[Dừng lại để yêu thương] Kẹo Matcha - Tô Tô - Bloggers VIET
Blog Mới
Đang tải...
Hôm nay là với blog

Viết Ngay, Nhận Áo Bloggers VIET

Thứ Ba, 16 tháng 7, 2019

[Dừng lại để yêu thương] Kẹo Matcha - Tô Tô

10h00 tối. Trời mưa! Từng giọt nho nhỏ tí tách rơi ngoài trời tạo thành vũng nước đọng lại lấp loáng ánh đèn đường. Một chút hơi lạnh nồng ẩm phả vào không khí khiến bước chân những người bộ hành vội vã hơn. Xe cộ trên đường cũng thưa thớt dần.

Một thằng bé chừng 8, 9 tuổi vẻ ngoài sạch sẽ, ngoan ngoãn đang ngồi thu lu dưới mái hiên một tiệm ăn được trang trí theo phong cách Nhật. Bộ dạng của nó đã lọt vào mắt Phương Thư từ 10 phút trước. Chỗ cô đang đứng lố nhố người ngay tòa nhà ngân hàng đồ sộ đối diện. 

À, phải chữa lại ngay, sở dĩ Thư chú ý đến cậu nhóc vì kiểu ngồi của nó là “thu lu khá có gu”. Nó hoàn toàn có thể trú chỗ rộng rãi hơn ở dãy nhà công sở cho thuê hay quán ăn Fastfood bên cạnh. Ấy vậy mà nó chọn ngồi ở đó. Mái hiên không rộng rãi lắm chỉ đủ chỗ cho 1, 2 người trú. Thậm chí nếu trời mưa to có thể bị bắn vào người. Đổi lại phía bên phải người ta làm một cái hàng rào gỗ nhỏ xinh xắn dẫn lối vào. Phía trên treo những tấm vải vuông gam màu trầm và dàn lồng đèn ấm áp dán chữ Nhật trông khá dễ chịu.

Thằng bé ngồi bệt xuống thềm. Hai chân nó một co, một duỗi ra phối hợp với một tay để lên đầu gối, tay còn lại buông thõng, ánh mắt nhìn đâu đó xa xăm. Chốc chốc lại đưa tay ra hứng mấy giọt mưa nho nhỏ. 

Cái kiểu làm bộ làm tịch này của nó thoạt trông cũng ra gì phết như một nam thần tượng trong phim Hàn Quốc. Điều đó khiến Phương Thư phải phì cười nhưng trong đầu lại đặt ra câu hỏi “Hay là đầu óc thằng bé này có vấn đề???”. Trong lúc ấy điệu cười bất chợt vô thưởng vô phạt của cô cũng chiếm lấy một vài ánh nhìn kỳ lạ của vài người trú mưa đứng cạnh… 

Hình như thằng bé cũng chú ý đến sự quan tâm của cô với nó khi mặt hướng về phía cô nhưng vì ở khoảng cách xa nên Thư không nhìn rõ. Mọi lần sau giờ học Thư thường dành ra 4 tiếng làm thêm tại một quán Trà đạo có nhạc sống vào buổi tối. Hôm nay sinh nhật bà chủ nên Thư được cho nghỉ sớm. Nhà Thư cũng chỉ còn cách đây 300m đi bộ. Cuốn truyện trinh thám mượn ở thư viện trường đọc dở vẫn đang yên vị trong ba lô…

Mưa đã ngớt, chưa vội về nhà ngay Phương Thư hào hứng băng qua đường đi về phía “người bạn nhỏ”.

Trái lại với những gì cô nghĩ, thấy cô bước đến thằng bé tỏ ra bạo dạn không ngờ. Nó đang ư ử hát cái gì cô lại gần thì im bặt, tặng cho cô một nụ cười thân thiện. Với gương mặt phúng phính, cái trán cao thông minh và hơi nhô ra, vừa nhìn Thư đã khá có thiện cảm với nó. Phương Thư còn chưa kịp nghĩ bắt chuyện với nó thế nào thì “bạn nhỏ” đã giật giật gấu quần cô…

Đoạn nó xòe hai bàn tay hồng hồng, bụ bẫm làm ra vẻ mặt hết sức đáng thương: “Cô ơi cho con xin tiền”. 

Oạch!!! Thư đứng đơ mất mấy giây trợn tròn mắt nhìn nó. Ngắm kỹ lại từ đầu đến chân, Thư thấy cậu nhóc đâu có vẻ gì là một thằng bé ăn xin nhỉ!!! Đầu tóc gọn gang, bộ quần áo màu xanh dương in hình siêu nhân cũng không hề lấm bẩn, chân tay sạch sẽ… Ai mà nghĩ là trẻ đường phố cơ chứ.

Phải thừa nhận cô không có thiện cảm với đám trẻ ấy lắm vì chính cô cũng từng bị mè nheo, trèo kéo, làm phiền những lần ngồi với bạn ở chốn công cộng. Tất cả những sinh linh nhỏ nhoi nhoi này thực ra rất đáng thương, rất đáng được bao dung, chở che, giáo dục. Nhưng có lẽ những mảnh đời ấy vì nhiều lý do mà thiếu thốn tình yêu thương và một tổ ấm! Có lẽ chúng “không được may mắn” như bao bạn nhỏ khác chăng???

Trở lại với thằng bé, sau câu hỏi đó cũng đánh tan cái “máu” muốn tìm hiểu về nó của Thư. Xem nào trong túi chỉ còn vỏn vẹn khoảng 10 ngàn bạc lẻ hoặc hơn đủ để sáng mai mua tạm cái gì lót dạ. Tháng này đã đóng học phí hết mà lương làm thêm thì chưa về. Quyết tâm không muốn chia sẻ chút nguồn sống này cho “bạn nhỏ” Thư lắc đầu từ chối với đôi mắt an ủi nhất có thể. Thôi chú ý vào nó, cô quay mặt ra ngắm mưa nhưng vẫn đứng nguyên bất động. Chú nhóc đã thu chân về, 2 tay vòng qua đầu gối đặt cằm lên ra chiều phụng phịu.

“…Mưa bụi rơi nho nhỏ
Rắc trắng xóa không trung
Bên thềm con đom đóm
Bị ướt bay lập lòe…”

- “Cô chỉ có kẹo thôi! Cháu có ăn không?”
- Thằng bé thích thú giơ tay ra một lần nữa: “Có ạ!”

Thư bốc một nắm kẹo matcha xanh xanh thả vào tay nó. Trong giây lát cái khoảnh khắc ấy làm tự nhiên dấy lên lòng cô một cảm giác vui vui lạ. Mưa đã ngừng rơi. Ánh vàng của dãy đèn lồng Nhật Bản treo trên đầu lan tỏa xuống khiến da cô qua lớp áo sơ mi cũng mơm man ấm áp lạ thường trong cái thời tiết chuyển mùa sang thu này.

Vị kẹo không ngọt quá mà dìu dịu tan chảy trong miệng.
- “Con ở đâu mà ra đây ngồi ăn xin khuya thế này? Người nhà con đâu?”

Tiếng cười tinh quái của thằng nhóc phá tan cái không khí mà theo Thư là hết sức nhân văn ấy:

- “Chị bị lừa rồi nhé lêu lêu. Em nói thế mà chị cũng tin”

- “Xì, chị đây biết thừa! Nhưng giả vờ hỏi em thôi.” – Phương Thư bật cười (đang sướng vì được gọi bằng “chị” ^^)

- “Thế nhóc ra đây làm gì? Bắt chước idol nào?”

- “Sao bảo Sao thích thằng Tý hơn em vì nó lãng mạn, làm văn giỏi”

- “Sao là ai?” – Là bạn gái ở lớp em thích nhất – Hai má ửng hồng

- “Em sẽ lãng mạn hơn thằng Tý để dành lại Sao, em còn viết thư cho Sao nữa cơ…”

- Cô làm vẻ nghiêm nghị: “E hèm, con nít con nôi phải chăm chỉ học hành đi nhé nhóc. Nếu sau này em học giỏi, các bạn nữ sẽ thích em”

- Nó vừa ăn kẹo vừa nhe răng cười với Thư: “Chị gái matcha, ông anh chán ngắt của em thích vị này lắm nhé!”

Rồi nó chạy biến đi, để lại Thư đứng hình nhìn theo bóng nó khuất sau một ngôi nhà ba tầng có dàn hoa giấy leo lên tận ban công tầng hai. Bất giác cô tự bật cười…

2 tháng sau...

- “Cô ơi cho con xin tiền” – Lần này không phải cậu nhóc đó nữa mà là một nhóc khác trông lớn hơn đúng chuẩn phong cách “cái bang”. Nó ngồi dưới một bóng cây gần Trung tâm thương mại đang khẩn khoản với Thư. 

- “Cô chỉ có kẹo thôi, con ăn không?” 

- “Có cô” - Cái đầu bù xù tỉa loe ngoe, bết bát cùng với nước da đen làm cô nhớ đến nhân vật “Cá Cơm” trong phim “Ông Trùm” – Thư tự nhủ: Ừ trẻ con là thế đấy, đứa nào cũng thích kẹo thì phải”

Thư nhét vào tay nó một nhúm kẹo cùng tờ 100.000 ngàn. Vừa hay tháng này Thư đã lĩnh lương….


(Hình ảnh: Internet)

Lan tỏa bài viết này tới bạn bè của bạn!

Để lại ý kiến của bạn cho tác giả nhé!
Quy Chuẩn Viết Bài Tại Bloggers VIET
Ban quản trị Bloggers VIET ban hành Quy chuẩn khi viết bài tại Bloggers VIET dành cho thành viên chính thức kể từ ngày 3/7/2020. (Chi tiết xem thêm tại đây)

Thông Báo Quan Trọng Từ BQT
Bloggers VIET tiến hành rà soát Tài khoản Tác giả chính thức đợt 2 (chi tiết xem thêm tại đây)

Lịch phát sóng Radio Blog
Chương trình Trạm Yêu số 2 sẽ được phát sóng vào lúc 20h ngày 18/7/2020 . Rất mong nhận được sự ủng hộ và đón nghe của quý thính giả. Xin cảm ơn!

Tuyển biên tập viên Radio Blog
Chương trình Radio Blog có nhu cầu tuyển biên tập viên, nếu bạn có chất giọng tốt muốn gia nhập Team Radio Blog của Bloggers VIET, hãy gửi mail về cho chúng tôi ngay hôm nay để ứng tuyển nhé! Đừng quên email của chúng tôi là bloggersviet@gmail.com
Đóng
Đóng