[Dừng lại để yêu thương] Trả nợ - Hữu Hữu


Kết quả hình ảnh cho tôi nợ cuộc đời
Tôi là con trai cả trong một gia đình ở miền Trung Việt Nam. Cha mẹ tôi không quá giàu có, nhưng chưa bao giờ để anh em tôi thiếu ăn thiếu mặc. Học đại học bốn năm ở thành phố, biết bao nhiêu đứa dân tỉnh lẻ từ quê lên chật vật vì tiền ăn uống, tiền trọ, tiền học phí, còn tôi thì chưa bao giờ phải thế. Tôi không bao giờ phải nghĩ sáng nay mình phải ăn gì, liệu tháng này có thiếu tiền không. Chỉ cần tôi không mua sắm linh tinh, thì chưa bao giờ tôi phải lo vì chuyện thiếu tiền cả.

Tôi còn một cô em gái nhỏ hơn tôi tới tận tám tuổi, gần cả một con giáp. Vì cách xa nhau thế nên tôi không thể hiểu được tâm lý của cô em gái này, lại một phần khi nó mới học tiểu học, tôi đã phải lên tận Sài Gòn để học. Em gái tôi rất đáng yêu, lại học giỏi hơn cả tôi ngày còn nhỏ. Nó là người rất cứng đầu, thường lý lẽ nọ kia với mẹ tôi. Nhưng được cái, em tôi rất ngoan, rất biết nghe lời. So với tôi, nó đã làm cha mẹ tôi nở mày nở mặt nhiều hơn.

Ba mẹ tôi rất tự hào về anh em tôi. Từ hàng xóm đến bà con ai cũng khen gia đình tôi có phúc, sinh được hai đứa con xinh từ trong trứng, lại giỏi giang, ngoan ngoãn, gia đình lại khá giả. Người người nhìn vào gia đình tôi với ánh mắt ngưỡng mộ.

Ba mẹ tôi rất yên tâm về tôi. Ngay từ nhỏ, tôi học hành rất đàng hoàng, tính tình lại chững chạc, vừa hiền lành lại ít nói. Bốn năm đại học, tôi chưa bao giờ để ba mẹ lo lắng. Tôi ra trường với tấm bằng cử nhân loại giỏi, sau đó lại nhanh chóng trúng tuyển vào hai công ty nước ngoài trong khi bao sinh viên khác ra trường lại thất nghiệp, phải nhờ ba mẹ, nhờ các mối quan hệ để có việc làm trong thời buổi thừa thãi lao động. Tôi làm việc tại công ty tốt hơn trong hai công ty ấy, lương khởi điểm hơn mười triệu. Rồi tôi nỗ lực, qua năm sau đã hơn ba mươi triệu một tháng.  Tôi là một đứa con hoàn hảo trong mắt gia đình và bao người, tựa như một viên kim cương sáng rực rỡ.

- Bác ơi, anh B bỏ đi rồi bác à. Ảnh sợ người ta đến đòi nợ, ảnh đi trốn rồi. Ảnh đi, rồi ảnh nhắn tin kêu con đừng chờ ảnh nữa. Con gọi, điện thoại reng, nhưng ảnh không bắt máy.

Tôi vẫn không thể quên được lời em gái tôi kể với tôi về cái ngày hôm ấy, cái ngày người yêu tôi gọi cầu cứu mẹ tôi với khuôn mặt sưng đỏ lên vì khóc. Cô ấy khóc nức nở vì lo cho tôi, cô ấy không biết khi ấy liệu tôi đang ở đâu, đang làm gì, có tiền để tiêu xài ăn uống gì hay không. Ngày hôm ấy, cô ấy đã bỏ hết công việc để đi tìm tôi khắp Sài Gòn, nhận bao cuộc điện thoại của cha mẹ tôi để nghe ngóng tin tức của tôi, bỏ cả việc ăn uống chỉ để tìm xem tôi đang ở đâu. Phải, lúc ấy, tôi đang trốn nợ...

Cái vỏ bọc hoàn hảo của tôi trong bắt ba mẹ tan nát như một tấm kiếng thủy tinh vụn vỡ và tan nát. Mẹ tôi bỏ ăn bỏ uống vì lo cho tôi, nằm cả ngày trên giường. Ba tôi nghe tin, thì chết lặng người. Ông không ngờ đứa con trai ông tự hào bao lâu nay lại hư đốn đến thế. Đối với ông, tôi đẹp như một thiên thần, không vướng một chút tội lỗi nào trên trần đời này. Nhưng giờ gặp phải chuyện này, ông như không thể tin vào tai, vào mắt mình nữa. Không những thất vọng về tôi, ông còn không biết tiếp theo sẽ xoay xở thế nào về món nợ tôi gây ra. Cũng năm đó, gia đình tôi đã dự định chuẩn bị xây nhà, để tôi có thể rước người yêu tôi về làm vợ, thêm một phần nhà đã xây ngót nghét hai mươi năm, nhiều chỗ bị dột, còn phòng của em gái tôi rất nhỏ, lại thiếu ánh sáng. Thế là, tôi làm vỡ bao nhiêu kế hoạch của gia đình tôi năm ấy chỉ vì cá cược...

Năm cuối đại học, tôi dính vào cá cược trên mạng. Như một kịch bản đối với bao người dính vào cờ bạc, lúc đầu tôi chơi thắng rất nhiều, có tiền rất nhiều, nhưng về sau, tôi lại thua liên tục. Tâm lý của người chơi cờ bạc rất dễ hiểu, nếu thắng thì sẽ thắng nữa, nên phải chơi tiếp. Còn nếu thua, thì phải tìm cách gỡ. Tôi biết, tôi càng chơi sẽ càng thua, nhưng tôi không cưỡng lại được. Bài bạc có một ma lực ghê gớm đối với loài người. Ai cũng biết, nhưng không ai có thể dừng lại được.

Thời sinh viên, tôi làm gì có tiền nhiều để chơi, số nợ chỉ có vài chục triệu. Hai năm sau khi tôi ra trường, tôi vẫn không bỏ được việc ấy, tôi vẫn dính vào cá cược trên mạng, mặc dù bề ngoài tôi vẫn là niềm tự hào của gia đình, vẫn là một người có công ăn việc làm ổn định, có một người yêu tôi chân thành. Cha mẹ tin tôi, bỏ một số tiền lớn cho tôi làm ăn. Tôi mù quáng, đem số tiền đó đi trả nợ cũ, sau đó lấy tiền còn lại bỏ vào sòng cá cược. Lúc đầu, tôi lại ăn lớn, số tiền khi ấy tôi có gấp mấy lần số tiền cha mẹ gửi cho tôi. Nhưng rồi, chuyện gì tới cũng tới. Tôi thua, và đổ nợ... Tôi phải chạy trốn khỏi chủ nợ, để không làm ảnh hưởng đến ai. Tôi lấy xe máy cha mẹ đã gửi cho tôi từ khi tôi vào đại học chạy ra tận Long An, sắp đến biên giới Cam-pu-chia. Một chút nữa thôi, tôi đã nhập cư bất hợp pháp, thì tôi lại nhận được tin nhắn và vô số cuộc gọi của mẹ tôi:

- Mày muốn ba mày chết phải không. Sao ổng lên ổng giúp mày mà mày bỏ ông trên đường trên xá không chịu gặp ổng. Ổng chết lên chết xuống, vật vờ vật vã trên đường, không ăn không uống gì kia kìa. Mày có thương ba thương má thì đi gặp ba mày nhanh lên, đừng có làm ba mày tức chết.

Sau cuộc gọi của người yêu tôi, cha tôi đã lập tức thu dọn đồ đạc lên Sài Gòn tìm tôi. Cha tôi rất nghiêm khắc, tôi dám làm ra chuyện tày trời này thật không biết đã làm ông giận như thế nào. Nhưng con cái vẫn là con cái của mình, cha tôi vẫn phải cứu tôi trước. Đọc được tin nhắn của mẹ, tôi lái xe trở về Sài Gòn tìm cha. Cha giúp tôi giải quyết nợ nần, sau đó đưa tôi về quê để tôi nghỉ ngơi tĩnh tâm, lấy lại tinh thần làm việc, cũng là để tôi suy nghĩ lại lỗi lầm của mình.

Tầm một tuần sau, tôi lại lên thành phố làm việc. Tôi biết tôi đã làm khổ cha mẹ tôi. Tôi đã hứa với ba mẹ tôi sẽ bỏ cá cược, chuyên tâm làm ăn. Tôi còn nói lời xin lỗi với cha mẹ, xin lỗi vì tôi bất hiếu, chưa làm gì được cho cha mẹ đã khiến cha mẹ phiền lòng rồi. Thế nhưng, tôi vẫn không thể cưỡng lại nổi ma lực của cờ bạc, lại một lần nữa gây ra nợ.

Người yêu tôi lại một lần nữa gọi về cho mẹ tôi xin giúp tôi, cô ấy còn mượn cả tiền mẹ mình chỉ để giúp tôi trả nợ, lấy lí do là cho tôi mượn tiền lấy hàng. Cha mẹ tôi suy sụp! Mới chỉ mấy ngày, tôi lại gây ra nợ. Ba tôi lại phải bắt xe đò, vượt hơn một ngàn cây số để giải quyết, sau đó đưa tôi về quê, phụ ông làm việc, quyết không cho tôi lên Sài Gòn nữa, vì ông sợ ở đó tôi lại gây ra một đống nợ và ông sẽ không thể cứu tôi được nữa. Ông cũng thương người yêu tôi, nói cô ấy đừng có chờ tôi nữa, vì ông nghĩ con trai ông đã không còn xứng đáng với tình cảm của người con gái mà ông đã định là con dâu mình.

Thế nhưng, lúc gia đình nghĩ tôi sẽ ngoan ngoãn nghe lời cha tôi, ở nhà tu tâm dưỡng tính, phụ ba làm việc, tôi bỏ đi! Tôi bỏ đi một cách lén lút không cho ai biết, trong khi cả nhà tôi đang ngủ trưa...

Tôi đã chẳng còn mặt mũi nào để đối diện với ba mẹ tôi nữa. Tôi sợ hàng xóm cười chê mình, cười luôn cả ba mẹ tôi có một thằng con không ra gì. Tôi sợ đối diện với em gái tôi. Trước ngày tôi bỏ đi, em gái tôi phát sốt suốt đêm mà không dám nói với ai, một mình tự lo cho bản thân. Sáng sớm, ba tôi thấy em tôi nằm rên rỉ ở nhà sau, lật đật kêu tôi dậy đưa em đến trạm xá. Tôi cõng em trên vai, hỏi em bị đau khi nào. Em nói bị đau từ khuya. Tôi lại hỏi em tại sao không nói lại để tới bây giờ, thì em nói với tôi thấy ba mẹ vì tôi mà lo lắng buồn bã mấy ngày trời, được một đêm ba mẹ ngon giấc, em không nỡ làm ba mẹ tỉnh dậy. Em đau, nước mắt khóc ướt cả vai tôi. Lòng tôi như quặn thắt, cố nuốt nước mắt đang chực trào ra. Tôi không những làm khổ cha mẹ, tôi còn làm khổ đứa em còn rất nhỏ này. Nó đã biết tôi sai, nó vẫn mua nước cho tôi uống, vẫn gọi tôi ăn cơm, vẫn rủ tôi đi ăn quán, vẫn tôn sùng tôi như ngày nó còn nhỏ. Vậy mà, tôi đã làm gì?

Tôi quyết ra đi để sửa lỗi, để kiếm tiền trả lại cho cha mẹ, vì tôi biết ở quê tôi sẽ chẳng kiếm được bao nhiêu để trả số nợ khổng lồ tôi đã gây ra. Tôi đi mà không nói cho một ai đến khi lên đến Sài Gòn, vì tôi biết nhất định ba sẽ không cho tôi đi nữa. Tôi đã làm trái lời ông. Gia đình tôi rất truyền thống, cha mẹ nói gì con cái tuyệt đối phải nghe lời không được cãi. Vì thế, tôi đã làm ông tức chết, ông còn nói sẽ từ tôi.

Nhưng cũng từ lần bỏ đi đó, tôi bỏ được cờ bạc. Tôi lao vào làm ăn, kiếm tiền. Công việc tôi thăng tiến, lương cũng vì đó mà tăng theo. Tôi nỗ lực làm ngày làm đêm để trả nợ. Tôi chẳng còn dẫn người tôi yêu đi ăn nhiều như trước nữa, cũng chẳng nói cho em những lời yêu thương, bởi lẽ tôi đã chẳng còn cảm thấy xứng đáng với em nữa, tôi đã làm em khổ vì tôi quá nhiều. Nhưng tôi chẳng nỡ nói lời chia tay với em, vì tôi chẳng đủ can đảm nữa rồi. Nhưng, em vẫn bên tôi, vẫn gồng gánh cùng tôi suốt hai năm trời. Đêm đêm, em lại nấu ăn và mang sang cho tôi. Em làm mọi việc vì tôi, chấp nhận ở bên tôi không một lời oán than. Nhưng tôi khóa chặt mọi cảm xúc của mình, lao vào guồng quay của công việc...

Tôi chẳng còn liên lạc với gia đình, chỉ đôi khi tôi nhắn tin hỏi em gái mình liệu ba mẹ có khỏe không. Thời gian tôi vừa bỏ đi, em tôi nói ba tôi nhậu nhiều lắm, nhậu để cho quên đi nỗi buồn, để tối đó ba có thể ngủ được yên giấc. Em nói, nếu không nhậu, tối về ba không thể ngủ vì lo cho tôi. Tôi nghe mà lòng xót xa, vì thế càng quyết tâm làm việc...

Cứ thế hai năm sau, tôi trả được hết nợ nần, vị trí của tôi trong công ty của tôi leo cao rất nhanh vì sự nỗ lực không ngừng của tôi. Lúc này, đáng lẽ, tôi nên dành thời gian cho gia đình và người tôi yêu, thì tôi lại bị danh lợi hối thúc. Tôi lao vào những dự án, những cuộc giao tiếp với khách hàng, với sếp. Tôi để người tôi yêu ngủ quên trên ghế ở nhà trọ chỉ để đợi tôi về nấu thức ăn cho tôi. Tôi để cô ấy tự về nhà sau mỗi lần tan ca. Tôi để cô tự mình giải quyết mối quan hệ với những người con trai khác, vì tôi tự thấy bản thân mình không xứng để nhận được tình cảm của cô nữa. Nhưng rồi thế nào, cô ấy vẫn không từ bỏ tôi. Tôi cũng bỏ lại gia đình mình phía sau, bỏ lại những dòng tin nhắn em gái tôi gửi, bỏ luôn cả những cuộc gọi của mẹ tôi.

Ba năm rồi, tôi đã không về quê, bỏ luôn cả ba cái tết đoàn viên cùng gia đình. Hai năm đầu thật sự là vì không còn mặt mũi nào để mà về nữa. Còn năm vừa rồi... là vì công việc... và danh lợi...

Ba năm liên tiếp, tôi ở lại Sài Gòn đón tết trên những đường phố vắng tanh bóng người, trong những nhà hàng phát ra những bản nhạc đầy nhạt nhẽo, trên những nơi đầy đèn hoa rực rỡ mà chẳng có bóng dáng người thân bên cạnh.

Ba năm liên tiếp, gia đình mòn mỏi đợi tôi về nhà ăn tết, em gái tôi liên tục nhắn tin hỏi khi nào tôi lên xe về quê, má tôi khóc sưng mắt, ba tôi suốt ngày mắng tôi bất hiếu, đến tết cũng không chịu về nhà.

Ba năm liên tiếp, tôi lưu lạc trên đất người, phô ra cái bản mặt đầy kiêu hãnh, lịch thiệp thành đạt với thiên hạ và với khách hàng, khi về nhà lại bày ra cái bản mặt lầm lì với những người yêu thương tôi. Tôi khóa chặt mọi con đường vào trái tim mình. Tôi chỉ muốn kiếm tiền mà thôi...

Một hôm, tôi mâu thuẫn với sếp. Tôi và sếp tranh cãi rất gay gắt, làm bao nhiêu nhân viên trong công ty lo sợ.  Cũng thời điểm đó, công việc của tôi xuống dốc chẳng phanh, liên tục mất những đơn hàng lớn thu về bộn tiền, lại còn thua lỗ trong công việc. Tôi thường la cà những quán bia hơi ven đường một mình và về nhà với bộ dạng đầy mùi cồn. Người yêu tôi vẫn vậy... Em vẫn ngủ quên trên sofa chỉ để chờ tôi về, vẫn nấu cho tôi những bữa ăn. Bây giờ, em ấy còn phải pha nước chanh cho tôi giải rượu, lau mình và thay quần áo cho tôi.

Buồn bã, chán chường, tôi thường xuyên xin nghỉ phép, tìm một nơi nào đó để ngắm cảnh. Lúc này, tôi thật sự nhớ nhà, nhớ ba mẹ, và nhớ em gái tôi. Tôi nhớ người yêu tôi vô cùng, mặc dù ngày nào tôi cũng gặp em. Ba năm qua, tôi đã làm khổ em quá nhiều, vậy mà em vẫn bên cạnh tôi không một lời oán hận. Tôi nghĩ về món nợ ba năm trước, về những giọt nước mắt của mẹ tôi, về những giọt nước mắt của một người đàn ông đầy cứng rắn như ba, nhớ những lo toan em gái tôi phải gánh vác, những nỗi buồn mà nó không nên chịu khi nó còn rất nhỏ.

Ba năm trước, tôi đã làm khổ mọi người vì món nợ ấy. Ba năm sau, tôi lại làm khổ mọi người vì tôi lần nữa hay sao. Điện thoại kêu báo hiệu tin nhắn, tôi mở lên, là tin nhắn của em gái tôi, lúc này đã là 12 giờ đêm:

"Anh hai ơi, anh ngủ chưa, còn em không ngủ được, tự nhiên em thấy nhớ anh quá. Hơn ba năm rồi em không gặp anh. Ba tháng nữa tới tết, anh về được không anh. Ba sẽ tha thứ cho anh mà, em sẽ xin ba giúp anh, anh biết ba thương em nhất nhà mà. Anh hai ơi, về đi, được không anh? Em nhớ anh lắm..."

Nước mắt tôi lăn dài trên má. Tôi nhớ lại lời người yêu tôi kể, lúc tôi bỏ đi, em gái tôi gọi cho cô ấy và khóc nức nở. Em sợ tôi bỏ đi đâu, không lên Sài Gòn, em sợ tôi nghĩ quẩn, em sợ không biết bao nhiêu thứ. Em khóa chặt cửa phòng, cứ thế mà khóc cả buổi chiều qua điện thoại với người yêu tôi. Người yêu tôi chẳng biết làm gì, đành để em tôi khóc mãi như thế, cho đến lúc em kiệt quệ mà thiếp đi trên giường. Em gái tôi rất sợ trời mưa, vì trời mưa nó thường nghĩ ngợi linh tinh. Trùng hợp, chiều đó, quê tôi mưa, thế mà tôi lại làm em tôi buồn thêm. Hôm ấy, tiếng em ấy khóc hòa trong tiếng mưa giòn giã trong một buổi chiều đầy u ám, buổi chiều mà tôi bỏ em ấy đi, ba năm sau vẫn chưa một lần gặp lại...

Tôi lau nước mắt, chạy như bay về nhà trọ. Tôi phóng xe lao đi như gió trong đêm. Sài Gòn tối nay có vẻ vắng người, tôi vì thế chạy rất nhanh. Về tới nơi, giống như tôi nghĩ, người yêu tôi vẫn nằm gọn trên sofa chờ tôi về. Những món em nấu để trên bàn đã nguội lạnh. Tôi nhìn mà thấy thương em vô cùng. Tôi bế em lên giường nằm, đắp chăn lại cho em. Lúc tôi cúi người xuống để chỉnh lại gối, tôi thấy tóc em hơi bết, mặt em có chỗ như dính thứ gì đó. Tôi đưa tay sờ lên mặt em, ươn ướt, nhơn nhớt. Là em khóc... Là em khóc vì lo cho tôi... Ba năm qua, liệu em đã bao lần khóc vì tôi như thế? Liệu đã bao đêm em nằm chờ tôi về trên sofa? Liệu đã bao đêm em nấu cho tôi ăn, hôm sau lại đổ đi vì tôi không thèm đếm xỉa em? Liệu những điều em làm vì tôi có đáng không, với cái sự nguội lạnh tôi đã đối xử với em ba năm qua?

Tôi xuống nhà, hâm lại đồ ăn em nấu cho tôi và bắt đầu ăn. Tôi vừa ăn mà nước mắt lăn dài, cơm pha cả nước mắt, mặn chát, nhưng tôi lại thấy ngon vô cùng. Đã bao lâu rồi, tôi đi vào những nhà hàng, những quán ăn, ăn những sơn hào hải vị mà quên đi món em nấu cho tối mỗi tối? Đã bao lâu rồi, tôi đi ăn với đối tác, với sếp, với nhân viên, mà chẳng ngồi cùng em ăn một bữa cơm đạm bạc? Đã bao lâu rồi, tôi hờ hững với cảm xúc của mình, hờ hững với người tôi yêu như thế?

Tôi mở tin nhắn ra, thấy em gái tôi đã off facebook, có lẽ em ngủ rồi. Có lẽ tối nay, em tôi lại khóc vì nhớ tôi nữa rồi. Nó sẽ lại vì mệt quá mà thiếp đi trên giường, với đôi mắt đầy những giọt lệ và khuôn mặt lấm lem, với hơi thở yếu ớt vì kiệt sức...

"Mai anh hai bắt xe về xin ba tha lỗi. Em đợi anh nhé, mốt xe về tới nơi, hai anh em mình gặp nhau."

Tôi tắt điện thoại, bỗng nghe ở phía sau, người yêu tôi lên tiếng:
- Anh về từ khi nào đấy, có hâm đồ ăn lại chưa mà ăn thế?

Tôi nghe tiếng em, bỗng khựng lại. Tôi bỏ bát đũa xuống, vội chạy nhào tới chỗ em. Tôi ôm em vào lòng, ôm thật chặt, ôm hết tất cả những khổ đau tôi gây cho em bao lâu nay, ôm trọn tình cảm em dành cho tôi. Em bất ngờ, rụt rè ôm lấy tôi:
- Anh sao thế, công ty có chuyện gì à?

Tôi lắc đầu trong vô thức:
- Anh xin lỗi, bao năm nay, anh đã làm khổ em quá nhiều rồi.

Tôi cảm nhận được cái lắc đầu của em cọ vào ngực tôi:
- Em không sao cả.

Ngừng một chút, tôi nói:
- Mai anh bắt xe về quê.

Em buông tôi ra, mắt em nhìn tôi đầy long lanh:
- Anh nói thật hả?

Tôi mỉm cười gật đầu với em. Em nở nụ cười đầy vui mừng:
- Vậy thì tốt quá. Chắc em gái anh sẽ vui lắm, nó nhớ anh bao lâu nay. