Thông Báo từ team Radio Blog: Chương trình Radio Blog số 34 sẽ được chuyển lịch phát sóng vào 21h ngày 27/10. Mong quý thính giả thông cảm! Quý vị có thể nghe lại các số phát sóng trước tại đây. Xin cảm ơn!

[Dừng lại để yêu thương] Yêu Thương Xa Lạ - Nguyễn Hà Phương Thảo


“Bánh giò đây....ay” tiếng rao đều đều của bà Năm bán hàng rong trong buổi sớm bình minh lấp ló sau lưng nhà thờ Đức Bà. Tôi không biết hàng bánh giò của bà đã có tự bao giờ. Chắc cũng từ rất sớm. Sớm có bằng lúc ánh bình minh tự do bắt đầu soi sáng trên mảnh đất lịch sử này hay không? Mà tôi chỉ biết bao nhiêu thế hệ con người của vùng đất Sài Thành phồn hoa này thật may mắn khi được thưởng thức hương vị của thứ bánh đơn giản mà ngon đến lạ kì ấy. Không có những hàng ghế xanh đỏ ngoài kia, thế mà bánh giò bà Năm lúc nào cũng đông khách. Những nhân viên công sở tấp nập dừng chân lại một góc nhỏ bình yên hiếm hoi của quận 1 mua một chiếc bánh giò mang đi. Dù đông nhưng vẫn đợi mà không một tí than phiền, thúc giục. Rồi lại leo lên chiếc xe máy chạy tiếp theo dòng tấp nập của cuộc sống. 

Như những thứ ba thường lệ, tôi chọn món bánh giò cô Năm cho một buổi sáng vội vã. Hôm nay tôi thấy một đứa bé có lẽ là cháu của bà đến phụ (có lần bà kể bà nuôi một đứa cháu nội nên tôi nhớ). Cô gái nhỏ bé nước da ngăm đen, mặc đồng phục học sinh có đeo khăn quàng đỏ. Chắc tầm khoảng lớp 6 hay lớp 7 gì đó. Cô bé đang vội đi học thì phải, và hình như đang đợi bà đưa cho chiếc bánh mang đi ăn sáng để đến trường kịp lúc. Tôi nhường cô bé lấy bánh trước.

- Con đi nha nội!

Nhanh chân rã bước đi nhưng cô bé vẫn nhớ quay lại mỉm cười với tôi thay cho lời cảm ơn.

Lấy bánh xong tôi cũng đi ngay sau đó, cách cô bé ấy khoảng 20 bước chân. Cô bé đi trước cũng đi rẽ vào đường Đồng Khởi giống tôi. Tốc độ bước chân cô bé nhanh hơn một chút. Nhanh hơn kiểu này không phải là đi vội mà là sắp đến một đích nào đó. Rồi em dừng lại đến bên một cạnh một cậu bé bán vé số ngay bên đường, nhanh gọn đưa thẳng cho đứa bé ấy chiếc hộp bánh đang cầm rồi lại quay ngắt bước đi không nói một lời. Cậu bé giữ chặt hộp bánh hơi quá khổ với đôi bàn tay nhỏ của mình, đôi mắt vẫn nhìn theo bóng sau của người ân nhân mình. 

Hôm nay tôi vẫn cùng đường với cô bé, lần này tôi có để ý hơn với bóng dáng trước mình. Vẫn là cách đầu đường Đồng Khởi khoảng 200m, không thấy cậu bé bán vé số nọ đâu, cô bé loay hoay ngó nhìn rồi bỗng để nó bên góc ở trên bục thang ven đường, lại quay bước đi tiếp tục đến lớp.

Ban đầu tôi chỉ thấy việc làm kia thì nghĩ đó là một nghĩa cử cao đẹp của một cô học sinh nhỏ. Nhưng nhà bà Năm rất nghèo khó, tôi biết nhờ một đứa bạn gần nhà bà kể lại. Con trai bà mất, mẹ của đứa bé cũng bỏ đứa con gái duy nhất cho bà nội để đi bước nữa. Giờ bà đã ngoài 70, tuổi già đã lấy đi bao sức khoẻ mà còn thêm một trách nhiệm nặng nề của thế hệ sau. Có lúc mới mở hàng, có khách đưa tờ 100 nghìn đồng để mua 1 chiếc bánh giò. Bà lấy túi tiền nhỏ ra có vài tờ 5 nghìn 10 nghìn hơi nhàu, đếm mãi cũng không thể nổi 90 nghìn để thối. Người khách thấy vậy bực mình bỏ đi không mua nữa. Nhìn sắc mặt bà buồn đi hẳn rồi gấp gọn những tờ tiền cất lại túi. Quay lên nhìn tôi, lại nở nụ cười phúc hậu của một người đứng tuổi : “Một cái nóng hổi đúng không nào” . Ngày nào cũng là bánh giò ăn sáng thì chắc hẳn ai cũng ngán chứ không chừa đứa cháu của bà. Tôi hiểu được. Nhớ đôi ánh mắt quan tâm, hi vọng của bà khi đưa chiếc bánh cho đứa cháu nhỏ. Đứa bé đi, bà còn hay liếc nhìn theo, rồi tay lại vội làm cho khách. Có thể cháu bà không nhận ra, nhưng mỗi bữa ăn đó đều là mồ hôi công sức của bà, mong cho cháu ăn một bữa no để mà còn vào học. Tôi chạnh lòng. Cũng không dám trách cô cháu vô tư đến vô tâm. Cũng thương đứa bé bán vé số đói khổ bên đường. Thế còn hành động lần hai? Liệu ai có thể nhặt một chiếc bánh ven đường lên ăn để tôi có thể công nhận cô bé đã vô tình làm việc tốt cho một người lang thang nào đó? Hơn hết tôi vẫn thương bà Năm. Không biết đứa bé gái lớn lên có hiểu được những vất vả của bà nội không nữa.

