Thông Báo từ team Radio Blog: Chương trình Radio Blog số 34 sẽ được chuyển lịch phát sóng vào 21h ngày 27/10. Mong quý thính giả thông cảm! Quý vị có thể nghe lại các số phát sóng trước tại đây. Xin cảm ơn!

Mãi nhớ về cô! - chenbaobao85

Kết quả hình ảnh cho hoa tặng cô
Nhà gần công viên nên thỉnh thoảng khi trời mát, tôi lại mang theo một cuốn sách hay một tờ báo mình yêu thích để vừa đọc vừa thưởng thức không khí mát mẻ của buổi chiều. Và chiều hôm nay cũng vậy, như những ngày khác, tôi mang theo cuốn Áo trắng vừa mới mua hồi sáng ở quầy báo của ông Sáu và băng qua đường vô công viên, ngồi ở chiếc ghế bên dưới một tán cây to. Một chỗ ngồi thật quá lý tưởng. Tôi bắt đầu ngồi xuống và đọc cuốn báo mà mình yêu thích từ hồi tôi còn học cấp 2. Bình thường, khi đang đọc, tôi sẽ thỉnh thoảng rời mắt khỏi cuốn tạp chí và quan sát xung quanh. Nhưng hôm nay tôi lại chăm chú đọc vì nội dung quá hay, thu hút tôi đến mức tôi đọc say sưa mà quên hết xung quanh. Đang đọc, tôi giật mình vì có tiếng hỏi của một người phụ nữ ngay bên cạnh. Mải đọc, tôi không biết có người ngồi bên cạnh mình từ lúc nào. Tôi ngước nhìn người phụ nữ đang ngồi bên cạnh mình: “Dạ, cô hỏi gì ạ? Con mê đọc quá nên không để ý cô ngồi cạnh con từ lúc nào?”
Người phụ nữ nhìn tôi và cười: “Cô hỏi con cô có thể ngồi cạnh con không mà không ngờ làm con giật mình như vậy? Tại vì hôm nay công viên đông quá, chỗ nào cũng có 2, 3 người ngồi, chỉ có con là ngồi một mình.”
“Dạ, được ạ. Cô cứ ngồi đi ạ.”
Lúc bấy giờ tôi mới để ý xung quanh, đúng là hôm nay công viên đông hơn mọi ngày.
“Dạ, công viên hôm nay đông thật cô ạ.”
“Ừh. Thỉnh thoảng cô cũng hay ra đây đi dạo. Hầu như lần nào cô ra công viên cũng thấy con ngồi đây và say sưa đọc cái gì đó. Thỉnh thoảng còn thấy con tủm tỉm cười nữa đó.”
Tôi cười bẽn lẽn và nói: “ Dạ, đó là những cuốn sách hay những cuốn tạp chí mà con yêu thích ạ.”
“Mỗi lần đi ngang qua chỗ con, cô hay khẽ liếc nhìn con. Có một điều rất đặc biệt mà cô thấy ngồ ngộ. Đó là hình như con đọc từ phía sau ra phía trước. Thường thì người ta hay đọc từ trước ra sau mà.”
“Dạ, con quen đọc như vậy rồi ạ. Lúc đầu ai nhìn thấy cách đọc của con cũng thắc mắc hết. Thậm chí ba mẹ con lúc đầu cũng thấy lạ. Sau thì thấy cũng không có ảnh hưởng gì nên cũng thấy bình thường ạ.”
“Cách đọc này của con giống như đọc sách tiếng Trung Quốc, đọc ngược từ sau ra trước. Con có học tiếng Trung Quốc à?”
“Dạ, năm nay con thi đại học khoa tiếng Trung Quốc ạ!”
“Còn 2 tuần nữa là nhập học rồi, con học ở trường nào?”
“Dạ, con đậu trường Đại học Sư phạm ạ.”
“Trước đó con có học quá tiếng Trung chưa?”
“Dạ, con học được một năm rồi ạ.”
