Thông Báo từ team Radio Blog: Chương trình Radio Blog số 34 sẽ được chuyển lịch phát sóng vào 21h ngày 27/10. Mong quý thính giả thông cảm! Quý vị có thể nghe lại các số phát sóng trước tại đây. Xin cảm ơn!

[Dừng lại để yêu thương] Chạy thoát cô đơn - Trang Phan

Kết quả hình ảnh cho Hạnh phúc thật ra không hề ở xa xôi nơi nào cả,
Cổng làng hiện ra trước mắt Vân, tất cả vẫn thế, vẹn nguyên như cái thuở cô rời xa nơi này. Từng lớp ngói đã dày những mảng rêu đen thẫm, hình như chúng đã hoàn toàn lãng quên cái màu đỏ au vốn có. Bên phải cổng làng là cái ao đầy nước trong vắt, một thời tuổi thơ cô đã lặn ngụp ở đấy với chúng bạn, cô lớn lên với chiếc bè chuối trôi nổi trên mặt ao làng mỗi chiều đuổi trâu về. Vài chú chuồn chuồn ớt bay qua làm mặt ao khẽ gợn lên vài gợn sóng tròn tròn như con quay. Bên trái cổng làng vẫn là cây đa già xum xuê lá, chỉ khác mỗi điều nó đã già đi nhiều qua từng lớp năm tháng chất chồng, cô đoán thế vì những chiếc rễ dài buông từ cành cao xuống đã không còn kiêu hãnh đung đưa trong gió nữa, nó bắt đầu phải kiếm chỗ để dựa dẫm. Một bên tường của cổng làng đã chi chít rễ đa bám vào, cũng từ đấy vài kẽ nứt xuất hiện trên tường đều hơn, những kẽ nứt mà trước đây chưa hề có.

Vân đặt vali xuống vệ đường, cô đưa ngón tay sờ lên từng nếp gạch cũ đã bong gần hết lớp vữa của cổng làng. Cái cảm giác man mát chạy dọc cánh tay cô, lan truyền đến từng thớ thịt rồi ngấm sâu vào máu, một cảm giác nhẹ nhàng và rất đỗi thân quen. Hóa ra là cảm giác này, cái cảm giác được trở về nơi mình một thời đã lớn lên sau những bộn bề lo toan của cuộc sống mưu sinh. Vân thấy mình như trẻ lại, không còn là cô gái 26 tuổi nếm trải ngọt, bùi, cay, đắng mà là một đứa bé 6 tuổi với biết bao bỡ ngỡ chưa định hình. Mất bao nhiều năm chật vật du học nơi xứ người, bây giờ Vân mới được hít hà thứ hương thơm đồng nội, cô thấy nhớ nhà, nhớ mẹ biết bao.

Vân đẩy cánh cửa gỗ đã bị mọt đục vài chỗ, căn nhà ngói nằm im lìm trong khoảng không xanh ngắt của lá cây. Căn nhà ba gian hai trái đã bao lần thay ngói mới mà khi cô trở về nó vẫn mang cái màu cũ xưa vẹn nguyên đến thế. 

- Cô kiếm ai ạ? – có tiếng nói ngay sau lưng Vân, cô khẽ quay đầu lại, một cậu nhóc khoảng 17, 18 tuổi mặc sơ mi trắng học trò ngồi trên chiếc xe đạp nhìn Vân trân trân.

Vẫn còn chưa kịp lên tiếng thì phía sau cậu ấy ló ra một cái đầu, và dáng vẻ quen thuộc trong tà áo dài nhảy phốc khỏi yên sau lao về phía cô nhanh như chớp.

- Cô Vân, cháu tưởng cô sẽ không về, cháu nhớ cô lắm.

Vân thấy khóe mắt mình cay cay, là cái cảm giác mà lâu rồi cô chưa từng được cảm nhận, cô ôm bé An vào lòng, đôi tay khẽ xoa xoa lên lưng nó, an ủi:

- Bây giờ cô đã về rồi đây, An của cô nhanh lớn quá, đã ra dáng một thiếu nữ thật rồi.

Cậu nhóc vẫn đứng im đấy nhìn cô cháu Vân, nét mặt cậu có vẻ giãn ra và đôi môi khẽ mỉm cười.

- Đây là Hải cô này, cô nhớ hàng duối bên bờ sông không, nhà bạn ấy ở đấy. – An nhanh nhảu giới thiệu với Vân, đôi mắt con bé như long lanh hơn.

Hải mỉm cười chào cô, rồi hai đứa trẻ rủ nhau đi lên thư viện của xã. Vân bước vào đến bậc cửa, bức di ảnh của bố mẹ cô nằm im trên nóc tủ, khuôn mặt ai cũng cười rất tươi. Vân thấy lòng mình như nghèn nghẹn, từng giọt nước mắt rơi trong lặng câm, vài giọt lăn vào kẽ môi mặn đắng cô vội lấy tay chùi đi. Hai năm rồi cô chưa trở về thắp cho bố mẹ một nén hương nào, chỉ lặng lẽ khóc mỗi khi đến ngày giỗ của hai người. Vân với tay lấy cái bật lửa rồi thắp hai nén hương nghi ngút khói, mùi hương trầm phảng phất trong gió khiến lòng cô se lại. Không rõ có phải khói cay mắt không mà Vân ngồi thụp xuống bưng mặt khóc rưng rức.

Có tiếng roi vút trong gió nghe ran rát đoán chừng anh cô đánh trâu về nên Vân lau vội khuôn mặt ướt nhèm, cô lao ra bậc cửa, anh cô đang cột trâu vào cây cọc gỗ đầu hồi.

- Anh! – tiếng cô kêu nghèn nghẹn và mãi mới lọt ra khỏi khuôn miệng.

Con trâu dậm châm uỳnh uỵch tỏ vẻ khó chịu vì bị cột, người đàn ông trung tuổi da cháy nắng giật mình quay lại. Vân thấy rõ nét khắc khổ trên khuôn mặt ấy, đôi mắt anh cô đục đi nhiều, nếp nhăn cũng chất chồng nổi trên nước da đen nhẻm khét nắng. Anh buông sợi dây thừng rồi bước từng bước vội vã:


- Sao bây giờ mày mới về. Mẹ chờ mày lâu lắm đấy, tao cũng chờ mày, cái con mất nết này. – Anh nói rồi lấy tay đánh mạnh vào người cô từng cái đen đét, lạ chưa, cô không thấy đau mà nước mắt cứ chảy vòng quanh.

- Em xin lỗi. 

Người đàn ông chùi vội giọt nước mắt vừa lăn ra khỏi mi mắt bằng đôi bàn tay thô kệch, anh vỗ vỗ lên vai Vân rồi nói:

- Thôi về là được rồi, được rồi.
* * *

Mới sáng sớm khi mặt trời còn chưa leo qua lũy tre làng cô đã nghe tiếng múc nước vọng ra từ sân sau, từng gàu nước múc lên đều bị đổ lại vào giếng mất một ít, những giọt nước trong không trung sau khi rơi lại vào mặt giếng tĩnh lặng đều mang một thanh âm trong trẻo, một cái gì đó khó tả thành lời, chỉ cảm nhận rằng nó rất bình dị, rất bình yên. Vân bước ra sân sau thì thấy chị dâu đang vò giở mẻ gạo nếp thơm lừng, từng hạt gạo trắng mẩy được chị để trên chiếc rổ tre. Vân với lấy cái gàu để múc thêm nước cho chị, nhìn chiếc gàu đen được buộc bởi mấy sợi dây thừng bện vào với nhau bất giác cô khẽ mỉm cười.

- Thôi thôi, để đấy chị tự múc, mày đi Tây mấy năm trời quen dùng nước vòi, lớ ngớ lại đánh rơi gàu xuống giếng giờ. – chị dâu nói với ánh mắt biết cười, cô còn nhớ rõ lắm những ngày cô chạy qua chạy lại đưa thư tình của anh cô cho chị.

- Làm sao mà quên được chị, em vẫn là gái quê chính gốc mà.

Hai chị em cô nói chuyện rất hợp nhau, chị cô hiền hậu với mái tóc đen dài đến tận thắt lưng, đôi mắt biết cười và đôi má phinh nhính hai lúm đồng tiền. Ngày còn lăng xăng mang thư tình của anh cô qua cho chị, Vân vẫn luôn mường tượng đến cảnh sau này cô lớn sẽ xinh đẹp như thế, sẽ biết thêu thùa, giỏi việc đồng áng, và cũng sẽ có biết bao anh chàng đến chờ trước cổng. Chị đẹp lắm, cái đẹp tuổi đôi mươi như trăng rằm, ấy thế mà chị vẫn chọn anh cô – một anh chàng chẳng có vẻ bề ngoài bảnh bao.

