Thông Báo từ team Radio Blog: Chương trình Radio Blog số 35 sẽ được phát sóng vào 21h ngày 10/11. Mong quý thính giả đón nghe! Quý vị có thể nghe lại các số phát sóng trước tại đây. Xin cảm ơn!

[Dừng lại để yêu thương] Không bao giờ quá muộn để yêu thương - Lê Thị Mỹ An

Kết quả hình ảnh cho ánh sáng hy vọng
Ngoài trời, những hạt mưa lớn vẫn xối xả xuống mặt đất, có những hạt tạt cả vào cửa kính, phủ bọt trắng xóa. Mây xám giăng xám xịt, nặng nề, Tuấn cảm thấy thời tiết như càng lúc càng muốn nhấn chìm nó và cái chân đau giữa màn nước kia. Và người thì cứ buốt lạnh lên theo từng hồi gió giật tung trên từng tán lá, dù nó đang nằm trong phòng, nó vẫn cảm nhận rõ được độ mạnh của cơn giông khi nhìn những cái cây to nương theo chiều gió qua lớp cửa kính lúc này đã mờ đục và như muốn hòa vào màn mưa lạnh giá.
...
Tuấn được đưa vào phòng cấp cứu từ đêm hôm kia. Phải hết một ngày nó mới tỉnh lại sau khi chuyển qua phòng hồi sức. Tai nạn xảy ra khi nó đua xe với đám bạn trên đường quốc lộ tối hôm đó. Những chiếc xe phân khối lớn được trang bị đẩy đủ cứ lao vun vút xé toạc gió trong đêm thâu vắng vẻ, chỉ có ánh đèn đường dệt tơ trên mấy vòm cây hắt xuống soi rọi bóng của từng thanh thiếu niên ăn chơi, quậy phá trạc tuổi nhau. Những đoạn đường vắng vẻ phút chốc ồn ào bởi tiếng hò hét, tiếng kéo ga, kèn xe vang lên inh ỏi. Như rất nhiều cuộc đua khác nó đã từng tham gia, nó lại chạm đích trước tiên trong tiếng vỗ tay của hội thanh niên cùng nhóm đứng xem. Tuấn thắng xe lại, nhưng xe nó đột nhiên dở chứng, bàn thắng lẫn tay thắng không “ăn” theo sự điều khiển của chủ nhân. Nó tức tối bóp thắng, cúi xuống nhìn rồi đạp mạnh. Bỗng nó trượt tay lái, xe thuận đà tông vào cột điện gần đó. Nó té xuống, đầu đập xuống đường, bất tỉnh. Chiếc xe đè mạnh lên chân nó, đó là chiếc xe phân khối lớn hay gọi là “con ngựa chiến sắt” mà nó vẫn hay tự hào dưới những ánh mắt thán phục của đám bạn trong nhiều cuộc đua.