“Tốt quá rồi, cố gắng học tốt con nhé!”
“Dạ, con sẽ cố gắng ạ!”
Vừa trò chuyện với cô tôi vừa lén quan sát cô. Cô khoảng 35 tuổi, khuôn mặt tròn với làn da trắng hồng, đôi mắt biết cười với cặp kính cận, nụ cười luôn nở trên môi với hai lúm đồng tiền. Có điều gì đó ở cô khiến tôi cảm thấy vừa thân thiết vừa quen thuộc dù rằng đây là lần đầu tiên tôi gặp và trò chuyện cùng cô.
“Nhà cô có ở gần đây không ạ?”
“Cách đây khoảng 2km. Rảnh rỗi cô hay ra công viên tản bộ cho thư thả. Hình như nhà con ở gần công viên?”
“Dạ, nhà con ở bên kia đường, bước mấy bước là qua đây được rồi ạ.”
“Tiện quá ha, thích là chạy qua đây thư giãn thoải mái.”
“Dạ, con hay qua đây ngồi đọc sách cho mát mẻ.”
“Àh, lúc nãy con nói con thi khoa tiếng Trung đúng không?”
“Dạ, phải ạ!”
“Sao con lại thích học tiếng Trung vậy?”
“Con thích nghe nhạc và xem phim cổ trang Trung Quốc nên con muốn nói được ngôn ngữ này ạ.”
“Bây giờ mọi người đi học tiếng Trung cũng nhiều lắm đó con à.”
“Dạ, đúng rồi đó cô. Con còn dự định học thật tốt, sau đó xin học bổng du học bên Trung Quốc. Khi đi học về rồi, con sẽ làm biên phiên dịch ở các công ty hoặc là xin dạy ở các trường đại học.”
“Chà, chưa nhập học mà đã đầy ắp những dự định rồi hén. Mà con thích đi dạy hơn hay đi làm công ty hơn?”
“Dạ, con vẫn thích đi dạy hơn ạ.”
“Ừh, con gái làm cô giáo là hợp quá rồi.”
“Dạ!”
Bất chợt trời kéo mây đen, sắp mưa rồi. Tôi đành chào tạm biệt và hẹn cô buổi khác trò chuyện với cô nhiều hơn. Khi chạy về đến nhà, tôi mới nhớ ra rằng tôi vẫn chưa biết tên cô. Nhưng rồi chuẩn bị cho ngày nhập học nên tôi cũng quên mất cuộc gặp mặt này và cũng không nhớ đến cô nữa.
Hình ảnh có liên quan
2 tuần trôi qua thật nhanh. Hôm nay là ngày đầu tiên bắt đầu thời sinh viên của mình, lại được học ngành mà mình yêu thích. Nhìn khắp trường, bạn tân sinh viên nào cũng háo hức giống y như tôi lúc này. Tôi bước vào phòng học và hồi hộp chờ đợi gặp mặt cô giáo chủ nhiệm của mình. Lúc làm thủ tục nhập học, tôi có nghe thầy giáo vụ nói hôm nay là buổi gặp gỡ sinh viên với giáo viên chủ nhiệm lớp của mình. Trong lúc chờ đợi, tôi cũng tranh thủ trò chuyện làm quen với các bạn cùng lớp. 10 phút sau, cô giáo chủ nhiệm của tôi cũng vào lớp. Cô mặc chiếc áo dài màu hồng có điểm những bông hoa, tóc dài thẳng mượt thả dài hai bên vai. Cô nhìn khắp lớp và mỉm cười chào cả lớp. Nụ cười tươi với hai lúm đồng tiền. Sao tôi thấy cô quen quen mà không nhớ đã từng gặp cô hay chưa. Khi ánh mắt cô nhìn về phía tôi, tôi bỗng cảm thấy cô đang mỉm cười với riêng tôi. Tôi cảm thấy bối rối. Chẳng lẽ cô biết tôi sao? Có lẽ thoáng thấy nét mặt của tôi nên cô không nhìn tôi nữa mà bắt đầu làm quen với cả lớp. Giọng nói nhỏ nhẹ, ánh mắt chan hòa, cô thu hút chúng tôi bằng sự chân thành ngay từ buổi đầu làm quen. Có lẽ, tôi sẽ mãi không quên được buổi học đầu tiên của đời sinh viên này.
