[Dừng lại để yêu thương] Người nhặt kí ức - Nguyễn Đức Nghị - Bloggers VIET
Blog Mới
Đang tải...
Hôm nay là với blog

Thứ Bảy, 20 tháng 7, 2019

[Dừng lại để yêu thương] Người nhặt kí ức - Nguyễn Đức Nghị

www.bloggersviet.net/
     Ngang qua cái chợ cóc, bước chân tôi lại vô thức chậm lại. Ngó góc chợ nơi có bà lão tóc đã bạc trắng người nhỏ nhắn, móm mén nhai trầu. Bà ngồi với lăn lóc mấy cái thúng, cái nia tự đan. Đôi khi trong thúng ấp ủ vài quả roi căng mọng, chùm khế vàng ươm hay quả mít cuống vẫn lấp lánh nhựa. Cả mảnh vườn được bà vun vén cất vào dăm cái thúng, trĩu nặng trên vai trong hành trình cơm áo.
- Mày đến rồi hả? Hôm nay làm về muộn thế?
Thấy tôi bà cười hiền. Những nếp nhăn như chỉ chờ thế xô nhau rúm ró nơi khóe mắt, khóe miệng.
- Hôm nay bà có mấy quả roi tươi thế? Lấy con vài quả đi ạ.
Bàn tay chi chít những đốm đồi mồi nhanh nhẹn lựa những quả roi to nhất xếp vào túi, vừa làm bà vừa nhìn tôi càu nhàu:
- Tụi thanh niên chúng mày giờ xuề xòa quá. Tóc mọc dài thế kia mà không đi cắt hả con?
Tôi cười xuề, lòng gợn sóng lăn tăn. Lâu lắm rồi chưa có ai nhắc tôi đi cắt tóc, từ cái độ bà nội về với đất. Giờ bỗng nghe lời nói quen thuộc có gì trong kí ức lại vọng về.

    Bố mẹ lên thành phố đi tha hương cầu thực, tuổi thơ tôi được một tay bà chăm sóc. Sáng nào cũng vậy, mỗi khi tiếng nước sôi lẫn vào tiếng củi đốt nổ lốp bốp, tôi lại lồm cồm thức dậy bám lấy chân bà nhõng nhẽo. Bà vừa hãm ấm chè, hương chè thoang thoảng lan trong không khí, tan dần vào sương sớm vẫn còn lơ lửng trên ngọn cây. Bà rầy sao dậy sớm thế, rằng sao không ngủ thêm rồi còn đi học, y rằng tôi lại chu miệng nịnh nọt:
- Tại chè bà pha thơm quá.
Để sung sướng nghe bà cười giòn, mắng yêu: Cha bố anh chỉ được cái khéo miệng.

     Cứ ba bốn ngày một tuần bà lại ra vườn hái trái, bó rau, mấy đồ quê đem ra chợ huyện. Khu vườn sau nhà xanh mướt với hàng tre, hàng trúc mọc dọc theo bờ ao nở đầy hoa bèo tây tím ngắt. Vài cây khế, cây ổi, cây roi sai trĩu quả. Có vài con gà con vừa thay áo lá chạy lục tục vào đám rau dại: rau mồng tơi, rau má bò lan tới tận giàn thiên lý đã lúc lắc mấy quả mướp non.

     Bà già: Mái tóc bạc, da nhăn nheo đặc biệt cái lưng bà còng dường như gánh nặng cuộc đời vẫn trĩu trên vai. Ở cái tuổi thất thập cổ la hi, bà vẫn một gánh hàng một gánh cháu lặn lội trên dòng đời mưu sinh. Với cái lưng còng ấy, tôi ngày xưa và tôi bây giờ cũng không thể hiểu làm sao bà vẫn nhanh nhẹn tới vậy: thoăn thoắt hái ở giàn bầu, lát sau đã thấy bà đang lượm khế. Mặt trời lên tới độ nửa con sào, hai gánh hàng đã đầy, những mớ rau được bó xếp cẩn thận, vài quả trái vẫn còn đọng sương sớm.

     Sau mỗi buổi sáng, tôi được bà thưởng mấy quả roi, roi ngọt và mọng nước, thức quà tôi thích nhất nơi khu vườn của bà. Cầm quả roi trên tay, trông theo dáng lưng còng gánh hai thúng hàng nặng trĩu đang đuổi theo mặt trời lúc này mới lấp ló ở phía đông, bụng tôi mong chờ bởi vài cái kẹo đường, dăm miếng bỏng bà hứa sẽ đem từ chợ huyện về. Đó là hình ảnh dù nhiều năm ngay cả khi tôi đã lớn vẫn khắc sâu trong tim. Cuộc sống cứ bình lặng trôi, buổi sáng ngắm bà hãm chè, buổi chiều nô đùa đến tối mịt với lũ bạn, chỉ đến khi nghe tiếng bà gọi vọng: Về ăn cơm, mới lon ton chạy về. Trong kí ức non nớt cứ ngỡ mọi thứ sẽ mãi như vậy, bà sẽ sống đời với tôi, nhưng ngày hôm ấy nằm bên giường bà, nghe bà ho từng  hồi. Bát cháo chỉ có tôi đút bà mới chịu ăn nặng trĩu trên tay. Tôi mới lờ mờ hiểu được mình sắp mất một thứ quan trọng. Bà nằm thiêm thiếp chân tay bất động, chỉ có đôi mắt vẫn nhìn tôi đau đáu. Bà nói đứt quãng dặn tôi học tốt, đừng lo bố mẹ bắt nạt có gì phô bà. Nói đoạn bà chút hơi thở cuối cùng, tôi lặng đi nhìn ánh sáng dần tắt nơi đáy mắt bà.

     Tôi tự hỏi tại sao mỗi lần ngang qua cái thềm chợ nơi có bà lão nọ, bước chân lại nửa bước nửa ngừng. Có phải vì dáng lưng còng quen thuộc hay bởi vài thức đồ quê. Tôi đang đi lượm lặt vài mảnh vụn của kí ức. Mấy hôm nay không còn thấy bà lão nọ, lòng bỗng ngây ngô nhớ. Cái chợ cóc vẫn nhốn nháo đủ thứ âm thanh: tiếng người buôn bán mặc cả, tiếng dao thớt, tiếng chân bước gấp gáp nhưng sao lòng trống vắng có phải một chiếc lá lại lìa cành?
Nguyễn Đức Nghị (Hình ảnh: Internet)

Lan tỏa bài viết này tới bạn bè của bạn!

Để lại ý kiến của bạn cho tác giả nhé!
Lịch phát sóng Radio Blog
Chương trình Radio Blog Số 36 sẽ được phát sóng vào lúc 20h ngày 6/6/2020 . Rất mong nhận được sự ủng hộ và đón nghe của quý thính giả. Xin cảm ơn!

Tuyển biên tập viên Radio Blog
Chương trình Radio Blog có nhu cầu tuyển biên tập viên, nếu bạn có chất giọng tốt muốn gia nhập Team Radio Blog của Bloggers VIET, hãy gửi mail về cho chúng tôi ngay hôm nay để ứng tuyển nhé! Đừng quên email của chúng tôi là bloggersviet@gmail.com
Đóng
Đóng