Nó tỉnh dậy đã hồi lâu, giữa lúc tiếng mưa vẫn rả rích cùng gió. Nó đã bần thần ngắm mưa hồi lâu và để cho vơi đi cơn choáng đang ong ong lên từ đầu. Giữa căn phòng vắng lặng như tờ tràn ngập một thứ ánh sáng nhẹ, đối lập hẳn với bóng đen đặc quánh bên ngoài. Không khí trong phòng còn vẩn lại mùii thuốc khử trùng hăn hắt. Cho đến khi đầu nó đỡ choáng, nó cảm nhận rõ ràng hơn nữa cái đau buốt từ chân truyền ra cả thân mình nó mới khẽ nhăn mặt gượng ngồi dậy tựa vào gối. Cảm giác có cái gì đó lạ hơn ngoài cái đau thường trực, nó đưa tay nhè nhẹ sờ xuống chân. Có một cái gì đó vừa xẹt qua tim nó, bàng hoàng, bởi nó những tưởng chân nó chỉ bị thương nhẹ thôi. Gương mặt trắng bợt bạt chuyền sang tái xanh. Nó dụi dụi mắt, nhúc nhích chân, như không tin được vào mắt mình. Cho đến tận khi nó cảm nhận và rờ tay vào được sự trống trải của phần chân phải dưới đầu gối. Nó mới thật sự thảng thốt nhận ra rằng: một nửa chân phải của nó đã bị cắt bỏ. Từ thảng thốt nó chuyển sang lo sợ, đau đớn, hai mắt mở to rồi khép lại, một dòng nước mắt lấp lánh chảy xuống đôi gò má đã tái đi vì bàng hoàng. Nó bất chợt hét lên:”Khônggggggg”. Tiếng hét hòa vào tiếng mưa rơi trở nên não nề hơn, ai oán hơn, hòa cả vào trận cuồng phong với những ngọn gió mạnh đập vào cửa sổ, tiếng la hét tan cả vào khoảng không còn nồng mùi thuốc.
...
Tuấn vốn là con một của một gia đình khá giả trong tỉnh. Ba nó là trưởng phòng trong một công ty lớn, ông ít khi về nhà sớm. Từ nhỏ nó đã thấy ông với dáng vẻ say khướt mỗi khi giữa đêm khát nước mò xuống bếp. Nó thấy ông ngồi trên ghế, tay đặt lên bàn ăn, đầu gật gật trong lúc chờ mẹ pha cho ông một ly chanh nóng để giải rượu. Mẹ hay bảo đó là do ba phải tiếp khách hàng ký hợp đồng gì gì đó, nó vốn dĩ cũng không quan tâm đến công việc làm ăn của ông cho lắm. Nó là trẻ con mà, điều lúc đó nó quan tâm chỉ là mong chờ đến những lúc hiếm hoi ba cùng mẹ sẽ dẫn nó đi chơi, nó sẽ nắm tay hai người đi dạo phố, ăn kem rồi chơi nhiều trò chơi khác nhau. Nhưng khi nó càng lớn lên, ba nó cũng thăng chức, điều này đồng nghĩa với việc ông bận nhiều hơn. Lắm lúc nó khẽ hỏi ba khi nào nó mới được đưa đi chơi như hồi bé. Ba nó chỉ quát: ”Đi vào phòng học bài cho ba làm việc. Lớn rồi chơi cái gì!”. Mỗi ngày ba nó càng cáu gắt hơn, tuần suất say xỉn và ít về nhà cũng tăng theo. Thứ ông có thể chu cấp đầy đủ cho nó có lẽ là tiền. Nhưng nó biết thâm tâm nó, khát khao tình cảm gia đình vẫn lớn lắm. Dù mẹ vẫn yêu thương nó, mặt khác bà cũng phải quán xuyến việc gia đình, dọn dẹp nhà cửa nên không thể ở bên nó suốt để bù đắp cả khoản thiếu thốn còn lại. Sự tủi thân cứ phủ dày lên theo năm tháng. Với một thanh niên mới lớn, nó lúc đó chỉ biết dùng tiền để tìm niềm vui. Nó tham gia vào một nhóm con nhà giàu ăn chơi trong trường. Nhóm nó có mặt ở mấy bàn bi-da, sòng bài đến tiệm nét cũng có. Vùi đầu vào những chiếc xe đua ảo trên màn ảnh cũng có lúc chán. Nó bắt đầu nghĩ đến việc mua xe máy để đua cùng đám bạn. Đua ăn tiền có, mà đua chơi cũng có. Nó “săn” được một chiếc xe “xịn” từ một đàn anh ăn chơi có tiếng trong trường. Chẳng biết từ khi nào, tốc độ từ những những cuộc đua đã kéo những tổn thương của nó về lại phía sau. Và cũng chẳng biết từ khi nào, những chiếc xe điện đụng, vòng quay ngựa lúc bé đã lùi vào quá khứ. Nó hòa vào cuộc chơi, suốt ngày, suốt đêm. Mẹ nó nhiều lần can ngăn, nhưng tình thương của mỗi mình bà không thể cho nó một mái ấm trọn vẹn được, nó nghĩ vậy rồi lại tiếp tục lao vào những cuộc đua. Nó muốn dùng tốc độ để bỏ quên những thiếu thốn về tình thương của ba nó. Nó dùng tốc độ để không phải chậm rãi nhấm nháp cái vị chát đắng của nỗi buồn cứ vang mãi trong đầu óc của một tâm hồn vốn dĩ nhạy cảm. Và chính lúc này đây, chính tốc độ, chính thứ nó đang dựa vào lại lật ngược cuộc đời nó bằng cách lấy mất đi nửa chân. Bây giờ nó nằm đó, nghĩ về thời gian vừa qua, đôi mắt vốn ngày thường sắc lạnh khi vun vút qua từng ngã đường bây giờ thẫn thờ. Nó nhìn chăm chăm ra ngoài cửa sổ, nơi đôi chim sẻ đang ríu rít chuyền cành. Sau một đêm giông bão, trời trông sáng hẳn lên, trong vắt như được gột rửa bằng thứ nước tinh khiết. Ánh mắt nó thoáng chút lấp lánh nhưng rồi nhanh chóng vụt tắt nhanh khi nghe thấy tiếng xe đẩy thuốc của y tá. Nó đã được chuyển sang một phòng thường. Đó là ý của mẹ nó, không phải bà không đủ tiền để cho nó ở phòng chăm sóc đặc biệt. Chỉ là bà sợ khi ở một mình, nó sẽ làm điều gì đó không tốt ảnh hưởng đến bản thân khi bà có việc phải về nhà. Dù sao phòng có thêm người vẫn tốt hơn cả, bà cũng muốn con mình có người bầu bạn cho đến tận khi nó xuất viện.