Những buổi học sau đó tôi còn được gặp rất nhiều thầy cô phụ trách những môn học khác nhau của tôi. Nhưng không hiểu sao, tôi luôn háo hức chờ đợi những buổi học với cô giáo chủ nhiệm của tôi. Dù biết tên cô nhưng tôi vẫn cứ hay gọi là cô giáo chủ nhiệm. Chẳng biết vì sao nữa. Trong lúc giảng bài cho chúng tôi, cô chỉ bảo ân cần. Chỗ nào chúng tôi không hiểu, cô luôn tận tình giải đáp cho chúng tôi. Đồng thời, cô cũng hay khuyên bảo chúng tôi, động viên chúng tôi cố gắng không chỉ trong học tập mà còn trong các hoạt động trường lớp và xã hội. Có lẽ cũng vì thế mà dù mới vô học chưa được bao lâu nhưng lớp tôi khá đoàn kết và năng động, học hết sức mà chơi cũng hết mình. Những giải thưởng mà lớp tôi giành được cũng từ sự dạy bảo của cô. Những lúc ấy, nụ cười luôn nở trên môi cô. Không riêng gì tôi, cả lớp tôi cùng tự hứa sẽ không làm cô thất vọng. Một tuần học đã trôi qua.Thỉnh thoảng cô hay lại chỗ tôi và hỏi thăm riêng tôi khiên tôi cảm thấy hình như cô quan tâm đến tôi nhiều hơn các bạn khác trong lớp. Hay đó chỉ là cảm giác mà thôi? Nhưng dù là như thế nào đi nữa thì khi nằm trên giường ngẫm nghĩ, tôi lại tủm tỉm cười và thấy mình thật may mắn. Giấc ngủ kéo đến với đầy những giấc mơ màu hồng đưa tôi vào một thế giới lung linh và huyền ảo.
Vậy là tôi đã học được một tuần rồi. Chiều hôm nay chủ nhật được nghỉ ở nhà nhưng trời nóng thật. “Lý tưởng nhất là chạy qua công viên ngồi đọc sách cho mát.” Nghĩ là làm, tôi liền mang theo cuốn “Hạt giống tâm hồn” và chạy vèo qua công viên. Vẫn chạy lại chỗ ngồi cũ và say sưa đọc cuốn sách mà mình yêu thích.
“Có phiền không nếu cô ngồi cùng con?”
Lại cái tật mê đọc quên hết xung quanh nên lần này tôi lại giật mình và ngước nhìn lên. Định mở miệng trả lời là “Dạ, được. Cô cứ ngồi đi ạ!” thì nhận ra đó là cô chủ nhiệm lớp. Tôi thoáng bối rối, vội vã đứng dậy chào cô.
“Làm gì mà hay giật mình vậy? Lần trước cô hỏi con, con cũng giật bắn cả người.”
Lần trước à? Lần trước là lần nào? Tôi đã từng gặp cô sao? Sao tôi không nhớ nhỉ? Có vẻ nhìn vẻ mặt ngơ ngác của tôi nên cô cười, nói tôi ngồi xuống.
“Thì lần trước cô đã gặp con ở công viên này và cô cháu mình cùng trò chuyện với nhau rồi. Con không nhớ à?”
Thật sự là tôi đã lục tung cái trí nhớ của mình nhưng cũng tài nào nhớ được đã có lần nào mình gặp cô. Cuối cùng đành chịu thua, tôi gãi gãi đầu và lí nhí trả lời cô: “Thật sự là con không nhớ ạ!”
