người xung quanh. Ai cũng tự nhiên thấy vui lây, và tham gia vào trò chơi của lũ nhỏ lúc nào không biết. Có thể tiếng cười vang, vẻ mặt hồn nhiên sáng ngời niềm vui của bọn nhỏ đã thu hút tất cả mọi người. Khi bọn trẻ kết thúc trò chơi của mình cũng là lúc mọi người chuẩn bị về nhà. Họ đã có khoảng thời gian vui vẻ, thoải mái, thư giãn và như bắt gặp lại tuổi trẻ của chính mình. Bé Nhóc đưa cho các em mấy chai nước, dặn dò đôi điều các em nhỏ, rồi cho các em giải tán để tiếp tục công việc bán hàng của mình. Cô bé cũng chào tạm biệt các cô bác bán hàng ra về.

Chỉ còn lại cô bé và bé Bin, cậu nhóc lúc nãy xin vô chơi cùng nhóm của bé Nhóc. Bé Nhóc lau mồ hôi cho Bin rồi hỏi Bin: "Ai dắt Bin vô đây chơi?". Bé Bin trả lời: "Dạ, cô của Bin ạ!". Bé Nhóc bèn nói: "Vậy chị Nhóc và Bin qua chào cô của Bin nha!" .Bé Bin dạ to rồi kéo chị Nhóc qua chỗ cô của Bin. Khi đến chỗ cô của bé Bin, bé Bin vội nói ngay: "Cô ơi, chị Nhóc vừa mới cho con chơi, vui lắm!". Nhìn thấy cô của Bin, bé Nhóc thoáng bối rối nhưng nhanh chóng lấy lại được sự bình tĩnh. Cô của Bin, không ai xa lạ mà chính là cô H, chủ nhiệm lớp của bé Nhóc. Bé Nhóc khẽ gật đầu chào cô, trao Bin lại cho cô rùi xin phép ra về trước vì có việc. Trước khi về, bé Nhóc còn hẹn với Bin ngày mai ra chơi tiếp. Bin cười và dạ thật to với bé Nhóc. Bé Nhóc đi thật nhanh để cô không nhận ra cô bé đang bối rối vì sự gặp mặt bất ngờ này. Nhưng cô bé có cảm giác hình như cô H đang nhìn theo mình, chỉ là cảm giác mà thôi...

Sau buổi gặp gỡ bất ngờ và đầy ngạc nhiên đó, khi lên lớp, cô bé vẫn chẳng có sự thay đổi nào, vẫn lạnh lùng và học giỏi như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Nhưng giờ đây cô đã biết rằng cô học trò của mình không giống như những gì mà cô bé thể hiện bên ngoài khi đến lớp. Sự hoà đồng, thân thiện, vui tính của cô bé vào lúc chơi đùa cùng các em nhỏ sẽ khiến cô nhớ mãi. Và tự bao giờ cô bỗng quan tâm nhiều hơn đến cô sinh viên lạ lùng này để rồi có lúc cô bất chợt thầm nói: "Bé Nhóc ơi! Mãi là con, con nhé!"
hanbaobao85
(Hình ảnh: internet)
Thông điệp muốn gửi gắm: Đôi khi hãy quan sát thật kỹ, và bạn sẽ nhận ra giá trị thật ẩn dấu sau vẻ bề ngoài. 

Blog Liên Quan



Tên

Bài dự thi,158,Bàng Đỗ,11,Bến cảm xúc,60,Blog 360,6,Dung kh...,10,Đọc Gì Hôm Nay,63,Lê Khoa,1,Nhỏ Yêu Mưa,12,Phạm Long Thuyên,2,Radio Blog,35,Sáng tác,55,Song Băng,2,Sự Kiện,4,Thông Báo,25,Thơ,56,Thúy Lasly,23,Tin Giáo Dục,1,Tin Nổi Bật,26,Trạm Yêu,1,Trúc Huỳnh,9,Tùng Karry,13,
ltr
item
Bloggers VIET: Bé Nhóc ơi! Mãi là con, con nhé! - hanbaobao85
Bé Nhóc ơi! Mãi là con, con nhé! - hanbaobao85
https://thumb.guucdn.net/640x360/images.guucdn.net/full/2016/6/22/b5892f006af7eaf45d232a091333d7430975f222.jpg
Bloggers VIET
https://www.bloggersviet.net/2019/07/be-nhoc-oi-mai-la-con-con-nhe_36.html
https://www.bloggersviet.net/
https://www.bloggersviet.net/
https://www.bloggersviet.net/2019/07/be-nhoc-oi-mai-la-con-con-nhe_36.html
true
4604202639597089988
UTF-8
Đã tải tất cả Blog Không có Blog liên quan Xem thêm Đọc thêm Trả Lời Hủy Xóa Đăng Bởi Trang Chủ Trang Bài Đăng Xem Thêm Chuyên Mục Lưu Trữ Kết Quả Cho Tìm Kiếm Tất Cả Blog Không tìm thấy Blog nào phù hợp với yêu cầu của bạn Về Trang Chủ Sunday Monday Tuesday Wednesday Thursday Friday Saturday Sun Mon Tue Wed Thu Fri Sat January February March April May June July August September October November December Jan Feb Mar Apr May Jun Jul Aug Sep Oct Nov Dec just now 1 minute ago $$1$$ minutes ago 1 hour ago $$1$$ hours ago Yesterday $$1$$ days ago $$1$$ weeks ago more than 5 weeks ago Followers Follow THIS CONTENT IS PREMIUM Please share to unlock Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy

Hướng dẫn phản hồi

Chèn link

Sử dụng thẻ <a href='LINK'>TÊN_HIỂN_THỊ</a>

Chèn hình ảnh, video

Dán trực tiếp url hình ảnh, url video youtube (địa chỉ) dưới ô phản hồi

Định dạng chữ

<b> Chữ in đậm </b>
<i> Chữ in nghiêng </i>
<u> Chữ gạch chân </u>
<strike> Chữ gạch ngang </strike>

Đã hiểu
Đóng