Lúc nghe tin con bị tai nạn, bà đã như chết đứng, làm rơi cả điện thoại xuống sàn nhà. Giữa đêm khuya, bà đã tức tốc lao ngay vào bệnh viện để rồi điếng người khi nghe bác sĩ nói phải phẫu thuật cắt bỏ một nửa chân phải của con bà, là Tuấn. 20 tuổi, độ tuổi phơi phới tươi trẻ của một đời người, bà ngất xỉu ngay khi nhìn thấy con mình với một nửa chân đã biến mất đang được đẩy vào phòng hồi sức. Một lúc sau đó bà tỉnh dậy, trời đã sáng hẳn, con bà vẫn còn chưa tỉnh, nhìn đứa con nằm im lìm qua cửa kính, nước mắt bà rỉ xuống. Bà vội vàng đưa tay lau nhanh đi.
...
- “Con đói chưa Tuấn? Mẹ có đem cháo vào cho con nè”.

Mẹ của Tuấn mở cửa bước vào, chỉ mới một ngày hai đêm mà hai hốc mtc của bà đã xám đen lại. Tuấn rời mắt khỏi cửa sổ, khẽ lướt qua khuôn mặt bà, ánh mắt dừng lại đó vài giây rồi lại quay mặt nhìn tiếp ra ngoài khoảng trời rộng kia. Không phải nó ghét bà hay trách gì bà, mẹ nó đâu có lỗi. Chỉ vì hiện tại nó chưa thể chấp nhận sự thật này nên nó tránh nhìn vào đôi mắt đỏ hoe của mẹ nó. Nó sợ nó sẽ rơi nước mắt, một thứ mà đứa con ngỗ nghịch như nó không nên để lộ ra ở hiện tại. Đám bạn của nó từ lúc nó vào viện đến giờ cũng không thấy ai ló mặt vào, chắc tụi nó sợ vạ lây, nó nghĩ mà thấy chua xót. Nên khi vừa nghe thấy tiếng mẹ, nó đã muốn ngay lập tức nhào đến ôm lấy bà và nức nở như hồi còn bé. Nhưng lúc nó nhúc nhích nhẹ, nó mới đau đớn nhận ra rằng thực tế nó không thể, dù ngay cả bước xuống giường. Điều này làm nó xấu hổ và cả hối hận khi nhìn vẻ nhợt nhạt hiện rõ trên gương mặt vốn dĩ xinh đẹp của bà. Thấy nó không trả lời, bà chỉ nhẹ nhàng mở cà mên đựng cháo, rót nước để sẵn.