Trời chớp hè với cơn gió hanh khô của miền Trung, Vân thơ thẩn bước theo con đường lát đá cũ kĩ của làng. Những năm du học bên xứ người không dưới một lần cô mơ ước được bước đi trên con đường này, con đường trải dài qua mấy rặng tre làng xanh mướt, mỗi cơn gió lùa qua đều kêu lên những âm thanh kẽo kẹt như tiếng mẹ đưa võng thuở nào. Cái làng nhỏ miền Trung này đã theo cô vào từng giấc ngủ, vào từng bữa cơm đạm bạc chắt chiu bên xứ người, cô đã từng là niềm hi vọng của cả làng này, đã từng như thế.

Làng của cô có lũy tre dày bao quanh, đi đâu cũng thấy tre, ở đâu cũng thấy tre nhưng chưa bao giờ Vân được một lần thấy hoa tre nở. Lần này cô trở về là để hoàn thành bộ sưu tập tranh cho buổi triển lãm, cô chọn trở về làng. Nhưng đó cũng chưa phải lý do chính thôi thúc cô trở về, mà có lẽ còn vì những vụn vỡ trong cuộc tình mới chớm, vì những hoang hoải lòng cô không có câu trả lời, vì những bức tranh cô vẽ từ lúc nào đã không còn mang hồn nữa, cô muốn trở về để tìm lại bản thân, để lựa chọn hoặc quay về hoặc tất cả biến mất…

Vân đã ngồi rất lâu trên triền đê nhìn mây thổi qua rặng tre già cao ngất, cô nghĩ về những tháng ngày đã qua, những tháng ngày chưa bao giờ là ý nghĩa. Học thật giỏi, rồi đi làm, rồi đi du học bên Ý, bấy nhiêu đấy cũng đủ khiến cô trở nên đơn độc với ngay cả bản thân mình. Để có những ngày đi đâu cũng thấy mình lạc lõng, bên ai cũng thấy xa lạ, và làm gì cũng thấy trống rỗng. Đã có những ngày như thế trôi qua… Vân nhắm mắt cảm nhận từng chút một hương thơm của đồng nội, cảm nhận mùi gió thổi qua mái tóc xanh đầy kiêu hãnh. Bất chợt cô nghe có tiếng động liền vội vàng mở mắt, bên cạnh cô là Hải, cậu cũng ngồi xuống ngay đấy, đôi mắt nhắm tít lại và hếch mặt ra phía trước đón cơn gió mới.

Khuôn mặt cậu ánh lên dưới nắng chiều, đôi lông mày rậm đen nằm dài ngay dưới vầng trán rộng, chiếc mũi dọc dừa thanh thoát cùng khuôn miệng đầy đặn, đôi môi đỏ hồng. Khuôn mặt ấy tựa như bức tượng thạch cao được một nghệ nhân già đúc tạc, nhưng Hải không chỉ gây ấn tượng với cô như thế, ở cậu còn có một nét gì đấy rất tự nhiên, một vẻ đẹp không gượng ép và quan trọng hơn là nó mang lại cho người đối diện cảm giác rất hài hòa, gần gũi. Vân ngắm nhìn Hải hồi lâu, hàng lông mi của cậu khẽ động đậy, cậu mở to đôi mắt đen láy nhìn cô.

- Cô cũng biết kiếm nơi hưởng thụ quá he. – Hải cười mỉm. – cháu cũng rất thích ra đây, nhất là vào những buổi chiều có trẻ thả diều, cô không tưởng tượng nổi đâu, cái lúc mà ngả lưng ngửi mùi cỏ, mắt nhìn mây, nhìn tre, nhìn diều xuất hiện trên nền trời nó bình yên lắm.

