Thông Báo từ team Radio Blog: Chương trình Radio Blog số 35 sẽ được phát sóng vào 21h ngày 10/11. Mong quý thính giả đón nghe! Quý vị có thể nghe lại các số phát sóng trước tại đây. Xin cảm ơn!

[Dừng lại để yêu thương] Một cái duyên - Đoàn Vũ Thúy Hạnh

Kết quả hình ảnh cho cảm ơn bố
Tít, tít, tít,…
Từng hồi còi xe bấm inh ỏi thúc giục của những chiếc xe phía sau làm tôi giật mình. Đèn đã chuyển màu xanh…

Những chiếc cột đèn tín hiệu giao thông xếp hàng dọc suốt con đường Tú Xương quen thuộc mà tôi thường xuyên qua lại trên đường đến trường Đại học. Có những lần đi học trễ mà cứ phải dừng lại nhiều lần làm tôi phát ngán đi được. Nhưng hôm nay là một lần dừng ngoại lệ lâu hơn thường ngày, phía trước mặt tôi là hình ảnh một người đàn ông trung niên đang đẩy chiếc xe lăn cho một cậu bé trạc 15 tuổi.

Người đàn ông có lẽ cũng mang tật ở chân nên từng bước đi của ông thật khó khăn. Thế nhưng, một điều lạ là trên khuôn mặt của cả hai con người ấy lại rạng lên vẻ hạnh phúc, trao cho nhau những nụ cười đầy vẻ lạc quan và tin tưởng. Tôi đoán họ là hai cha con.

Nụ cười rạng rỡ của hai con người bất chợt có duyên gặp gỡ cứ mải bám lấy tâm trí tôi mà đèn chuyển xanh lúc nào không biết. Chỉ đến khi có tiếng còi xe vang lên tôi mới bừng tỉnh và tiếp tục với những vòng xoay chầm chậm trên chiếc xe đạp quen thuộc.

Dòng kí ức đứt đoạn được làm đầy trở lại bằng nụ cười tỏa nắng kia. Không hiểu sao trái tim tôi cảm thấy thổn thức như nghẹn lại khi có một điều gì đó vừa thức tỉnh. Hình ảnh của người cha và cậu con trai làm tôi chợt liên tưởng đến bố.

Người cha kia dù cho cuộc đời đầy giông tố đã khắc lên ông những vết thương chai sạn cùng năm tháng nhưng điều đó lại không ngăn cản ông dùng cả bờ vai của mình để che chở cho cậu con trai bé nhỏ của mình. Thượng Đế đã tạo ra đôi vai thô kệch nhưng rắn chắc của người cha để làm chỗ dựa vững chãi mỗi khi con cần. Người cha ấy muốn là cả nguồn vui để đứa con trai mình không cảm thấy thiệt thòi, tủi thân.

Bố là tiếng gọi thân thương mà tôi dùng để gọi tên đấng sinh thành đã hy sinh lao nhọc đời mình để nuôi dưỡng hai chị em tôi nên người. Đối với tôi, ngay từ nhỏ tôi đã cảm nhận một nỗi tủi hờn khi bố yêu quý em trai tôi hơn. Tất cả mọi thứ em tôi đều đúng, cho dù tôi có giải thích thế nào thì tôi cũng là người chịu phạt. Bố yêu cầu tôi phải chu toàn mọi công việc nhà một cách cẩn thận và tỉ mỉ nhất có thể. Có thể nói cái tính cẩn thận, tươm tất mọi thứ là gia sản quý giá nhất mà bố để lại cho tôi.

Lẽ thường người dân thôn quê ít khi thể hiện tình cảm của mình nên đối với tôi, bố vẫn là một khoảng trời xa lạ nào đó mà tôi khó lòng với tới. Khi tôi đã đi học Đại học, sống xa nhà nên càng ít nói chuyện với bố hơn. Mỗi lần về quê cũng chỉ hỏi thăm tình hình, nói vài ba câu chuyện phiếm chứ ít khi nào tôi có can đảm chia sẻ với bố những khó khăn, những tâm tư tình cảm mà tôi dành cho bố.

