[Dừng lại để yêu thương] Con nợ mẹ một cuộc đời hạnh phúc. - Thủy Tiên

Kết quả hình ảnh cho mẹ
“Mẹ… mẹ ơi, đừng bỏ con. Con biết con sai nhưng mẹ đừng bỏ con mà. Đừng bỏ con!” – Cô gái vừa ôm chặt xác người  được phủ khăn trắng trên chiếc băng ca  vừa gào lên  Các cô y tá  phải giữ chặt thân người cô vì sợ cô quá kích động và xoa dịu tấm lưng nhỏ bé của cô.
- “Mẹ, mẹ tỉnh dậy đi, mẹ đang đùa con phải không? Bác sĩ, mẹ tôi vẫn còn sống phải không? Bác sĩ kêu mẹ tỉnh lại với con đi”. Đôi mắt cô gái trẻ đỏ hoe, những dòng nước mắt cứ đua nhau mà tuôn ra, đôi chân như chẳng còn vững nữa, thân người cô bất giác rung lên từng hồi.  Chỉ đứng từ xa  thôi nhưng tôi vẫn thể cảm nhận  được sự chua xót, đắng cay của nổi đau xé nát tim gan ấy lớn như thế nào. Nhìn cảnh tượng ấy tim tôi như thắt lại một nhịp. Tôi chẳng dám tưởng tượng nếu một ngày mình ở trong hoàn cảnh đó, mình sẽ ra sao nữa.
  -  Xin lỗi cô, chúng tôi đã cố gắng hết sức .
Cô gái ngã khụy xuống đất. Khuôn mặt cô trắng bệch, đôi mắt thờ thẫn nhìn theo chiếc băng ca vừa được đẩy qua. Tôi vội chạy lại đỡ cô gái ấy. Lúc này, chị không còn khóc nức nở nữa nhưng tim chị như đã chết lặng, một mảng con người chị đã chết thật rồi. Có lẽ đó là ánh mắt, một ánh mắt khoét sâu và chảy máu, một ánh mắt vô hồn, một ánh mắt tuyệt vọng đến bi thương. Không gian ấy như ngưng đọng lại những tưởng chẳng còn sự sống nào trước mắt nữa…