Đôi mắt Hải mơ màng, cậu nói và không quên ngửa cổ nhìn những vạt mây như kem bông trôi đi. Vân nghe rõ mồn một từng từ ấy của cậu, chúng như đang xuất hiện đan cài trong trí não cô, hóa ra vốn dĩ tất cả mọi người đều có quyền hưởng thụ sự bình yên, chỉ là do chúng ta không hề cảm nhận thấy, chúng ta cố chấp không thừa nhận, nhưng vốn dĩ nó vẫn luôn ở đấy – bên cạnh ta.

- Cô chỉ tình cờ qua đây thôi, nó đẹp quá.

- Thấy An nói cô là họa sĩ hả? Vậy cô vẽ làng mình đi cô. – Hải nắm lấy cánh tay Vân khẽ rung lên.

- Cô đang chờ. – Vân khẽ mỉm cười rồi hướng mắt về lũy tre dày cuối bãi.

- Cô chờ điều gì?

- Hoa tre. Nhất định cô phải thấy hoa tre một lần.

* * *

Vân vẫn thường có thói quen ngồi một mình để suy nghĩ, cô vốn giấu trong mình rất nhiều tâm sự, cũng không rõ từ bao giờ cô trở nên như thế, từ bao giờ mà cô hoài nghi với chính mình và không còn tin tưởng những người xung quanh. Chính vì thế cô chưa bao giờ dám thổ lộ lòng mình cho một ai. Thế giới của cô – thế giới của một người họa sĩ bao giờ cũng đơn độc. Phong đã nói với cô rằng “rõ ràng thế giới của em không hề đơn độc, em còn anh, còn bạn bè và gia đình, thế nhưng em lại chọn cách buông thả tâm hồn mình. Em tự cài khóa trái tim và không chịu mở lòng, em như thế chỉ càng đẩy bản thân em lùi sâu vào bế tắc, chỉ khiến em càng cô đơn hơn”. Thế rồi Phong đi, cô luôn nghĩ vì anh là nhà văn, anh nói cái gì cũng thích cường điệu và thái quá nó lên nhưng cô đâu nhận ra được, chính cô, phải, chính cô chứ không ai khác là người đẩy anh ấy rời xa cô hơn. Trước khi rời đi Phong để lại cho cô một lá thư vẻn vẹn có vài chữ “Vân thương, em sẽ hạnh phúc nếu em biết thế nào là đủ, bởi vì, hạnh phúc thật ra ngay bên cạnh em, chỉ cần em biết lắng nghe lòng mình em sẽ thấy”. Và thế là xa… 
Kết quả hình ảnh cho và thế là xa nhau
Giàn mướp đắng đang độ ra quả, những quả xanh mủm mỉm treo lơ lửng trên không trung. Vân định bắc cái ghế gỗ hái vài quả cho bữa trưa, nghĩ thế nào lại thôi. Giàn mướp xanh đan cài những bông hoa vàng nhỏ như cái cúc áo, vài ánh nắng chói chang xuyên qua kẽ lá in hình trên nền đất những hình thù kì dị, có chiếc lá khô đậu trên vai tựa cánh bướm. Vân cầm nó trên tay tự nhủ “lá mướp đắng cũng đẹp thế này kia mà, thế mà bấy lâu nay vẫn cứ loay hoay đi tìm lá phong để vẽ”. Có tiếng bước chân rón rén tiếp đó là một cánh tay xiết nhẹ qua cổ, Vân thấy mái tóc lòa xòa thơm mùi bồ kết của An xõa xuống vai mình, cô cười rồi hỏi:

- Chưa học hả?

- Hôm nay chủ nhật mà cô. Lát nữa Hải qua đèo cháu đi học thêm. – An khẽ nhón chân bứt một quả mướp đắng chín đỏ vàng trên giàn, chùi bằng vạt áo rồi đưa lên miệng cắn miếng ngon lành. – cô ăn không?

Vân lắc đầu, nhưng nghĩ thế nào vẫn cầm một quả khác An đưa. Cô nhắc đến Hải thấy ánh mắt con bé bỗng chốc long lanh, long lanh, hàng mi dày của nó khẽ cụp xuống lại mở lên, nó bẽn lẽn như một chú mèo thèm cá những vẫn phải tỏ vẻ thờ ơ. Bỗng có tiếng nói ngoài cổng, An ngó ra thấy Hải đang đạp xe vào thì chạy vội đến, trên môi con bé, Vân thấy ánh lên một nụ cười ngô nghê.