Thời đại mà công nghệ phát triển như vũ bão nó cũng dần dần làm mờ đi những đường dây kết nối giữa con người với nhau. Đặc biệt là người trẻ, sống trong thế giới ảo nhiều hơn thế giới thật, những va chạm tiếp xúc, giao tiếp, chia sẻ buồn vui cũng ảo nhiều hơn là thật. Điện thoại, laptop, mạng xã hội, phim ảnh,… hấp dẫn tôi nhiều hơn là những câu chuyện trên bàn cơm với bố. Dường như đã có một bức tường vô hình khó chạm tới đã ngăn cách tôi và bố, làm cho người bên này muốn tiến qua cũng khó, người bên kia muốn bước tới cũng là cản trở lớn.

Người ta nói chỉ cần một tia nắng nhỏ nhoi cũng có thể phá tan màn sương dày đặc, quan trọng là ta có dám mở lòng ra để đón lấy tia nắng ấm áp ấy hay không. Nụ cười của hai cha con mà tôi đã gặp trên đường ấy quả là tia nắng làm tròn đầy trái tim tôi. Một lần dừng lại trước đèn đỏ để tôi cũng có thể dừng lòng mình lại, nhịp tim đập chậm, suy nghĩ ngưng đọng để lòng mình sẵn sàng đón lấy làn gió của tình gia đình ấm áp. Vốn dĩ ngọn lửa ấy vẫn cháy âm ỉ, chỉ có điều cần thêm chút động lực để bừng cháy lên.

Phải làm sao khi gia đình được tạo ra là sự tổng hòa của nghiêm khắc nhưng bao dung, hiểu lầm nhưng tha thứ, chẳng cần nói nhiều vẫn thấu hiểu, cảm thông và vẫn luôn có bờ vai thô kệch nhưng vững chãi ấy luôn luôn dang rộng chờ bạn trở về để bảo vệ, chở che. Dẫu ai có nói bất cứ điều gì thì đối với tôi, bố mãi là một siêu anh hùng: nắm lấy đôi tay bé nhỏ của tôi khi tôi đến với thế giới này, nắm tay tôi khi tôi bắt đầu những bước đi khó khăn trong đời, người nắm tay tôi ngày đầu đến trường, bên cạnh tôi lúc ốm nặng. Người chưa bao giờ buông tay tôi… Tại sao, tại sao tôi lại dám có cái ý nghĩ giận hờn của tuổi trẻ, xem thường cả những hy sinh âm thầm người làm cho tôi nhưng chưa bao giờ than trách nửa lời.

Nhớ có lần tôi được xem một vở kịch “Cha và con gái”, trong vở kịch khi người con đọc lá thư từ người cha đã mất của mình có một câu nói đã khắc sâu vào trái tim làm tôi không sao quên được. “Con ơi, con đã dùng cả tuổi trẻ của mình để tìm cách kết nối mọi người trên thế giới này qua những thứ phương tiện hiện đại mà con đã học được, còn cha, cha đã dành cả đời mình chỉ để có thể kết nối hai cha con chúng ta lại với nhau”. Vậy, thường khi đã mất đi một thứ gì đó con người ta mới biết yêu quý, nhớ nhung và trân trọng nó. Sau khi xem vở kịch, tôi chợt dừng lại, cuộn băng kí ức quay trở lại như một đoạn phim tua chậm. Những lần tôi đã hiểu lầm bố nhưng vì cái tính kiêu ngạo của tuổi trẻ dập tắt ngay lời xin lỗi nơi cửa miệng. Những ngày lễ quan trọng của bố, đến câu chúc mừng đơn giản “con chúc mừng bố” cũng thật khó khăn để tôi mở lời.