- “Mẹ để cháo với nước ở đây, con ráng ăn rồi uống thuốc nghen con”.

Nói xong, bà trầm ngâm nhìn con một lúc. Bà thoáng nghĩ, giá như nó còn nhỏ, bà sẽ ôm chầm nó vào lòng mà vỗ về. Nhưng thời gian vốn dĩ trôi nhanh như gió, thằng Tuấn con bà giờ đã lớn vụt lên, cao hơn cả ba nó. Nghĩ đến đây, bà lại khóc, nước mắt cứ chảy ròng ròng xuống miệng, xuống cổ, rồi bà lại bước vội ra ngoài. Nó nhìn theo bóng dáng bà mà nước mắt cũng rơi tự lúc nào. Đây là lần thứ hai nó khóc vì đã lâu rồi nó chưa rơi nước mắt. Nó khóc thành tiếng như trẻ con, thoáng chốc nó như trở về ngày còn bé với chuỗi ký ức lại ập về. Hóa ra tốc độ chưa từng khiến nó có thể bỏ chạy và quên được những đau buồn. Mà là khi nó dừng lại, từng chút vẫn đuổi kịp, len lỏi vào tâm hồn nó.

- “Mẹ ơi, anh ấy đau quá nên khóc hả mẹ?”

Tuấn ngừng khóc nhìn sang, sáng giờ nó cũng chẳng để ý giường bên cũng có người. Vì khi người ta chìm vào nỗi đau khổ của mình, người ta có còn biết để ý đến điều gì khác đâu. Đó là một đứa bé tầm 8, 9 tuổi, vóc dáng nhỏ nhắn khẳng khiu ngồi lọt thỏm giữa chiếc giường không rộng lắm nhưng ánh mắt thì lại sáng lên lấp lánh, như đính thêm sao trời. Mẹ của bé ngồi trên mép giường, nghiêng nửa người. Để ý kỹ hơn một chút, Tuấn thấy hai bàn tay đứa bé bị tật, đôi bàn tay không là 10 ngón mà tròn nhẵn.

- “Ừ, chắc là vậy đó con”.

Đứa bé đưa cánh tay với bàn tay tròn nhẵn chạm vào cằm, ra chiều nghĩ ngợi lung lắm, trán khẽ nhăn lại. Rồi nhanh chóng cười khì với mẹ nó, tuột xuống giường rồi chạy lại chỗ Tuấn,  nhìn anh nghiêm túc nói:

- “Anh ơi, anh đừng khóc nữa nha. Em cũng đau giống anh nữa. Nhưng mà em không có khóc. Tại vì mẹ em hay bảo em là phải cố gắng lên, làm con trai thì không được khóc. Như vậy thì mới giỏi, mới mau khỏe để được xuất viện. Đúng không mẹ?”.

Đứa bé nói rồi quay sang cười với mẹ nó ra ý hỏi, hai mắt tròn xoe lại sáng lên lấp lánh. Mẹ bé dõi theo bé nãy giờ mỉm cười nhìn lại, những nếp nhăn ở khóe mắt người phụ nữ hiện lên rõ rệt. Nhìn hình ảnh đó nó bỗng nhiên nhớ về mình của nhiều năm về trước. Lúc đó mỗi lần nó bị bệnh, cơn sốt làm đầu nó nặng trịch, người cứ nóng như lửa đốt. Nước mắt lăn trên má nóng hổi. Mẹ nó thường sẽ chườm khăn ấm lên trán nó, xoa xoa má nó rồi nhẹ nhàng vỗ về:

- “Con ngoan đừng khóc. Khóc sẽ làm con mau mệt thêm rất nhiều. Con ráng ăn ít cháo rồi uống thuốc, ngủ một giấc sẽ khỏe lại. Con là con trai thì phải mạnh mẽ lên, không được yếu đuối, có như vậy thì con mới mau khỏe bệnh, có sức để bảo vệ được người mình yêu thương”.