Từ ngày về đến giờ Vân cũng đã thăm hết được bà con trong họ, cũng thăm vài đứa bạn thân thời học sinh, đứa nào cũng soàn soàn hai đứa con. Chúng giục cô mau lấy chồng cô chỉ cười trừ, có khi lại đưa ra vài lý do biện hộ cho sự chậm trễ của mình. Chiều nào Vân cũng ra triền đê ngồi, cô cũng muốn tìm cái cảm giác Hải nói, cô cũng muốn thấy cánh diều dưới trời xanh, cũng muốn thấy bình yên nó màu gì, mùi vị như thế nào, và hơn hết cô cũng muốn được một lần thấy hoa tre nở. Cũng không phải Vân không biết hoa tre cả đời người chỉ nở một lần nhưng cô vẫn muốn cố chấp đến cuối cùng xem thế nào, có thể cô sẽ may mắn nhìn thấy cái mà những người bạn họa sĩ ở thành phố chỉ thấy qua sách báo. Có điều chiều nào người ngồi cạnh cô cũng là Hải, cô không rõ cảm giác của cô là thế nào, cô thấy lòng rạo rực và tiếng bước chân của Hải làm tim cô rung lên từng hồi. Không rõ cô có nhìn Hải bằng con mắt của một người cô và một người cháu không, nhưng thâm tâm cô hiểu rõ tình cảm cô dành cho cậu luôn trong trẻo và nhẹ nhàng như cái cách cậu bước đến cạnh cô vào buổi chiều hôm ấy. 

Hải luôn cho cô những cảm nhận mới mẻ, những điều nhỏ nhặt nhưng chưa bao giờ là vô nghĩa, cô thầm cảm ơn điều đó. Cơn gió chiều thổi qua mang theo hương thơm của đồng nội phả từng đợt vào mặt Vân, cô thấy lòng thư thái đến lạ. Hải nằm cạnh bên cô, cậu ngửa đầu, gối lên hai bàn tay chắp sau gáy.

- Cô Vân, cháu gọi cô là chị được không? – Hải bất ngờ lên tiếng.

- Sao lại thế được chứ. – Vân vẫn không mở mắt nhưng khuôn miệng cô lại hé lên một nụ cười.

- Cháu gần 18 tuổi rồi, cô cũng chỉ bằng tuổi chị dâu cháu thôi mà, 26 tuổi thì có là gì. – cậu ngồi bật dậy, chống một bên cánh tay nhìn Vân đầy thắc mắc.

Cô thoáng nhận ra nét bối rối trong ánh mắt cô nhìn Hải, “26 tuổi thì có là gì”? Liệu cô có còn trẻ hay đã già từ bao giờ rồi, rõ ràng trong sâu thẳm Vân đang có cái gì đó lờ mờ lắm, nhưng dù cố gắng đến mấy cô vẫn không thể hiểu nổi nó là cái gì. Hải vẫn một mực gọi cô bằng chị, cô mặc kệ, hãy để cậu ấy làm gì cậu ấy muốn còn hơn cô phải ép buộc mình làm những điều cô không thể.

- Rồi chị sẽ lên thành phố lại, đúng không? – tiếng Hải nghe thật buồn nhưng Vân thấy lòng cô còn nặng trĩu hơn.

Ừ, vì… chị còn công việc. – tiếng “chị” thật khó khăn đối với Vân, bây giờ giữa cô và cậu ấy đã không còn là quan hệ giữa cô và cháu, nó trở thành chị em một cách tróng vánh đến lạ kì. Rồi không rõ khoảng cách về thế hệ như thế có làm tình cảm trong cô bỗng dưng đổi khác, cô chỉ sợ cảm xúc của cô bị lẫn lộn.

* * *

Vân đã hoàn thành được ba bức tranh, chỉ còn một bức nữa là cô sẽ rời quê lên lại thành phố nhưng thật ra cô vẫn chưa hề muốn, cô vẫn đang chờ điều kì diệu. An bước đến, tò mò ngắm nghía từng bức một, nó reo lên thích thú khi thấy bức tranh cô vẽ Hải, cậu hiện lên trên nền xanh xanh vàng vàng của bầu trời đổ về chiều, vẫn chiếc sơ mi trắng, vẫn khuôn mặt và nụ cười rạng rỡ ấy, cậu thật đẹp. Vân đã vẽ bức tranh ấy rất nhanh, thậm chí cô vẽ bằng những mảng trí nhớ mà không cần người làm mẫu, không hiểu từ bao giờ Hải lại hiện lên rõ nét trong tâm trí cô đến thế, không biết từ lúc nào tâm tưởng cô lại trở nên thoáng đãng đến thế.