“Lần trước là cách đây hai tuần rồi. Lúc đó con đang say sưa đọc cuốn Áo Trắng, lại đọc ngược từ sau ra trước nên cô thấy ngạc nhiên nên muốn trò chuyện với con. Lúc đó con nói với cô, con thi đậu vào khoa tiếng Trung trường Đại học Sư phạm. Còn nói sau này con sẽ đi du học Trung Quốc, khi trở về sẽ muốn làm cô giáo đi dạy. Con nhớ ra chưa?”
Từng lời nói của cô dần dần làm tái hiện lại buổi gặp gỡ giữa tôi và cô bữa đó. Thì ra là cô, người phụ nữ tôi gặp ở công viên và cô chỉ là một người. Hèn gì lúc gặp cô trên lớp, tôi thấy cô quen quen nhưng không thể nào nhớ được đã gặp cô ở đâu hay chưa. Bất ngờ thật, tôi buột miệng reo lên: “ A, con nhớ ra rồi. Đúng là cô. Hôm bữa đó con quên không hỏi tên cô. Không ngờ…”. Tôi chợt im bặt vì sực nhớ mình đang nói chuyện với cô chủ nhiệm của mình.
“Sao vậy? Sao tự dưng không nói nữa?” Cô cười cười “Thật ra hôm gặp mặt với lớp, cô đã nhận ra con vì ấn tượng với cách đọc sách của con nhưng nhìn ánh mắt con thì cô nghĩ có lẽ con không nhớ cô là ai đâu vì con chỉ mới gặp cô có một lần. Cô cũng là giảng viên khoa tiếng Trung của trường này. Nhưng hôm ở công viên, cô không nói vì sợ con biết sẽ thấy ngại. Nhưng đúng là cô cháu mình có duyên vói nhau nên cuối cùng cô lại chủ nhiệm lớp con và con trở thành học trò của cô.”
“Hôm nhập học, con thấy cô quen quen nhưng không biết có từng gặp cô ở đâu hay không? Sau thì con lại nghĩ chắc đó chỉ là cảm giác thôi nên con cũng không để ý nữa. Không ngờ đúng là con với cô đã từng gặp nhau.”
“Những gì con nói với cô hôm đó, cô vẫn còn nhớ đó nha. Cô mong con sẽ thực hiện được ước mơ của mình và trở thành đồng nghiệp của cô. Lúc đó, cô trò mình sẽ có nhiều cơ hội trò chuyện hơn nữa.”
“Dạ, con sẽ cố gắng ạ.”
“Trên lớp, có điều gì không hiểu con cứ hỏi nha. Con có thể hỏi bất cứ thầy cô nào chứ không cần chờ đợi để hỏi cô. Nhưng tất cả vẫn phụ thuộc vào bản thân con thôi. Cố gắng nắm bắt từ vựng và đặt câu, cấu trúc ngữ pháp….Nếu có thời gian rảnh con có thể làm quen với một số người bạn Trung Quốc để có cơ hội nói chuyện bằng tiếng Hoa. Hay là tham gia vào các câu lạc bộ tiếng Hoa để tăng cường vốn tiếng Hoa của mình. Như vậy thì mới mau tiến bộ trong học tập.”
“Dạ, con nhớ rồi ạ.”
Càng nói chuyện với cô, tôi càng cảm nhận được quan tâm đặc biệt mà cô dành cho tôi. Chính vì vậy, từ trong lòng tôi cũng dần dần hình thành rõ hơn tình cảm tôi dành cho cô. Đó là tình cảm của những người trong gia đình.