Hình ảnh cùng câu nói của mẹ thưở ấu thơ cứ chập chờn trong đầu nó.

- “Anh ăn cháo đi. Em ăn xong, cũng uống thuốc xong luôn rồi”.

Đứa bé đặt cánh tay vào vai Tuấn đẩy nhè nhẹ khiến nó bừng tỉnh. Nó mỉm cười với cậu bé, đôi mắt ngây thơ của cậu bé khiến lòng nó cảm thấy nhẹ nhàng. Kéo nó về những ký ức tươi đẹp đã cũ. Đứa bé cười khúc khích khi thấy Tuấn cầm cà mên cháo rồi mới chạy về giường, nhờ mẹ bế lên. Mùi cháo thơm để gần xộc vào cánh mũi, hơi nóng vẫn còn. Nó múc một muỗng cháo cho vào miệng, mùi vị quen thuộc lan tỏa trong khoang miệng như lấn át đi cái vị đắng nghét từ lúc nó tỉnh cho đến giờ. Đã lâu rồi nó không ăn món mẹ nấu. Bất giác nước mắt lại rơi xuống nhưng nghĩ gì nó lại nhanh đưa tay lau nước mắt. Nó phải mạnh mẽ, nó nhìn hình ảnh đứa bé nhỏ nằm trên giường, dù tật nguyền nhưng vẫn luôn vô tư vui vẻ, dù người không trọn vẹn nhưng lúc nào trên gương mặt cũng tươi tắn. Còn nó, nó chỉ mất đi một nửa chân, nhưng nó còn hai bàn tay và cả chân còn lại. Nó còn tuổi trẻ, nó có thể làm lại, không bao giờ quá muộn để có thể bắt đầu lại từ đầu, nó nhớ mẹ nó đã từng bảo thế khi nó từng bị điếm xấu môn Toán hồi cấp một. Mất đi nửa cái chân có lẽ sẽ là một bài học để nó tập sống chậm lại một chút. Để nó không phải cố nhanh chóng chạy trốn khỏi nỗi buồn như trước. Để nó hiểu điều nó cần làm là chầm chậm biến mọi thứ trở nên tốt hơn, hòa hợp mọi thứ bằng tình yêu thương.

Nó sẽ đợi mẹ vào, nó sẽ bảo mẹ ôm nó, nó sẽ kể cho bà nghe về những dự định sau này, sẽ nói cho bà về những gì nó nghĩ để bà cùng san sẻ. Nó cũng hy vọng ba nó sẽ vào thăm nó, hoặc khi nó ra viện, nó chắc chắn sẽ gặp ba và nói cho ba biết về cảm giác của nó trong những ngày qua. Vì nó cũng muốn ba nó sống chậm lại một chút. Ba nó đã lao vào guồng quay của cuộc sống và đánh mất đi những phút giây được vui vẻ bên gia đình. Nó lao vào tốc độ, chẳng những không quên được cái buồn mà chỉ làm chậm hơn cuộc sống của nó. Con người có thể muốn nhanh chóng để đạt được điều gì đó, để đến khi nhìn lại mới biết là mình đồng thời cũng đã bỏ lỡ rất nhiều khoảnh khắc để yêu thương, để tận hưởng.

Tuấn muốn nói giá như, nhưng nó không muốn tiếc nuối nữa, vì thời gian thì không thể quay trở lại. Nó sẽ dừng lại, sống chậm lại để yêu thương mọi người một cách trọn vẹn hơn. Và có thể, nó sẽ tìm cách dùng tình cảm để kéo họ ra khỏi những guồng quay vội vã khiến trái tim thương yêu trệt ra xa nhau.

