[Dừng lại để yêu thương] Đừng tiết kiệm những lời yêu thương - Bùi Trung Quý

Xin chào, tôi là một cậu bé 15 tuổi, đã chạm ngõ cuộc đời, đã biết cảm nhận sâu sắc về những nỗi buồn niềm vui, đã có những chiêm nghiệm, có cái nhìn đa chiều về cuộc sống này qua những lần đấu tranh trong tâm can, sự bủa vây của bóng tối, vấp ngã, và qua những chuyến đi của bản thân.

Đã có thời gian, tôi bị cuốn theo cái guồng quay vội vã của cuộc sống, tôi mải chạy theo nó quên đi những giá trị cốt lõi của con người. Cuộc sống khi đó của tôi như một con rô bốt có lập trình sẵn vậy. Sáng dậy đi học, trưa về ăn cơm rồi ngủ, chiều đi học xong tối lại cắm mặt đi học thêm. Tối về nhà đã gần 8 giờ, ăn cơm, tắm rửa rồi lại vùi đầu vào học. Học như không biết đến ngày mai, thời gian đó tôi cũng ngưng hoàn toàn cho các hoạt động tinh thần: tôi không đi bộ buổi sáng nữa, tôi ít giao lưu với mọi người hơn, tôi thu mình lại trong căn phòng nhỏ của mình với những tài liệu, sách vở, sách tham khảo...

Và trong thời gian đó tôi nhận thấy mình rất dễ cáu bẳn, hay gắt gỏng. Tôi sống lạnh lùng với tất cả mọi người, kể cả những người thân nhất trong gia đình. Tôi lạnh lùng với bố mẹ mình, tôi không nói chuyện, thậm chí là còn bơ đi trước những câu hỏi, sự săn sóc của bố mẹ. Tôi sống lạnh lùng với “cả thế giới” luôn, một số mối quan hệ bạn bè thân thiết của tôi ngày càng rời rạc, thậm chí có mối quan hệ bị tan vỡ. Tôi thờ ơ, lãnh đạm với nhiều người, trái tim của tôi ngày càng trở nên cằn cỗi, khô héo. Việc học hành của tôi khi đó vẫn ổn định từ điểm kiểm tra, đến điểm thi học kì, điểm tổng kết... nhưng tôi cảm thấy mình có cái gì vẫn chưa được đáp ứng, chưa được thỏa mãn. 



Thế rồi khi đang trong tình trạng đó tôi đọc được một status của chị Rosie Nguyễn - tác giả của cuốn sách “Tuổi trẻ đáng giá bao nhiêu”, status đó có tiêu đề là “Đừng để bị ăn mất”. Trong mẩu chuyện đầu tiên của status đó chị có kể về sự việc chị mải chạy theo cái mục tiêu mình đề ra, chị phấn đấu nỗ lực không ngừng nghỉ để đạt được nó nhưng chị quên trân trọng những gì diễn ra quanh mình. Sau một thời gian chị thấy cuộc sống của mình khô khốc nhạt nhòa, và chị nhận ra là chị đã bị cái mục tiêu kia nuốt chửng mình. Chị đã nói rằng “Mình mải chăm chú hướng tới tương lai, mà quên đi trân trọng hiện tại của mình. Quên việc cân bằng giữa mục tiêu và sức khỏe, quên tìm niềm vui trong những điều nhỏ nhặt, quên tận hưởng những vẻ đẹp trong cuộc sống, quên chăm lo cho các mối quan hệ quan trọng.”


Đọc đến đây thì mình bắt đầu nhoi nhói trong lòng. Đây cũng chính là vấn đề mình đang gặp phải. Cuối mẩu chuyện chị viết “Chỉ sau khi điều chỉnh lại nhịp sinh hoạt, mình mới thấy vui trở lại. Chỉ cần dành chỉ dăm mười phút đồng hồ để làm những điều đem lại niềm vui hoặc điều tích cực tốt lành mỗi ngày, là mình lại có thêm năng lượng để chạy tiếp.” Sau khi đọc xong bài viết nhìn đồng hồ đã qua 11 giờ đêm, ngoài trời mưa rả rích, gió cây lào xào, còn bên trong căn phòng này là mình với những giọt nước mắt, với sự giằng xé trong tâm can.

Thời gian qua mình đã cư xử và sống thật rồ dại.

Mình luôn sống vì mục tiêu, mình mải chạy theo thời gian mà không biết “dừng lại” để nói lời yêu thương, để cảm nhận và trân trọng cuộc sống.

Mình không nói lời yêu thương với cha mẹ, mình không biết cảm ơn cuộc đời vì cho mình được sống, được trải nghiệm. Mình hoàn toàn vô cảm, thậm chí khi mắc lỗi mình cũng không thốt ra được hai tiếng “xin lỗi” mà cứ câm nín rồi lặng lẽ bỏ đi. Có lần khi đi chơi khi nhìn thấy hai đứa trẻ bị ngã, thái độ của mình không phải là chạy đến đỡ hai đứa trẻ đó dậy mà lại đứng khoanh tay và chống mắt nhìn chúng. 

Mấy đêm liền mình thức khuya để phản tỉnh lại bản thân, trấn an bản thân và soi xét lại chính con người mình.

Mình thực sự đã thức tỉnh! Mình biết rằng dù cuộc sống có vội vã bao nhiêu chăng nữa thì mình cũng phải biết trân trọng những phút giây hiện tại, trân trọng những người thân yêu, những thứ xung quanh mình. Bởi vì điều đó mới làm nên sức mạnh đích thực của một con người.



Khi sáng dậy mình cảm thấy biết ơn cuộc đời vì đã cho mình một ngày mới để yêu thương, để học hỏi, để bắt đầu lại.

