Thông Báo từ team Radio Blog: Chương trình Radio Blog số 35 sẽ được phát sóng vào 21h ngày 10/11. Mong quý thính giả đón nghe! Quý vị có thể nghe lại các số phát sóng trước tại đây. Xin cảm ơn!

[Dừng lại để yêu thương] Hối hận muộn màng - Nguyễn Thu Ngân

Hình ảnh có liên quan
- Ông ơi, sao tôi thấy thương cho cuộc đời của bà Năm xóm mình quá!
- Ừ, khổ thân cho bà ấy, nhà có một mẹ một con mà thằng con của bà ấy... lại nỡ bỏ mặc mẹ nó ở nhà một mình đi lên thành phố làm việc mấy năm trời không về thăm mẹ nó lấy một lần. Để đến bây giờ thì...
- Ông bà nói phải, hoàn cảnh gia đình của bà ấy thật khiến người ta chạnh lòng!

Tôi vừa bước xuống chiếc xe buýt từ trường về tới đầu xóm, đi bộ ven con đường làng vài bước thì nghe mọi người đang xì xầm về đám tang đau lòng của bà Năm. Chả là chồng bà Năm mất từ khi cậu con trai lên 4 tuổi. Một mình bà vất vả nuôi con ăn học thành tài. Giờ đây khi lớn khôn rồi thì cậu con trai ấy lại bỏ mẹ mình ở nhà một mình trong căn nhà rộng lớn trống trải để lên thành phố làm ăn. Ngày nào bà Năm cũng mong ngóng, trông chờ đứa con trai của mình về nhà để hai mẹ con được sum vầy. Thế nhưng tất cả chỉ trong vô vọng. Mọi người trong xóm ai cũng xót xa cho cái thân già cô đơn của bà mà ngày ngày sang trò chuyện cùng bà cho vơi đi phần nào nỗi niềm ấy.

Mỗi lần sang thăm bà Năm tôi lại chạnh lòng sau những cuộc gọi bị ngắt giữa chừng của bà. Bà Năm nhớ con quá, lo lắng cho con quá nhưng cứ gọi lên thì cậu con trai ấy chỉ nói được vài lời rồi vô tâm cúp máy để lại bà với tiếng “tút” dài và những giọt nước mắt khô cằn lăn trên làn da nhăn nheo. Nhiều lúc bà Năm cũng muốn lên thăm con trai lắm chứ nhưng ngặt nỗi mỗi lần bà hỏi địa chỉ thì thằng con của bà chỉ trả lời qua loa: “Thôi mà mẹ, con ở trên này ổn mà mẹ không cần lên đâu, ít bữa con về. Thế nhé, thôi con bận việc rồi.” vả lại bà cũng đã già yếu khó lòng mà ngồi xe lên được trên thành phố.

Tấm lòng người mẹ mong ngóng con, lo lắng cho con, khao khát được sum vầy cùng con khiến bà Năm đổ bệnh. Bà gọi con về thì thằng con vô tâm ấy nói được vài câu: “Thôi mẹ ráng mua thuốc uống, ăn uống, giữ gìn sức khỏe nhé. Ít bữa nữa con về. Thôi con bận rồi con cúp máy mẹ nhé!” Mọi cuộc gọi của bà đều kết thúc ngắn gọn với lí do bận việc của cậu con trai và nỗi lòng đau như cắt của bà Năm. Có vài lần tôi gọi khuyên cậu nên về thăm mẹ thì cậu ấy cũng chỉ nói được vài câu rồi cúp máy: “Cô có lòng thì chăm sóc mẹ tôi giúp, nhắc bà ấy uống thuốc đều đặn vào, tôi ở trên này bận trăm công nghìn việc, biết bao dự án còn chờ tôi xét duyệt làm sao mà tôi về được chứ. Thế thôi nhé tôi cúp máy đây!” Thật xót xa làm sao cho người mẹ ấy ngày ngày ôm lấy nỗi nhớ con và bệnh ngày thêm nặng nhưng vẫn chẳng thấy bóng dáng con về...

Sau những ngày dài bà Năm vật vã, chống chọi với sự cô đơn, nỗi buồn, nỗi nhớ con, lo lắng cho con, khao khát được gặp con, được ôm con vào lòng như thuở trước, bà đã lìa xa cõi đời này mãi mãi. Tôi còn nhớ xưa kia, tuy nhà nghèo khó nhưng hai mẹ con bà Năm được ở cạnh nhau, được chăm sóc, đỡ đần cho nhau, được cùng nhau quây quần bên những mâm cơm đạm bạc. Hồi ấy bà Năm hạnh phúc biết nhường nào! Còn giờ đây con thành đạt đi làm xa gửi tiền hàng tháng về đầy đủ nhưng sao lòng bà cô đơn lắm! Bà hay tâm sự cùng tôi bà nhớ những ngày sau giờ học cậu con trai của bà phụ bà nhặt lúa trên cánh đồng quê hương hay hai mẹ con cùng nhau cho gà ăn và mong chờ những chú gà con chào đời,... Thật tội cho bà làm sao khi có con mà chỉ có thể sống với những kí ức đẹp để khỏa lấp nỗi cô đơn hiện tại!

Giờ đây đứng trước bức ảnh của bà nước mắt tôi cứ rưng rưng cho một mảnh đời đáng thương. Cậu con trai của bà đến khi mẹ không còn sống trên đời này nữa mới biết ân hận. Nhìn cậu ôm con gấu bông sứt chỉ mà ngày xưa bà Năm khâu, đôi mắt vô hồn nhòe những giọt lệ hối hận muộn màng khiến cảnh nhà càng thêm não nề. Cũng chính giây phút ấy tôi như thấm thía nhận ra nhiều điều sâu sắc. Tôi giật mình tự hỏi tại sao người ta lại lo cắm đầu vào công việc, mải mê kiếm tiền mà vô tâm với những điều vô giá, tại sao người ta không sống chậm lại, không cho mình cơ hội được dừng lại trao cho nhau nhiều hơn những yêu thương ngay khi còn có thể để đến khi tất cả đã quá muộn màng mới nhận ra mình đã vô tâm, đã sống sai như thế nào? Tiền bạc, sự nghiệp, nhà cửa,... tất cả tuy quan trọng nhưng mất đi ta còn có thể làm lại, còn cha mẹ... một khi không còn thì mọi thứ trên đời này còn ý nghĩa gì nữa?
Nguyễn Thu Ngân (Hình ảnh: Internet)
Thông điệp muốn gửi gắm: Hãy biết “dừng lại” đúng lúc giữa vòng xoáy của công việc, tiền bạc “để yêu thương” cha mẹ ngay khi còn có thể!

Blog Liên Quan



Tên

Bài dự thi,158,Bàng Đỗ,11,Bến cảm xúc,60,Blog 360,6,Dung kh...,10,Đọc Gì Hôm Nay,63,Lê Khoa,1,Nhỏ Yêu Mưa,12,Phạm Long Thuyên,2,Radio Blog,35,Sáng tác,55,Song Băng,2,Sự Kiện,4,Thông Báo,25,Thơ,56,Thúy Lasly,23,Tin Giáo Dục,1,Tin Nổi Bật,26,Trạm Yêu,1,Trúc Huỳnh,9,Tùng Karry,13,
ltr
item
Bloggers VIET: [Dừng lại để yêu thương] Hối hận muộn màng - Nguyễn Thu Ngân
[Dừng lại để yêu thương] Hối hận muộn màng - Nguyễn Thu Ngân
https://i.ytimg.com/vi/yHdA9s0zooo/maxresdefault.jpg
https://i.ytimg.com/vi/yHdA9s0zooo/default.jpg
Bloggers VIET
https://www.bloggersviet.net/2019/07/dung-lai-de-yeu-thuong-hoi-han-muon-mang-nguyen-thu-ngan.html
https://www.bloggersviet.net/
https://www.bloggersviet.net/
https://www.bloggersviet.net/2019/07/dung-lai-de-yeu-thuong-hoi-han-muon-mang-nguyen-thu-ngan.html
true
4604202639597089988
UTF-8
Đã tải tất cả Blog Không có Blog liên quan Xem thêm Đọc thêm Trả Lời Hủy Xóa Đăng Bởi Trang Chủ Trang Bài Đăng Xem Thêm Chuyên Mục Lưu Trữ Kết Quả Cho Tìm Kiếm Tất Cả Blog Không tìm thấy Blog nào phù hợp với yêu cầu của bạn Về Trang Chủ Sunday Monday Tuesday Wednesday Thursday Friday Saturday Sun Mon Tue Wed Thu Fri Sat January February March April May June July August September October November December Jan Feb Mar Apr May Jun Jul Aug Sep Oct Nov Dec just now 1 minute ago $$1$$ minutes ago 1 hour ago $$1$$ hours ago Yesterday $$1$$ days ago $$1$$ weeks ago more than 5 weeks ago Followers Follow THIS CONTENT IS PREMIUM Please share to unlock Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy

Hướng dẫn phản hồi

Chèn link

Sử dụng thẻ <a href='LINK'>TÊN_HIỂN_THỊ</a>

Chèn hình ảnh, video

Dán trực tiếp url hình ảnh, url video youtube (địa chỉ) dưới ô phản hồi

Định dạng chữ

<b> Chữ in đậm </b>
<i> Chữ in nghiêng </i>
<u> Chữ gạch chân </u>
<strike> Chữ gạch ngang </strike>

Đã hiểu
Đóng