[Dừng lại để yêu thương] Mẹ! - Linh Nguyễn - Bloggers VIET
Blog Mới
Đang tải...
Hôm nay là với blog

Viết Ngay, Nhận Áo Bloggers VIET

Thứ Tư, 24 tháng 7, 2019

[Dừng lại để yêu thương] Mẹ! - Linh Nguyễn

Tham gia ngay cộng đồng Bloggers VIET - Bến Đỗ cảm xúc trên facebook ngay hôm nay để kết nối những trái tim đồng điệu. Cùng xây dựng một cộng đồng văn minh, yêu thích viết lách nhé các bạn!
www.bloggersviet.net
Mẹ à, ngày mai là ngày làm việc đầu tiên của con ở công ty mới. Con hơi lo lắng vì mọi thứ đều mới, không biết liệu con có hòa đồng với mọi người nhanh không, công việc liệu có suôn sẻ? Mẹ có nhớ con không thế, con thì nhớ mẹ quá, sao mãi mà vết thương lòng trong tim con vẫn trống hoác hơ thế này nhỉ? Mẹ ơi con vẫn đang sống tốt phải không ạ? Con vẫn đang đi đúng đường chứ ạ? Con vẫn ngu ngốc quá mẹ nhỉ? Mẹ đừng giận con nhé, con sẽ dần trưởng thành thôi nhưng con không trưởng thành theo cái cách mà nhiều người vẫn cố bon chen tranh giành, mẹ biết con là đứa không chạy theo những danh vọng hư vô, chỉ mong mỗi ngày sống yên bình với những niềm thú nhỏ nhoi. Con sẽ sống theo cách của con, cái cách mà trước kia mẹ con mình vẫn hay tâm sự, mẹ chắc vẫn chưa quên? Mẹ cũng vui khi con nói con muốn cuộc sống êm ả thầm lặng, không tranh đua thiệt hơn. Mẹ vẫn luôn ủng hộ con, con thật may mắn! Con sẽ không vì ai phán xét hay áp đặt vào cuộc sống của con đâu mẹ, con sẽ sống cuộc sống như mẹ con mình đã từng thủ thỉ hằng đêm với nhau mỗi khi con về nhà cuối tuần. Con sẽ sống cuộc sống của con và cả cho mẹ nữa, con biết mẹ yêu con, mẹ luôn tin tưởng con dù con ngốc nghếch và khờ dại biết chừng nào.

Mẹ ơi mẹ đừng buồn hay cô đơn, có con và các chị, cả bố nữa vẫn nhớ mẹ lắm. Gia đình mình thiếu mẹ cuộc sống thật chẳng dễ dàng nhưng mọi thứ rồi cũng sẽ ổn thôi, phải không mẹ? Con thấy bố suy sụp và buồn đi rất nhiều kể từ ngày mẹ đi, chị em con ai cũng có một khoảng trống sâu tít đâu đó trong lòng mà chẳng ai có thể chạm tới được. Mẹ chắc cũng biết điều ấy nhỉ, con biết mẹ biết hết, chỉ là con không còn được nghe mẹ gọi điện tâm sự, trách móc hay hỏi han như trước nữa thôi.

Mẹ nói mẹ tin tưởng ở con, mẹ đã chắc nịch như thể điều ấy không gì có thể thay đổi được. Mẹ tự tin mỗi khi nói về con, điều ấy khiến con xấu hổ vô cùng khi bản thân con còn không tự tin vào chính mình. Con vẫn chỉ là đứa “có lớn mà chẳng có khôn”, con không hề hay biết khi mẹ cố chịu đựng từng cơn đau thắt chỉ để con ngủ trọn đêm tròn. Con vẫn chỉ là một đứa trẻ dại khờ ngốc ngếch đôi lúc nói muốn ngủ riêng trên phòng khiến mẹ tìm đủ lí do muốn con ngủ cùng, dù chỉ là vài ngày về quê cuối tuần. Con đâu biết thời gian ấy là quãng thời gian hạnh phúc nhất cuộc đời con đâu mẹ. Khi mà con đang mải mê chạy theo những suy nghĩ với bạn bè, đồng nghiệp có khi còn quên về cuối tuần, quên cả gọi điện cho mẹ lại là lúc mẹ đang từng giờ, từng phút chịu đựng chống chọi với bệnh tật. Mẹ đã sống như vậy, đã giấu nhẹm đi mỗi lúc trở bệnh chỉ để con được thoải mái với cuộc sống vui vẻ ngoài kia. Con đâu biết những tuần mẹ không gọi điện cho con là nhưng hôm mẹ ốm bệnh đến thở còn khó khăn. Con đâu biết những gì mẹ đã phải một mình chịu đựng. Con không biết. Cũng sẽ không bao giờ biết được nỗi đau mẹ đã phải trải qua.