Tôi tiếp tục công việc và cũng không muốn suy nghĩ nhiều về chuyện đó nữa. Không trách trẻ con còn thiếu suy nghĩ. Ít ra nó cũng đã vô tình làm việc tốt chứ không vứt đi. Bà Năm không biết thì sẽ không buồn. Nhưng tôi mong đứa cháu của bà phải trưởng thành, hiểu ra những khó nhọc của bà và không lặp lại điều này thêm lần nào nữa. Theo tôi thì trước khi muốn quan tâm đến xã hội bao đồng ngoài kia thì làm ơn hãy nghĩ đến gia đình, người thân mình trước đã.

Chiều hôm đó được về sớm, tôi nảy ra ý định quay lại nhà thờ mua chiếc bánh giò mang về ăn nhẹ. Gần đến nơi tôi bỗng thấy thằng bé bán vé số nọ rời đi từ gánh hàng bà Năm. Cũng do có tí tò mò và thắc mắc, đến nơi, tôi chỉ lân la rồi hỏi có vẻ rất vô tình:

- Lâu lâu cháu vẫn thấy thằng bé ấy loanh quanh khu này, chắc nhà nó ở đây, hay qua bà mua bánh giò lắm ạ!

Vừa nói tôi vừa chỉ tay về phía dáng hình gầy gò của cậu bé bán vé số. Bóng người loắt choắt dần khuất sau màu ánh chiều tà lẫn với màu cam đất của địa điểm nổi tiếng này.

- Nó làm gì có nhà đâu cháu ơi, nó hay nằm ở ghế đá góc công viên đằng kia kìa.

Giọng bà nhỏ dần đi...

- Bà thấy tội thằng bé lắm, thỉnh thoảng bà kêu con Ly cháu bà nếu thấy nó trên đường thì cho nó chiếc bánh giò ăn cho qua bữa, có tí gì lót dạ. Mà nó cứ lâu lâu có chút tiền thì cũng đưa bà hai đồng, ba đồng để trả tiền bánh. Lúc đầu bà không lấy. Thế là hôm sau nó không ăn bánh nữa luôn. Thấy vậy nên cứ nói nó một cái bánh 2 nghìn đồng thôi khi nào cháu kiếm được tiền nhiều thì hẳn qua trả lại. Còn sức khoẻ là còn hi vọng. Bà cũng chẳng có gì hơn để lo cho thằng bé, nhìn cháu gái nhỏ của mình không biết ra sao sau khi bà chết đi nữa.

- Còn bánh giò bà Năm là còn người mua. Còn người mua thì bà vẫn sẽ sống mãi để làm bánh giò thơm ngon cho chúng cháu nữa chứ ạ! - Tôi hào hứng đáp lại để đổi bầu không khí câu chuyện.

- Chúng bay sao ăn mãi bánh giò được. Cháu bà nó cứ kêu ngán kìa. Mỗi sáng nó dậy sớm nấu cơm cho hai bà cháu rồi để giành đến trưa ăn tiếp chứ chả bao giờ đụng đến bánh nhà.

Đôi mắt bà nheo lại. Những vết chân chim càng hiện rõ hơn trong đôi mắt của cụ bà phúc hậu. Những khắc khổ trong cuộc đời bà cũng không làm phai nhạt đi cái tình người thiêng liêng đáng quý đấy.


Đang thẩn thơ không để ý, quay lại thì đã thấy bé Ly ngay bên cạnh bà Năm, trên tay cô bé đưa lại bà một chiếc bánh giò có vẻ đã để ngoài từ lâu nên nguội và vỏ lá trông khô héo hơn. 

- Bà ơi, nay cháu không thấy thằng kia đâu, cháu để ven đường mong nó đến nó lấy. Thế mà lúc về vẫn thấy cái bánh giò ngay đó ạ. Chắc em chê bánh nhà mình rồi.

Đến cuối câu nói thì mặt cô bé có vẻ đượm buồn. Bà năm dường như chưa nghe hết lời cháu gái thì đã hiểu câu chuyện, không quá ngạc nhiên, bà cười hiền hậu:

- Thằng bé mới nãy qua trả bà ít tiền bánh. Nay nó ốm nên không đi bán được. Bà mới chạy vội đi mua cho nó hộp cháo nóng để nó còn có sức... Thôi bà để bánh đây hấp lại rồi tí bà ăn tối cũng được rồi, chứ bán cho khách bánh này thì không được.

- Thế bà ơi... em nó có sao không ạ...

Bà Năm không để ý mấy đến câu hỏi vừa rồi của cô cháu nhỏ. Có vẻ đôi tai của một người lớn tuổi không còn đủ nhạy cảm để nghe thấy giọng nói nhỏ lặng đó. Giọng cô bé hơi có chút bẽn lẽn và ngại ngùng, vừa muốn thốt ra lời, vừa muốn không để ai nghe thấy mình. Có thể cô bé cũng chỉ đang tự hỏi chính mình mà thôi. Ánh mắt Ly nhìn xa xăm về phía công viên đối diện... Đôi mắt cháu bé long lanh và có nét hao hao giống bà . Tôi tin rằng: với vòng tay nuôi nấng của bà Năm, Ly sẽ trở thành một cô gái đầy lòng trắc ẩn và biết thương người. Tôi bỗng nhớ lại khoảnh khắc cô bé quay lại mỉm cười với tôi khi tôi nhường cho lấy bánh trước. Nụ cười trong những bước chân vội vã cũng như chính những khoảnh khắc đọng tình người như thế này trong sự vội vã, tấp nập của thời gian. Tôi tự cảm thấy có lỗi vì những suy nghĩ trước kia...

Leo lên chuyến xe bus trở về nhà. Ánh chiều muộn bon chen len lỏi qua ô cửa kính xe, rọi lên đôi bàn chân đã bao năm nhuốm màu đất Sài Gòn - vùng đất tấp nập của những bộn bề cuộc sống nhưng tình người vẫn là điều được trân trọng nhất.
Thông điệp muốn gửi gắm: “Dù cuộc sống có vội vã đến đâu thì luôn có những yêu thương mà chúng ta còn không ngờ đến”
Nguyễn Hà Phương Thảo (Hình ảnh: Internet)

Blog Liên Quan



Tên

Bài dự thi,158,Bàng Đỗ,11,Bến cảm xúc,59,Blog 360,6,Dung kh...,9,Đọc Gì Hôm Nay,62,Lê Khoa,1,Nhỏ Yêu Mưa,12,Phạm Long Thuyên,2,Radio Blog,34,Sáng tác,55,Song Băng,2,Sự Kiện,4,Thông Báo,25,Thơ,56,Thúy Lasly,22,Tin Giáo Dục,1,Tin Nổi Bật,26,Trạm Yêu,1,Trúc Huỳnh,9,Tùng Karry,13,
ltr
item
Bloggers VIET: [Dừng lại để yêu thương] Yêu Thương Xa Lạ - Nguyễn Hà Phương Thảo
[Dừng lại để yêu thương] Yêu Thương Xa Lạ - Nguyễn Hà Phương Thảo
https://1.bp.blogspot.com/-S8WiMgwt7rY/XTgP3ox7_mI/AAAAAAAABX0/ifeGpWjoHjA_ZTJP6M21-5QskatXsCYWQCLcBGAs/s640/a6_IEAG.jpg
https://1.bp.blogspot.com/-S8WiMgwt7rY/XTgP3ox7_mI/AAAAAAAABX0/ifeGpWjoHjA_ZTJP6M21-5QskatXsCYWQCLcBGAs/s72-c/a6_IEAG.jpg
Bloggers VIET
https://www.bloggersviet.net/2019/07/yeu-thuong-xa-la-nguyen-ha-phuong-thao.html
https://www.bloggersviet.net/
https://www.bloggersviet.net/
https://www.bloggersviet.net/2019/07/yeu-thuong-xa-la-nguyen-ha-phuong-thao.html
true
4604202639597089988
UTF-8
Đã tải tất cả Blog Không có Blog liên quan Xem thêm Đọc thêm Trả Lời Hủy Xóa Đăng Bởi Trang Chủ Trang Bài Đăng Xem Thêm Chuyên Mục Lưu Trữ Kết Quả Cho Tìm Kiếm Tất Cả Blog Không tìm thấy Blog nào phù hợp với yêu cầu của bạn Về Trang Chủ Sunday Monday Tuesday Wednesday Thursday Friday Saturday Sun Mon Tue Wed Thu Fri Sat January February March April May June July August September October November December Jan Feb Mar Apr May Jun Jul Aug Sep Oct Nov Dec just now 1 minute ago $$1$$ minutes ago 1 hour ago $$1$$ hours ago Yesterday $$1$$ days ago $$1$$ weeks ago more than 5 weeks ago Followers Follow THIS CONTENT IS PREMIUM Please share to unlock Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy

Hướng dẫn phản hồi

Chèn link

Sử dụng thẻ <a href='LINK'>TÊN_HIỂN_THỊ</a>

Chèn hình ảnh, video

Dán trực tiếp url hình ảnh, url video youtube (địa chỉ) dưới ô phản hồi

Định dạng chữ

<b> Chữ in đậm </b>
<i> Chữ in nghiêng </i>
<u> Chữ gạch chân </u>
<strike> Chữ gạch ngang </strike>

Đã hiểu
Đóng