- Chị Vân. – có tiếng gọi thật lớn ngoài đầu hồi, càng ngày càng rõ hơn cho đến khi Hải xuất hiện ngay trước mặt, cô lúng túng đánh đổ hộp màu trên tay xuống nền.

Hải bước đến với mồ hôi nhễ nhại trên khuôn mặt thanh tú, cậu chống một bên cánh tay vào cửa rồi hổn hển nói:

- Theo em. – cậu nói rồi túm lấy bàn tay còn dính màu vẽ của Vân kéo ra bậc cửa.

Ơ này, chị… là sao? Đi đâu vậy? – An ngơ ngác không hiểu.

Hải quay lại nói với An sẽ giải thích sau rồi kéo Vân chạy thật nhanh về phía triền đê cuối làng. Vân vẫn chạy theo cậu mà không rõ cậu đang làm cái gì, rõ ràng cô hiểu lòng cô đang rạo rực lắm, cô thấy cô còn trẻ, thấy tâm hồn cô chưa phải đã chết và cô thấy hạnh phúc đang ở gần đây lắm. Hải dừng lại khi cả hai đã đứng trên triền đê lộng gió, cậu chỉ tay về phía rặng tre già, trên ngọn xuất hiện một chùm hoa màu vàng đong đưa trong gió. Hoa tre, là hoa tre. Vân reo lên sung sướng, cô quay mặt về phía Hải rồi như rưng rưng mà nói:

Chị thấy rồi, đẹp lắm, đẹp lắm.

Vân đã đứng đấy rất lâu, trùm hoa tre im rõ rệt trên nền trời, nó mang vẻ đẹp không dễ nhầm lẫn với bất cứ loài hoa nào khác, một vẻ đẹp thanh tú, cứng nhưng không thô, loài hoa ngay cả rũ mình xuống cũng không muốn. Vậy là điều kì diệu của cô đã thành. Rồi cô nhìn Hải, đôi mắt cô khẽ mang một nỗi buồn xa xăm.

Có phải tre ra hoa rồi sẽ chết không nhỉ?

- Phải, người ta hay gọi hoa tre là “hạnh phúc cuối cùng” đấy, có lẽ nó đã mất rất nhiều thứ để nở một chùm hoa đẹp thế này.

Vân thấy thật buồn, hóa ra trước mỗi nỗi đau hay mất mát nào cũng thường có cái cảm giác đánh lừa tâm tưởng, rõ ràng là sẽ đau, rõ ràng là sẽ xa vậy mà trước đó còn cho người ta niềm vui ngắn ngủi, đi qua nó cô thấy hụt hẫng đến vô cùng.

Cô trở về nhà với mớ hỗn độn trong đầu, ngay cả cây cỏ vẫn một lần muốn đâm hoa kết trái dù biết là nó sẽ chết nhanh hơn, vậy mà cô – một con người lại luôn trốn tránh bản ngã của chính mình, có lẽ cô chưa bao giờ hiểu ra được giá trị của cái gọi là hạnh phúc cho đến khi chùm hoa tre nở. “Em sẽ hạnh phúc nếu em biết thế nào là đủ” Phong chẳng phải đã nói vậy sao? Hóa ra bấy lâu nay Vân tham lam quá, cô còn muốn ôm cả khổ đau, buồn bã của người ta vào lòng, cô tham lam đến độ chưa bao giờ muốn sẻ chia. Vân ngồi lặng bên bờ ao, đôi chân thõng xuống nước đong đưa, cô ngửa cổ nhìn mây bay qua mà thấy như nỗi buồn đang từng cái một bỏ cô đi, cũng đến lúc cô học cách buông bỏ những thứ không cần thiết để đón lấy những niềm vui mới của ngày mai. Làn nước dưới chân cô man mát, cô khẽ mỉm cười, bắt đầu của hạnh phúc chính là một nụ cười, cô nghĩ thế.
Hình ảnh có liên quan