Mình lập lại thời gian biểu của mình cho phù hợp. Mình giới hạn rõ thời gian để học tập, rồi dành thời gian còn lại cho các hoạt động khác như chạy bộ, đọc sách, dành thời gian viết nhật kí, gọi điện cho người thân hỏi han sức khỏe, nói chuyện trên trời xuống biển. Mình cũng bắt đầu chăm chút cho các mối quan hệ, mình gần gũi với mọi người hơn, thường xuyên nói chuyện với bạn bè hơn. 
Mình cũng không tiết kiệm lời cảm ơn nữa, mình cảm ơn những người thân trong gia đình, nói lời yêu thương nhiều hơn, mình cũng sẵn sàng nói lời “xin lỗi” khi mắc lỗi sai, động viên tất cả mọi người từ người thân, bạn bè, và động viên chính bản thân mình thay vì suy diễn hay nói những điều tiêu cực dự đoán tương lai như trước đây.
Và mình thấy cuộc sống của mình thực sự đã thay đổi. Trái tim của mình đã không cằn cỗi như trước đây nữa, mình đã hạnh phúc lên nhiều lắm. Mình đã biết dừng lại để nói lời yêu thương, biết cảm ơn tất cả mọi người, và những thứ xung quanh mình. Mình có cảm giác như mình hòa vào một cái gì đó thật lớn lao. Mỗi sáng thức dậy sao thấy lòng khoan khoái, tràn ngập niềm vui.

Các bạn ạ, đừng mải chạy theo cái cuộc sống ồn ào ngoài kia, hãy giữ bản thân mình để không bị cuốn vào cái guồng quay dữ dội đó, đừng quên mất những người xung quanh chúng ta, những người ruột thịt, thân thiết luôn yêu thương ta. Hãy dừng lại để nói lời cảm ơn tới những người đã giúp đỡ và hy sinh vì ta, hãy dừng lại để nói lời xin lỗi với người mình đã làm họ tổn thương mà trước đây mình chưa dám nói. Hãy dừng lại để nói lời yêu thương.

Thông điệp muốn gửi gắm: Các bạn ạ, giữa cái guồng quay hối hả, bon chen của cuộc đời, đừng để bản thân mình bị cuốn vào đó. Hãy dừng lại và nói lời yêu thương thật nhiều với tất cả mọi người xung quanh ta, bởi vì yêu thương chính là sức mạnh quý giá của con người.

Blog Liên Quan

Tên

Bài dự thi,158,Bàng Đỗ,11,Bến cảm xúc,55,Blog 360,6,Dung kh...,9,Đọc Gì Hôm Nay,58,Lê Khoa,1,Nhỏ Yêu Mưa,12,Phạm Long Thuyên,2,Radio Blog,33,Sáng tác,53,Song Băng,2,Sự Kiện,4,Thông Báo,25,Thơ,54,Thúy Lasly,22,Tin Giáo Dục,1,Tin Nổi Bật,26,Trạm Yêu,1,Trúc Huỳnh,9,Tùng Karry,12,
ltr
item
Bloggers VIET: [Dừng lại để yêu thương] Đừng tiết kiệm những lời yêu thương - Bùi Trung Quý
[Dừng lại để yêu thương] Đừng tiết kiệm những lời yêu thương - Bùi Trung Quý
https://1.bp.blogspot.com/-sDrZxjV58bg/XR4FmGl9oJI/AAAAAAAABRA/h9mJxuwub6I488bnfdHa_hKAuAqvHw_0wCLcBGAs/s640/dong-ho-cat-01.jpeg
https://1.bp.blogspot.com/-sDrZxjV58bg/XR4FmGl9oJI/AAAAAAAABRA/h9mJxuwub6I488bnfdHa_hKAuAqvHw_0wCLcBGAs/s72-c/dong-ho-cat-01.jpeg
Bloggers VIET
https://www.bloggersviet.net/2019/07/dung-tiet-kiem-nhung-loi-yeu-thuong.html
https://www.bloggersviet.net/
https://www.bloggersviet.net/
https://www.bloggersviet.net/2019/07/dung-tiet-kiem-nhung-loi-yeu-thuong.html
true
4604202639597089988
UTF-8
Đã tải tất cả Blog Không có Blog liên quan Xem thêm Đọc thêm Trả Lời Hủy Xóa Đăng Bởi Trang Chủ Trang Bài Đăng Xem Thêm Chuyên Mục Lưu Trữ Kết Quả Cho Tìm Kiếm Tất Cả Blog Không tìm thấy Blog nào phù hợp với yêu cầu của bạn Về Trang Chủ Sunday Monday Tuesday Wednesday Thursday Friday Saturday Sun Mon Tue Wed Thu Fri Sat January February March April May June July August September October November December Jan Feb Mar Apr May Jun Jul Aug Sep Oct Nov Dec just now 1 minute ago $$1$$ minutes ago 1 hour ago $$1$$ hours ago Yesterday $$1$$ days ago $$1$$ weeks ago more than 5 weeks ago Followers Follow THIS CONTENT IS PREMIUM Please share to unlock Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy

Hướng dẫn phản hồi

Chèn link

Sử dụng thẻ <a href='LINK'>TÊN_HIỂN_THỊ</a>

Chèn hình ảnh, video

Dán trực tiếp url hình ảnh, url video youtube (địa chỉ) dưới ô phản hồi

Định dạng chữ

<b> Chữ in đậm </b>
<i> Chữ in nghiêng </i>
<u> Chữ gạch chân </u>
<strike> Chữ gạch ngang </strike>

Đã hiểu
Đóng