      Hình ảnh đó, đôi mắt ấy một lần nữa tua chậm lại như thước phim màu đã cũ trong tâm trí tôi. Cũng đã một năm kể từ ngày hôm đó - ngày định mệnh đã làm thức tỉnh  sự vô tâm của mình. Chị đã nức nở với tôi  rằng: “Chị hối hận lắm em à! Chị đã trở thành kẻ mồ côi trên thế gian này rồi. Từ nhỏ chị sinh ra đã không có bố. Vì chán nản với cuộc sống hiện tại mà chị đã đua đòi theo bạn bè ăn chơi, bỏ mặc mẹ chị một mình gánh vác khó khăn. Chị vô tâm quá em ơi, chính sự vô tâm, ngu ngốc của chị mà chị đã mất mẹ.” Thế phải chăng khi chúng ta mất đi một thứ quan trọng, ta mới học được cách trân trọng?” Tôi vẫn còn nhớ sau khi nghe điều đó, việc tôi làm là chạy thật nhanh vào phòng khám nơi mẹ đang chờ, vội hỏi bệnh tình của mẹ ra sao – một việc mà tôi không hề để tâm trong 2 năm qua. Lúc nhỏ, tôi chỉ biết trách  mẹ tại sao không quan tâm đến cảm xúc của tôi, sở thích của tôi trong khi tôi lại chưa bao giờ hỏi về sở thích của mẹ. Tôi chỉ biết vòi vĩnh những thứ mình muốn có như bạn bè nhưng chưa bao giờ hiểu rằng mẹ đã phải làm lụng vất vả để dành dụm tiền cho tôi đi học. Tôi ngang ngược làm điều mình muốn mà chưa bao giờ hiểu rằng hằng đêm mẹ phải khóc trong thầm lặng vì sự ngang bướng ấy của tôi. Tôi chỉ biết nổi nóng với mẹ mỗi lần bị ba phạt mà chưa bao giờ hiểu được cảm xúc của mẹ còn đau gấp vạn lần tôi. Nhưng sau những chuyện ấy thì sao? Mẹ vẫn không hề một lần trách cứ tôi điều gì. Mỗi sáng mẹ đều ân cần gọi tôi dậy và nở nụ cười với tôi. Những lần tôi bệnh mẹ đều chăm sóc, lo lắng cho tôi. Những lần tôi giận dỗi bỏ ăn mẹ đều  xoa dịu và xin lỗi tôi dù cho tôi chưa một lần nào nói lời “xin lỗi” với mẹ. Tôi vẫn còn nhớ cốc sữa ấm mẹ pha cho tôi mỗi buổi tối ôn bài và luôn nhắc tôi đi ngủ sớm. Mẹ vẫn luôn lo lắng, chăm sóc đứa con bé bỏng của mẹ từng chút một, vậy mà tôi đã làm gì để trả ơn mẹ thế này? Tôi đã ở đâu khi mẹ bệnh? Tôi đã làm gì khi mẹ khóc? Tôi đã làm gì khi để mẹ gánh chịu những vết bầm thay tôi? Càng nghĩ, tôi lại càng muốn giết chết bản thân mình nhiều hơn. Nhưng, có lẽ vẫn chưa muộn phải không? Tôi vẫn còn cơ hội chăm sóc cho mẹ đến cuối đời mà. Có lẽ, tôi may mắn vì được  thức tỉnh sớm như vậy để tôi nhận ra giá trị của mẹ đáng trân trọng đến nhường nào. Mẹ  đã phải chịu khổ từ khi thai ngén chúng ta  và mang nặng  suốt 9 tháng 10 ngày.  Những nỗi đau dày vò thể xác ấy chưa đau bằng ngày mẹ bước vào của “Tử” bởi chỉ cần xảy ra một rủi ro nhỏ mẹ cũng có thể rời xa chúng  ta mãi mãi. Vậy nên  mẹ chính là thiên thần của đời  tôi, mẹ đã cho tôi cuộc sống này. Mẹ đã cho tôi đôi mắt này để ngắm nhìn vẻ đẹp muôn màu của thế giới, mẹ đã cho tôi đôi chân này để đi đến những chân trời mới lạ và mẹ đã cho tôi trái tim này để cảm nhận được yêu thương là gì.

      
Mẹ à, con  nợ mẹ một lời xin lỗi. Xin lỗi mẹ vì những tháng năm ngờ nghệch của con đã bao lần làm mẹ khóc. Xin lỗi mẹ vì những lần vô tâm của con, xin lỗi mẹ vì những lần nóng giận vô cớ với mẹ. Người ta thường bảo: “Con dù lớn khôn, thành đạt đến nhường nào cũng phải cúi đầu trước mẹ hiền kính yêu”, thật vậy, dù con có vĩ đại đến mức được người đời kính trọng thì vẫn luôn nhỏ bé trước vòng tay yêu thương của mẹ mà thôi. Trong mắt mẹ, con vẫn luôn là đứa trẻ cần được mẹ quan tâm, chăm sóc và dù mai này con có một mái nhà yên ấm, công danh thành đạt thì mẹ vẫn không thôi lo lắng cho con. Trọng trách của người  mẹ là vậy, là lo lắng cho con đến hết đời, hết kiếp, đến khi nào mẹ không thể làm được nữa mới thôi. Nghĩa mẹ to lớn đến thế vậy mà những đứa con như chúng ta đã làm được gì cho mẹ chưa?  Hay ngay cả việc làm cho mẹ bớt lo lắng cho chúng ta cũng không làm được?  Thật vô dụng, con vô dụng quá mẹ ha!  Nhưng từ nay, con sẽ không để  mẹ phải buồn, phải khóc vì con nữa đâu. Con đã đủ lớn để có thể bảo vệ mẹ rồi. Con đã đủ chững chạc để lo cho bản thân mình, lo cho việc học, lo cho tương lai của con rồi.  Thế nên, mẹ à, đừng lo lắng cho con nữa nhé! Mẹ hãy dành thời gian để lo cho sức khỏe của mình, hãy dành thời gian để tìm những hạnh phúc cho mình mà trước giờ mẹ luôn phải đánh đổi mẹ nhé. À không, chính con sẽ mang lại niềm vui và hạnh phúc để bù đắp cho mẹ. Mẹ từng bảo được nhìn con hạnh phúc đã là hạnh phúc của mẹ rồi. Vậy thì con sẽ thật thành công, thật hạnh phúc mẹ nhé để mẹ yên tâm về con.  Con sẽ thật thành công mẹ nhé, để con có thể đưa mẹ đi đến nơi mà mẹ muốn. Con sẽ thật mạnh mẽ mẹ nhé, để mẹ không phải đau thay con mỗi khi con vấp ngã trên đường đời. Người phụ nữ có mấy năm thanh xuân cơ chứ, vậy mà những năm tháng tươi đẹp ấy mẹ đều đánh đổi vì chồng, vì con…