Rồi Hải vẫn bên cô đều đặn qua mỗi buổi chiều mây bay, ánh mắt cậu nhìn cô luôn đắm đuối như thế, trong tâm tưởng cậu Vân không phải là một người cô cũng chưa bao giờ là một người chị, cậu nhìn Vân bằng ánh mắt của một chàng trai đối với một cô gái, đơn giản chỉ có thế. Vân cũng không biết cô sẽ như thế nào khi nhìn vào đôi mắt đen láy của Hải, cô sợ đối diện với nó. Thứ đáng sợ nhất trong tình cảm là không rõ đối phương đang đứng ở vị trí nào trong tim mình, có thể chưa đủ để gọi là yêu nhưng cũng không thể hời hợt gọi nó là thương. 

Vân đã vẽ chùm hoa tre trong bức tranh cuối cùng của mình, nhưng nó không phải là chùm hoa tràn trề sức sống lúc mới nở mà là chùm hoa vàng gầy khô đu trong nắng. Tranh cô vẽ vẫn mang màu sắc của những ngày tàn xưa cũ nhưng cô đã vẽ nó bằng tất cả niềm tin mãnh liệt vào tương lai. Hạnh phúc luôn bắt đầu từ khổ đau. Chùm hoa tre của cô chắc chắn sẽ tàn, cây tre ấy rồi cũng sẽ chết nhưng chỉ cần bầu trời kia vẫn xanh thì ở đấy sợ gì tre không mọc. 

* * *

Vân rời khỏi làng trong một sáng ngập tràn sắc nắng. Hải đi bên cạnh cô, cả hai im lặng đi bên nhau, tiếng bước chân trên mặt đường làng lát đá phẳng lỳ nghe đều đều. Tất cả mọi thứ bắt đầu nằm sau lưng Vân, ngôi nhà ngói đã bám màu rêu, rặng tre già lụi dần nơi cuối bãi đến cả cổng làng bám đầy rễ đa, chúng cứ thế trôi xa về quá khứ mang theo cả bao nỗi buồn mà Vân đem về đây. 

- Em về đi, tiễn chị đến đây được rồi. – Vân kéo chiếc vali Hải đang cầm về phía mình.

- Chị này… - Hải ngập ngừng nói. – em có thể ôm chị được không?

Vân gật đầu khe khẽ, cậu bước đến ôm cô vào lòng, mái đầu cô tựa hờ trên ngực trái cậu, mơ hồ nghe thấy từng nhịp tim đang đập rộn ràng. Hình bóng ấy có lẽ sẽ không bao giờ Vân quên được, cậu bước đến đời cô tình cờ nhưng để lại cho cô biết bao dư vị cuộc sống mà cô chưa từng được cảm nhận, cậu vẫn đẹp lắm. Mùi gió thổi qua ngan ngát, Hải thấy tim cậu chỉ trực nhảy khỏi lồng ngực bất cứ lúc nào, cậu cảm nhận rõ những rung động đầu đời, cảm thấy biết buồn, đau, vui, sướng vì một người con gái. Hải đưa tay lên vuốt nhẹ mái tóc Vân, cậu sẽ nhớ cô lắm.

Em theo đuổi chị được không? Em sắp thi Đại học rồi, em sẽ sớm ra thành phố gặp chị. – Hải thôi không còn ôm Vân nữa, cậu nhìn thẳng vào mắt cô mà nói.

Vân sững sờ hồi lâu, cô không đáp lời Hải chỉ quay bước đi thật nhanh. Ngoài kia bầu trời vẫn thế, một Vân khác mới mẻ hơn, một Vân khác yêu đời hơn rất nhiều đã trở về.
Hình ảnh có liên quan
Ngồi trên chuyến ô tô đầu tiên rời làng, Vân không khỏi nhìn ra cửa sổ, nắng vẫn rất đẹp, cô cảm nhận rõ rệt từng niềm vui đang le lói trong tim mình, phải rồi, hạnh phúc thật ra luôn ở ngay bên cạnh chỉ cần cô đưa tay ra đón nó sẽ ào về thôi. Vân thiếp đi trên xe, tâm tưởng cô đang trôi dần về một miền nào đấy xa lắc, ở đó có chàng trai mặc chiếc áo sơ mi trắng đang ngồi bên cạnh cô trên bờ ao thơm mùi gió, đôi chân cô thõng xuống mặt nước mát rượi, trên tay khẽ xoay xoay bông hoa dành dành trắng muốt, chàng trai có nụ cười tươi rói ấy nhìn cô, chớp chớp đôi mắt, tay cậu vuốt khẽ lọn tóc vương trên mặt cô rồi mỉm cười khả ái…

Hạnh phúc thật ra không hề ở xa xôi nơi nào cả, nó vẫn thường trực xung quanh ta nhưng lại mang những chiếc mặt nạ khác nhau chỉ là chúng ta chưa tìm thấy chúng. Vì cuộc đời vốn dĩ không bằng phẳng nên ta chỉ nhận ra bản ngã của mình, nhận ra chân lý sống, nhận ra hạnh phúc khi bản thân rơi vào tận cùng sâu thẳm của sự cô độc. Vân đã nghĩ thông suốt cho tất cả, cô bật sáng chiếc điện thoại và nhìn bức ảnh chụp chùm hoa tre đã lụi tàn mang màu vàng hanh hao, cô thấy lòng mình nhẹ nhõm. Ngày mai và những ngày sau đó cô cũng sẽ sống bất chấp cuộc đời với niềm hạnh phúc này.
Trang Phan (Hình ảnh: Internet)

Blog Liên Quan



Tên

Bài dự thi,158,Bàng Đỗ,11,Bến cảm xúc,59,Blog 360,6,Dung kh...,9,Đọc Gì Hôm Nay,62,Lê Khoa,1,Nhỏ Yêu Mưa,12,Phạm Long Thuyên,2,Radio Blog,34,Sáng tác,55,Song Băng,2,Sự Kiện,4,Thông Báo,25,Thơ,56,Thúy Lasly,22,Tin Giáo Dục,1,Tin Nổi Bật,26,Trạm Yêu,1,Trúc Huỳnh,9,Tùng Karry,13,
ltr
item
Bloggers VIET: [Dừng lại để yêu thương] Chạy thoát cô đơn - Trang Phan
[Dừng lại để yêu thương] Chạy thoát cô đơn - Trang Phan
https://static.tintuc.com.vn/images/ver3/13-08-2018/1534146835876-3068319-anniversary_beautiful_bloom_blooming_blossom_color_flower_gift_hand_love_red-rose_romantic_rose_sun_sunlight.jpg
Bloggers VIET
https://www.bloggersviet.net/2019/07/dung-lai-de-yeu-thuong-chay-thoat-co-don-trang-phan.html
https://www.bloggersviet.net/
https://www.bloggersviet.net/
https://www.bloggersviet.net/2019/07/dung-lai-de-yeu-thuong-chay-thoat-co-don-trang-phan.html
true
4604202639597089988
UTF-8
Đã tải tất cả Blog Không có Blog liên quan Xem thêm Đọc thêm Trả Lời Hủy Xóa Đăng Bởi Trang Chủ Trang Bài Đăng Xem Thêm Chuyên Mục Lưu Trữ Kết Quả Cho Tìm Kiếm Tất Cả Blog Không tìm thấy Blog nào phù hợp với yêu cầu của bạn Về Trang Chủ Sunday Monday Tuesday Wednesday Thursday Friday Saturday Sun Mon Tue Wed Thu Fri Sat January February March April May June July August September October November December Jan Feb Mar Apr May Jun Jul Aug Sep Oct Nov Dec just now 1 minute ago $$1$$ minutes ago 1 hour ago $$1$$ hours ago Yesterday $$1$$ days ago $$1$$ weeks ago more than 5 weeks ago Followers Follow THIS CONTENT IS PREMIUM Please share to unlock Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy

Hướng dẫn phản hồi

Chèn link

Sử dụng thẻ <a href='LINK'>TÊN_HIỂN_THỊ</a>

Chèn hình ảnh, video

Dán trực tiếp url hình ảnh, url video youtube (địa chỉ) dưới ô phản hồi

Định dạng chữ

<b> Chữ in đậm </b>
<i> Chữ in nghiêng </i>
<u> Chữ gạch chân </u>
<strike> Chữ gạch ngang </strike>

Đã hiểu
Đóng