Có thể nói, học ngoại ngữ vốn là sở trường của tôi. Tôi tiếp thu khá nhanh. Nhưng từ khi được học với cô, tôi định ra được rõ ràng hơn phương pháp học tập của riêng mình, càng thấy hứng thú hơn với ngoại ngữ và học tốt hơn trước nữa. Nhớ lời cô, tôi tham gia các câu lạc bộ tiếng Hoa, làm quen được rất nhiều người bạn cũng học tiếng Hoa như mình nên có cơ hội trao đổi, học hỏi thêm. Hơn nữa, tôi còn quen biết được một số bạn người Trung Quốc. Không những tôi có cơ hội tiếp xúc với họ mà còn tổ chức các tour du lịch nho nhỏ vừa học vừa chơi. Họ dạy tôi tiếng Hoa, tôi dạy họ tiếng Việt. Chẳng bao lâu, chúng tôi chẳng còn chút trở ngại gì về ngôn ngữ. Đó cũng là lúc tình bạn của chúng tôi ngày càng thân thiết với nhau hơn. Tôi có được những điều tốt đẹp này cũng là nhờ sự khuyên bảo của cô. Những buổi trò chuyện với cô trong công viên gần nhà tôi, khoảng cách cô trò ngày càng rút ngắn, đến nỗi tôi có thể tâm sự mọi chuyện với cô. Và lúc nào cô cũng lắng nghe tôi, sau đó sẽ cho tôi lời khuyên thích hợp để tôi tham khảo rồi tự quyết định mọi chuyện. Ở điểm này thì cô giống mẹ tôi. Mẹ không bao giờ bắt tôi phải làm theo ý muốn riêng của mẹ, chỉ đưa ra một vài ý kiến để tôi tham khảo và tự đưa ra quyết định. Có thể chính vì vậy mà tôi thấy cô gần gũi giống như người trong gia đình. Thỉnh thoảng tôi hay gặp riêng cô để báo cáo tình hình học tập và hoạt động của lớp, đồng thời hỏi ý kiến cô để thực hiện kế hoạch học tập và vui chơi có hiệu quả hơn đối với cả lớp. Mọi chuyện vẫn là do chúng tôi quyết định, nhưng dù sao chúng tôi vẫn cần lời khuyên của cô. “Học mà chơi, chơi mà học” là phương châm của lớp chúng tôi mà cả cô và lớp tôi cùng nhất trí tán thành. Chính vì vậy, lớp tôi không những dẫn dầu về học tập mà còn hăng hái tham gia hoạt động nhất trong khoa. Tôi biết cô rất tự hào về lớp tôi. Và cả lớp tôi ai cũng rất yêu quý cô.
Thời gian trôi qua thật nhanh. Mới ngày nào tôi còn chân ướt chân ráo bước vào cổng trường đại học mà bây giờ đã học xong 4 năm đại học. Những năm học sau, cô cũng không còn chủ nhiệm lớp tôi nữa nhưng cô và cả lớp tôi vẫn giữ được tình cảm cô trò thân thiết giống như ngày xưa. Riêng tôi, cô không chỉ là người cô mà còn giống như người mẹ thứ 2 của tôi. Chính vì thế, năm học cuối cùng, cả lớp tôi quyết định tổ chức một buổi sinh nhật thật hoành tráng cho cô. Tất nhiên chúng tôi âm thầm chuẩn bị tất cả. Ngày sinh nhật của cô, lấy cớ là sinh nhật của một bạn trong lớp, chúng tôi muốn mời cô cùng tham gia. Sẵn nhà một đứa bạn trong lớp có mở quán cà phê nên chúng tôi quyết định tổ chức ở đây. Tôi hẹn với cô tôi sẽ qua đón cô. 7h tôi chạy xe qua đón cô. Cô mặc chiếc áo đầm có đính những bông hoa màu hồng nhỏ nhỏ. Một chút má hồng và một chút son tím hồng. Nhìn cô thật đẹp. Tôi buột miệng: “Hôm nay cô đẹp thật!” Cô đỏ mặt, cốc đầu tôi nói: “Dám chọc cô hả?” Tôi nhe răng cười hì hì: “Dạ, đâu có. Con nói thật mà!” “Thôi đi nhanh đi kẻo trễ.” “Dạ, xin tuân lệnh cô!” Khi gần đến nhà nhỏ bạn, tôi nhá máy cho tụi nó. Tôi gửi xe và cùng cô đi vào quán. Quán tắt đèn gần hết nên tối thui thui.