Khi thời gian dừng lại một khoảng lặng đủ để ta hiểu chuyện, đủ để ta cảm thấy sợ, sợ vì nếu không nói ra, không thi hành ngay những cử chỉ yêu thương thì mãi mãi ta chỉ ôm lấy cảm giác ân hận và nuối tiếc cả đời. Giờ đây tôi bất chợt nhận ra, can đảm lấy hết dũng khí để trao đi yêu thương sẽ nhận lại được niềm vui và hạnh phúc gấp ngàn lần điều đã cho đi. Tôi thấy thật biết ơn cái duyên trời ban vì được gặp hai cha con cậu bé kia. Chính nhờ cái duyên ấy mà tôi được một lần dừng lại ý nghĩa, được một lần lấy hết can đảm mà nói với bố: “Cảm ơn bố thật nhiều vì tất cả, cảm ơn bố vì đã là bố của con.”
Đoàn Vũ Thúy Hạnh (Hình ảnh: Internet)
Thông điệp muốn nhắn gửi: Bố ơi, con cảm ơn bố vì tất cả! Cảm ơn bố vì đã là bố của con...

Blog Liên Quan



Tên

Bài dự thi,158,Bàng Đỗ,11,Bến cảm xúc,60,Blog 360,6,Dung kh...,10,Đọc Gì Hôm Nay,63,Lê Khoa,1,Nhỏ Yêu Mưa,12,Phạm Long Thuyên,2,Radio Blog,35,Sáng tác,55,Song Băng,2,Sự Kiện,4,Thông Báo,25,Thơ,56,Thúy Lasly,23,Tin Giáo Dục,1,Tin Nổi Bật,26,Trạm Yêu,1,Trúc Huỳnh,9,Tùng Karry,13,
ltr
item
Bloggers VIET: [Dừng lại để yêu thương] Một cái duyên - Đoàn Vũ Thúy Hạnh
[Dừng lại để yêu thương] Một cái duyên - Đoàn Vũ Thúy Hạnh
https://sohanews.sohacdn.com/thumb_w/660/2017/2-1498649997977-9-38-358-600-crop-1498711883838.jpg
Bloggers VIET
https://www.bloggersviet.net/2019/07/dung-lai-de-yeu-thuong-mot-cai-duyen-doan-vu-thuy-hanh.html
https://www.bloggersviet.net/
https://www.bloggersviet.net/
https://www.bloggersviet.net/2019/07/dung-lai-de-yeu-thuong-mot-cai-duyen-doan-vu-thuy-hanh.html
true
4604202639597089988
UTF-8
Đã tải tất cả Blog Không có Blog liên quan Xem thêm Đọc thêm Trả Lời Hủy Xóa Đăng Bởi Trang Chủ Trang Bài Đăng Xem Thêm Chuyên Mục Lưu Trữ Kết Quả Cho Tìm Kiếm Tất Cả Blog Không tìm thấy Blog nào phù hợp với yêu cầu của bạn Về Trang Chủ Sunday Monday Tuesday Wednesday Thursday Friday Saturday Sun Mon Tue Wed Thu Fri Sat January February March April May June July August September October November December Jan Feb Mar Apr May Jun Jul Aug Sep Oct Nov Dec just now 1 minute ago $$1$$ minutes ago 1 hour ago $$1$$ hours ago Yesterday $$1$$ days ago $$1$$ weeks ago more than 5 weeks ago Followers Follow THIS CONTENT IS PREMIUM Please share to unlock Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy

Hướng dẫn phản hồi

Chèn link

Sử dụng thẻ <a href='LINK'>TÊN_HIỂN_THỊ</a>

Chèn hình ảnh, video

Dán trực tiếp url hình ảnh, url video youtube (địa chỉ) dưới ô phản hồi

Định dạng chữ

<b> Chữ in đậm </b>
<i> Chữ in nghiêng </i>
<u> Chữ gạch chân </u>
<strike> Chữ gạch ngang </strike>

Đã hiểu
Đóng