      “Hỡi ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc. Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không…”. Đừng để chúng ta phải sống trong những ngày tháng hối hận, ray rứt sau này! Ngày không có mẹ chúng ta vẫn sống nhưng cuộc sống của chúng ta đã nhuộm một màu cỏ úa mất rồi. Ngày không có mẹ chúng ta vẫn có thể hạnh phúc nhưng đêm đến nỗi đau ấy mới thật sự ùa về. Nó như một nhát dao lạnh ngắt đâm sâu vào trái tim bạn, từ từ đến rỉ máu. Nỗi đau ấy sẽ ám ảnh bạn không ngừng đến cuối đời. Có những người sinh ra đã không được gần mẹ, họ thèm hơi ấm của mẹ biết bao, thế mà những người như chúng ta có mẹ lại không biết trân trọng.  Đừng để ngày vu lan khi không còn được cài bông hồng lên áo bạn mới biết hối hận, khi đó đã muộn rồi. Người ta nói: “Trưởng thành là khi không còn cãi lại cha mẹ. Trưởng thành là khi học cách lo cho bản thân, thôi làm cha mẹ lo lắng về mình. Trưởng thành là khi biết quý trọng từng phút giây bên mẹ cha…”, bởi khi chúng ta đến những năm tháng trưởng thành thì cha mẹ còn mấy năm bên ta nữa? Thế nên dù là ai, dù đang ở đâu, làm gì, hãy dành vài phút nghĩ về mẹ. Nếu đang ở xa, hãy gọi về hỏi thăm bố, mẹ ngay lập tức.  Đã bao lâu rồi bạn chưa được nghe giọng nói yêu thương, ấm áp ấy? Nếu đang ở gần mẹ, hãy chạy về nhà và hôn mẹ ngay lập tức, hãy cùng mẹ ăn bữa cơm gia đình, hãy giúp mẹ làm những điều nhỏ nhặt nhất. Đừng vội nổi nóng với mẹ khi mẹ không biết sài những món đồ công nghệ vì lúc nhỏ mẹ đã rất kiên trì dạy bạn từng tiếng nói, từng bước đi.  Hãy yêu thương, quan tâm, chăm sóc mẹ khi chúng ta còn có thể  bạn nhé!

      Mẹ à, con ước rằng thời gian này có thể ngưng đọng lại để con được bên mẹ nhiều hơn. Bởi con biết rằng, một mai khi con thành công, mẹ sẽ chẳng bên con nữa. Mẹ sẽ nương tựa cửa Phật, nơi mẹ thấy bình yên nhất, nơi mẹ muốn tịnh tâm đến cuối đời. Con thật hạnh phúc khi điều đó làm mẹ mỉm cười nhưng cũng thật xót xa vì đến lúc con có thể chăm sóc cho mẹ thì mẹ đã không cần nữa. Mẹ à, dù thế nào con vẫn chỉ là một đứa trẻ thôi, một đứa muốn được sà vào lòng mẹ để được mẹ vỗ về… Cảm ơn mẹ đã cho con cuộc đời này, cho con động lực này để con vượt qua những  khó khăn từng khiến con ngã gục. Con hứa với mẹ, con gái của mẹ sẽ sống một cuộc đời thật hạnh phúc… "thay mẹ"...
Đứa con gái bé bỏng của mẹ.
                                                                                                                         Thủy Tiên
Thông điệp muốn gửi gắm: Dù bận rộn, dù mệt mỏi đến mức nào cũng đừng trút những áp lực ấy lên đôi vai của mẹ  nữa. Dù cuộc sống vội vã ra sao, hãy dừng lại một chút để hỏi thăm, lo lắng cho mẹ. Hãy trân trọng những phút giây quý giá bên mẹ khi ta còn có thể. “Mẹ là bậc thang để con bước lên đỉnh cao. Mẹ là ánh sao để con ước ao bao điều. Mẹ làm thật nhiều chỉ mong con yêu thành công…”

Blog Liên Quan

Tên

Bài dự thi,158,Bàng Đỗ,11,Bến cảm xúc,55,Blog 360,6,Dung kh...,9,Đọc Gì Hôm Nay,55,Lê Khoa,1,Nhỏ Yêu Mưa,12,Phạm Long Thuyên,2,Radio Blog,32,Sáng tác,53,Song Băng,2,Sự Kiện,4,Thông Báo,23,Thơ,54,Thúy Lasly,21,Tin Giáo Dục,1,Tin Nổi Bật,26,Trạm Yêu,1,Trúc Huỳnh,9,Tùng Karry,12,
ltr
item
Bloggers VIET: [Dừng lại để yêu thương] Con nợ mẹ một cuộc đời hạnh phúc. - Thủy Tiên
[Dừng lại để yêu thương] Con nợ mẹ một cuộc đời hạnh phúc. - Thủy Tiên
https://znews-photo.zadn.vn/w660/Uploaded/Ngtmvs/2015_08_28/5eafb53ff12f4c14a93bb8daec9660af.jpg
Bloggers VIET
https://www.bloggersviet.net/2019/07/dung-lai-de-yeu-thuong-con-no-me-mot-cuoc-doi-hanh-phuc-thuy-tien.html
https://www.bloggersviet.net/
https://www.bloggersviet.net/
https://www.bloggersviet.net/2019/07/dung-lai-de-yeu-thuong-con-no-me-mot-cuoc-doi-hanh-phuc-thuy-tien.html
true
4604202639597089988
UTF-8
Đã tải tất cả Blog Không có Blog liên quan Xem thêm Đọc thêm Trả Lời Hủy Xóa Đăng Bởi Trang Chủ Trang Bài Đăng Xem Thêm Chuyên Mục Lưu Trữ Kết Quả Cho Tìm Kiếm Tất Cả Blog Không tìm thấy Blog nào phù hợp với yêu cầu của bạn Về Trang Chủ Sunday Monday Tuesday Wednesday Thursday Friday Saturday Sun Mon Tue Wed Thu Fri Sat January February March April May June July August September October November December Jan Feb Mar Apr May Jun Jul Aug Sep Oct Nov Dec just now 1 minute ago $$1$$ minutes ago 1 hour ago $$1$$ hours ago Yesterday $$1$$ days ago $$1$$ weeks ago more than 5 weeks ago Followers Follow THIS CONTENT IS PREMIUM Please share to unlock Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy

Hướng dẫn phản hồi

Chèn link

Sử dụng thẻ <a href='LINK'>TÊN_HIỂN_THỊ</a>

Chèn hình ảnh, video

Dán trực tiếp url hình ảnh, url video youtube (địa chỉ) dưới ô phản hồi

Định dạng chữ

<b> Chữ in đậm </b>
<i> Chữ in nghiêng </i>
<u> Chữ gạch chân </u>
<strike> Chữ gạch ngang </strike>

Đã hiểu
Đóng