“Sao tối thui vậy con? Cô không thấy gì hết!”
“Dạ, không sao đâu. Cô nắm lấy tay con nè.”
Khi tôi và cô bước gần đến chỗ nhập tiệc thì hàng trăm cây pháo sáng bùng lên, soi rõ 30 gương mặt của cô và tập thể lớp tôi. Sau đó 38 ngọn nến tượng trưng cho số tuổi của cô được thắp lên và cả lớp cùng đồng thanh hát bài “Chúc mừng sinh nhật” bằng tiếng Hoa. Sau đó những ngọn đèn nhấp nháy được bật lên. Cả không gian vừa ấm áp vừa lung linh, khuôn mặt ai cũng rạng rỡ, nhất là cô. Cả lớp nhao nhao: “Cô ơi, cô thổi nến và ước đi ạ!” Cô bước đến gần những ngọn nến, khẽ nhắm mắt và ước nguyện. Sau đó cô thổi tắt những 38 ngọn nến đang nhảy múa trên chiếc bánh kem. Nhỏ Hạnh lanh chanh: “Cô ơi, cô ước điều gì vậy ạ?” Nhỏ Dung nạt ngang: “Con này vô duyên, đó là bí mật của cô, mày tò mò làm chi?” Cô nhìn cả lớp cười rồi nói: “Tụi con làm cô thật bất ngờ. Cô thấy thật hạnh phúc và may mắn vì có tụi con là học trò. Cảm ơn tụi con nhiều lắm. Còn về điều ước của cô? Sau khi tụi con tốt nghiệp, cô sẽ bật mí cho tụi con biết.” Tôi đại diện lớp, cầm món quà chung của lớp, đến bên cô và nói: “Chúng con chúc mừng sinh nhật cô. Chúc cô luôn khỏe mạnh, hạnh phúc, thành công trong công việc và may mắn trong cuộc sống. Chúng con yêu cô nhiều lắm!” Tôi khẽ hôn vào đôi má đang ửng hồng vì hạnh phúc của cô. Cả lớp vỗ tay rầm rầm. Thằng Tuấn được phân công làm phó nháy nên nó bấm máy liên tục. Ánh đèn flash cứ liên tục lóe lên. Sau đó, cả bọn nhờ anh nhân viên trong quán chụp một vài bức hình chung của cô và cả lớp. Ai cũng rạng ngời, toe toét cười. Nhỏ Hạnh lại lanh lảnh: “Cô ơi, nhập tiệc nha cô!” “Ừh, tụi con vào bàn ngồi ăn đi!” Tiếng cười nói ồn ào, tiếng chọc phá ầm ĩ, tiếng la giành ăn chí chóe….Cả một không gian rộn ràng cả lên khiến mấy vị khách trong quán cũng bật cười theo. Cô ngồi cạnh tôi, không ăn gì nhiều, chỉ nhìn chúng tôi đang “oanh tạc”. Thỉnh thoảng cô lại gắp thức ăn cho tôi. Lén nhìn cô, tôi thấy cô chưa bao giờ vui và đẹp như lúc này. Buổi tiệc này, đến bây giờ tôi vẫn không thể nào quên được. Và có lẽ cả lũ bạn tôi cũng vậy, chúng sẽ nhớ mãi không quên.