Nó thôi nghĩ ngợi, lại nhìn đôi mắt sáng của đứa bé cùng cách đứa bé chơi với quả bóng nhỏ bằng chân. Đôi mắt sáng và đầy nghị lực của đứa bé nhỏ như rưới vào tâm hồn nó một thứ ánh sáng lấp lánh, dịu nhẹ. Nó vẫn còn cơ hội, miễn là nó còn sống, và trái tim vẫn còn đập để rạo rực những nhịp yêu thương khác với ngày trước...
Lê Thị Mỹ An (Hình ảnh: Internet)
Thông điệp muốn gửi gắm: Đừng lao quá nhanh vào guồng quay của cuộc sống. Vật chất đôi lúc không bao giờ là đủ với một đời người vì thế nên đừng để bất kỳ điều gì làm bạn bỏ quên đi những xúc cảm yêu thương, hành động yêu thương. Hãy sống chậm lại, yêu thương khác đi. Bạn sẽ không hối hận khi bản thân đã dành ra những điều tốt đẹp nhất cho bản thân và người xung quanh mình đâu. Và yêu thương, không bao giờ muộn để bắt đầu, chỉ cần trái tim bạn vẫn còn đập những nhịp hạnh phúc.

Blog Liên Quan



Tên

Bài dự thi,158,Bàng Đỗ,11,Bến cảm xúc,60,Blog 360,6,Dung kh...,10,Đọc Gì Hôm Nay,63,Lê Khoa,1,Nhỏ Yêu Mưa,12,Phạm Long Thuyên,2,Radio Blog,35,Sáng tác,55,Song Băng,2,Sự Kiện,4,Thông Báo,25,Thơ,56,Thúy Lasly,23,Tin Giáo Dục,1,Tin Nổi Bật,26,Trạm Yêu,1,Trúc Huỳnh,9,Tùng Karry,13,
ltr
item
Bloggers VIET: [Dừng lại để yêu thương] Không bao giờ quá muộn để yêu thương - Lê Thị Mỹ An
[Dừng lại để yêu thương] Không bao giờ quá muộn để yêu thương - Lê Thị Mỹ An
http://www.ghhv.quetroi.net/64NQHAI/images/lighthouse11.jpg
Bloggers VIET
https://www.bloggersviet.net/2019/08/dung-lai-de-yeu-thuong-khong-bao-gio-qua-muon-de-yeu-thuong-le-thi-my-an.html
https://www.bloggersviet.net/
https://www.bloggersviet.net/
https://www.bloggersviet.net/2019/08/dung-lai-de-yeu-thuong-khong-bao-gio-qua-muon-de-yeu-thuong-le-thi-my-an.html
true
4604202639597089988
UTF-8
Đã tải tất cả Blog Không có Blog liên quan Xem thêm Đọc thêm Trả Lời Hủy Xóa Đăng Bởi Trang Chủ Trang Bài Đăng Xem Thêm Chuyên Mục Lưu Trữ Kết Quả Cho Tìm Kiếm Tất Cả Blog Không tìm thấy Blog nào phù hợp với yêu cầu của bạn Về Trang Chủ Sunday Monday Tuesday Wednesday Thursday Friday Saturday Sun Mon Tue Wed Thu Fri Sat January February March April May June July August September October November December Jan Feb Mar Apr May Jun Jul Aug Sep Oct Nov Dec just now 1 minute ago $$1$$ minutes ago 1 hour ago $$1$$ hours ago Yesterday $$1$$ days ago $$1$$ weeks ago more than 5 weeks ago Followers Follow THIS CONTENT IS PREMIUM Please share to unlock Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy

Hướng dẫn phản hồi

Chèn link

Sử dụng thẻ <a href='LINK'>TÊN_HIỂN_THỊ</a>

Chèn hình ảnh, video

Dán trực tiếp url hình ảnh, url video youtube (địa chỉ) dưới ô phản hồi

Định dạng chữ

<b> Chữ in đậm </b>
<i> Chữ in nghiêng </i>
<u> Chữ gạch chân </u>
<strike> Chữ gạch ngang </strike>

Đã hiểu
Đóng