Năm nay sinh nhật con, năm sinh nhật đầu tiên mà con không còn nghĩ đến quà bánh hay bạn bè. Từ khi sinh con ra mẹ đã ngậm đắng nuốt cay với bao lời cay nghiệt, rằng “lại là con gái”. Mẹ đã ôm con vào lòng, nuối nấng con khôn lớn bằng dòng sữa ấm áp và tình yêu trọn vẹn. Mẹ dù có vất vả cũng luôn để con được bằng bạn bằng bè, dốc sức chăm bẵm con nên người. Con đâu biết khi còn bé con khóc vì ngã đau thì lúc ấy tim mẹ như vỡ đôi, mẹ xót xa cho đứa con gái bé nhỏ này. Con không biết, chẳng thể nào biết hết được những đêm mẹ thức vì con ốm, con chẳng thể thấy hết những nhịn nhục mẹ đã cam chịu vì mong con được đủ đầy, con mãi không biết những điều mẹ đã hy sinh cho con. Con xấu hổ khi giờ đây chẳng còn mẹ nữa con mới biết con đã phí hoài thời gian đến chừng nào. Dù có cố gắng đến thế nào cảm giác hụt hẫng sâu trong tim con vẫn không được lấp đầy. Dòng máu đang chảy trong con là tình yêu là nguồn sống mẹ ấp ủ bao tháng ngày. Tình thương của mẹ mộc mạc, mẹ trao cho con thân thể khỏe mạnh, cho con được sống rồi đùm bọc con không quản bao cơ cực. Thế nhưng con vẫn chỉ như một đứa trẻ trong thân xác của một người trưởng thành. Những ngày cuối mẹ biết mẹ chẳng còn bao lâu nữa, nhưng con vẫn không tin đó là sự thật, con tự trách bản thân sao mãi đến lúc ấy mới gào thét. Mẹ dặn dò gia đình, riêng con mẹ nói tin tưởng ở con, điều duy nhất mẹ dặn con: “Mạnh mẽ lên con, con lớn rồi đừng khóc nữa.” Làm sao được đây mẹ ơi, con chỉ có thể mạnh mẽ khi có mẹ ở bên. Mẹ đi rồi con không biết làm thế nào để mạnh mẽ bước tiếp.

Trước giờ con chưa từng để mẹ thấy con khóc bất kể vì lí do gì. Nhưng giờ mỗi lần con khóc chắc mẹ đều biết hết mất rồi.

Mẹ chưa dạy cho con làm thế nào để mạnh mẽ mà cứ thế đi, con vẫn chưa biết.
Linh Nguyễn (Hình ảnh: Internet)
Thông điệp muốn nhắn gửi: Rồi sẽ có một ngày bạn nhận ra hạnh phúc mà bạn mải mê tìm kiếm lại nằm trong vòng tay cha mẹ, thứ mà bạn thường quên, vì nghĩ nó sẽ mãi và luôn ở đó. Và cũng sẽ có lúc bạn cay đắng thừa nhận bạn đã sai, vì nó mãi mãi nhưng cha mẹ bạn sẽ có lúc sẽ rời xa bạn!

Lan tỏa bài viết này tới bạn bè của bạn!

Để lại ý kiến của bạn cho tác giả nhé!
Quy Chuẩn Viết Bài Tại Bloggers VIET
Ban quản trị Bloggers VIET ban hành Quy chuẩn khi viết bài tại Bloggers VIET dành cho thành viên chính thức kể từ ngày 3/7/2020. (Chi tiết xem thêm tại đây)

Thông Báo Quan Trọng Từ BQT
Bloggers VIET tiến hành rà soát Tài khoản Tác giả chính thức đợt 2 (chi tiết xem thêm tại đây)

Lịch phát sóng Radio Blog
Chương trình Radio Blog Số 41 sẽ được phát sóng vào lúc 20h ngày 15/8/2020 . Rất mong nhận được sự ủng hộ và đón nghe của quý thính giả. Xin cảm ơn!

Tuyển biên tập viên Radio Blog
Chương trình Radio Blog có nhu cầu tuyển biên tập viên, nếu bạn có chất giọng tốt muốn gia nhập Team Radio Blog của Bloggers VIET, hãy gửi mail về cho chúng tôi ngay hôm nay để ứng tuyển nhé! Đừng quên email của chúng tôi là bloggersviet@gmail.com
Đóng
Đóng