Kết quả hình ảnh cho i love you my teacher
Với học lực giỏi, tôi xin học bổng dễ dàng và du học thạc sĩ, rồi tiến sĩ ở bên Trung Quốc. Những năm tháng học bên đó, tôi và cô vẫn thường xuyên liên lạc thư từ và trò chuyện với nhau qua voice-chat. Cô hỏi thăm tôi nhiều lắm luôn động viên tôi cố gắng học tập cho tốt. Sau này trở về tiếp bước cô, đào tạo nên những thế hệ sinh viên giống như cô đã từng dạy dỗ chúng tôi. Có đôi lúc vì quá bận học, tôi không viết mail cho cô. Khi mở hộp mail luôn đầy ắp những bức thư của cô. Chính vì vậy, tôi càng tự hứa với lòng sẽ cố gắng học tập thật tốt để không phụ lòng tin tưởng của cô dành cho tôi giống như lòng tin mà ba mẹ dành cho tôi. Cho đến ngày chỉ còn khoảng nửa tháng nữa là tôi hoàn thành việc học và trở về giảng dạy giống như cô thì tôi lại chẳng nhận được bất cứ thư từ gì của cô nữa. Tôi viết rất nhiều lá thư cho cô nhưng chẳng có hồi âm. Tôi viết thư cho những đứa bạn cùng lớp ngày xưa hỏi thăm về cô nhưng cũng chẳng nhận được câu trả lời từ chúng. Có chuyện gì sao? Dù trong lòng rất hoang mang, không biết rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra nhưng tôi vẫn nén lòng lại để hoàn thành nốt bài luận văn tiến sĩ của tôi. Ngay khi vừa kết thúc khóa học, tôi vội vã trở về nước để mong được gặp cô và cũng muốn biết đã có chuyện gì xảy. Khi vừa tới sân bay, tôi bắt taxi và chạy thẳng đến nhà cô. Cả bọn lớp tôi đang ở đó, nhưng chẳng thấy cô đâu. Tôi chạy vội vào trong nhà. Đập vào mắt tôi là bức ảnh của cô cười tươi rạng rỡ trong buổi sinh nhật mà chúng tôi tổ chức cho cô ngày xưa. Nhưng bức ảnh của cô lại được đặt trên bàn thờ, nhang khói nghi ngút. Cả lớp tôi đứa nào mắt cũng đỏ hỏe. Nhỏ Hạnh ngày xưa hay tía lia bây giờ cũng đang thút thít khóc. Dần dần, cả bọn chẳng ai nhịn được nữa, òa khóc. Những giọt nước mắt lặng lẽ lăn trên bờ má tôi. Tôi đã không còn cơ hội để gặp mặt cô lần cuối. Tôi thắp nén nhang cho cô và thầm nói với cô: “Cô ơi, con đã về đây. Con đã hoàn thành việc học của mình. Bây giờ con về gặp cô để chia vui cùng cô thì đã không còn cơ hội nữa rồi. Tha lỗi cho con vì con không thể về gặp mặt cô lần cuối. Con hứa với cô, con sẽ tiếp bước công việc của cô như cô đã từng tin tưởng trao cậy cho con. Con mãi yêu cô!”
Sau này, khi chúng tôi ngồi lại trò chuyện với nhau, tôi mới được nghe lũ bạn kể lại. Trong một lần cô đi dạy về hơi trễ, gặp một lũ cướp chạy ngang qua giật chiếc giỏ xách của cô. Cô loạng choạng tay lái và té xuống. Không ngờ đầu đập vào cạnh vỉa hè. Cô bất tỉnh, máu chảy rất nhiều. Người dân vội vàng đưa cô vào bệnh viên cấp cứu. Cô bị chấn thương đầu rất nặng, hôn mê mấy ngày liền. Sau đó, đột nhiên cô tỉnh dậy, trò chuyện với gia đình, người thân và bạn bè. Khi chuyện trò cùng cả lớp, cô luôn miệng nhắc đến tôi nhưng lại không cho các bạn nói với tôi về cô vì sợ ảnh hưởng đến việc học của tôi. Ngày hôm sau nữa cô đã vĩnh viễn không bao giờ thức dậy nữa. Cả lớp tôi thay nhau túc trực bên linh cữu của cô. Hôm đưa tang cô cũng là ngày tôi bảo vệ luận văn của mình. Hôm đó, rất đông người đến đưa tiễn cô. Cả lớp (chỉ còn thiếu mỗi tôi) đứa nào cũng òa khóc nức nở khiến mọi người xung quanh không ai cầm được nước mắt. Hôm đó trời bỗng mưa nhè nhẹ như khóc cùng mọi người. Những vòng hoa nối dài tiễn đưa cô về nơi an nghỉ cuối cùng.
Vậy là tôi đã không còn gặp cô nữa. Vậy là không còn mỗi buổi chiều ngồi trong công viên và trò chuyện cùng cô như ngày xưa. Vậy là không còn cô bên cạnh bảo ban khuyên nhủ như ngày xưa. Vậy là không có cơ hội để tự hào trở thành đồng nghiệp của cô. Nhưng khi nhìn lại những bức hình chụp ngày xưa với cô thì tôi biết rằng cho dù không còn cô bên cạnh nữa thì tôi nguyện cố gắng thật nhiều như cô đã khuyên bảo để thực hiện những ước mơ mà ngày xưa cô nói cô chưa thực hiện được và muốn tôi thay cô thực hiện. Và bởi vì tôi biết cô vẫn đang ở trên thiên đàng và dõi theo tôi như ngày xưa. “Phải không cô?”-Tôi ngước nhìn lên bầu trời trong xanh, mỉm cười và nói cùng cô.
(HÌnh ảnh: Sưu tầm internet)
Thông điệp muốn gửi gắm: Hãy luôn nhớ ơn sâu sắc đến người thầy, người cô đã hết lòng vì chúng ta!


Blog Liên Quan



Tên

Bài dự thi,158,Bàng Đỗ,11,Bến cảm xúc,59,Blog 360,6,Dung kh...,9,Đọc Gì Hôm Nay,62,Lê Khoa,1,Nhỏ Yêu Mưa,12,Phạm Long Thuyên,2,Radio Blog,34,Sáng tác,55,Song Băng,2,Sự Kiện,4,Thông Báo,25,Thơ,56,Thúy Lasly,22,Tin Giáo Dục,1,Tin Nổi Bật,26,Trạm Yêu,1,Trúc Huỳnh,9,Tùng Karry,13,
ltr
item
Bloggers VIET: Mãi nhớ về cô! - chenbaobao85
Mãi nhớ về cô! - chenbaobao85
https://hoa.quatang.com/wp-content/uploads/2014/04/cach-chon-hoa-tang-thay-co-giao-500x299.jpg
Bloggers VIET
https://www.bloggersviet.net/2019/07/mai-nho-ve-co-chenbaobao85.html
https://www.bloggersviet.net/
https://www.bloggersviet.net/
https://www.bloggersviet.net/2019/07/mai-nho-ve-co-chenbaobao85.html
true
4604202639597089988
UTF-8
Đã tải tất cả Blog Không có Blog liên quan Xem thêm Đọc thêm Trả Lời Hủy Xóa Đăng Bởi Trang Chủ Trang Bài Đăng Xem Thêm Chuyên Mục Lưu Trữ Kết Quả Cho Tìm Kiếm Tất Cả Blog Không tìm thấy Blog nào phù hợp với yêu cầu của bạn Về Trang Chủ Sunday Monday Tuesday Wednesday Thursday Friday Saturday Sun Mon Tue Wed Thu Fri Sat January February March April May June July August September October November December Jan Feb Mar Apr May Jun Jul Aug Sep Oct Nov Dec just now 1 minute ago $$1$$ minutes ago 1 hour ago $$1$$ hours ago Yesterday $$1$$ days ago $$1$$ weeks ago more than 5 weeks ago Followers Follow THIS CONTENT IS PREMIUM Please share to unlock Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy

Hướng dẫn phản hồi

Chèn link

Sử dụng thẻ <a href='LINK'>TÊN_HIỂN_THỊ</a>

Chèn hình ảnh, video

Dán trực tiếp url hình ảnh, url video youtube (địa chỉ) dưới ô phản hồi

Định dạng chữ

<b> Chữ in đậm </b>
<i> Chữ in nghiêng </i>
<u> Chữ gạch chân </u>
<strike> Chữ gạch ngang </strike>

Đã hiểu
Đóng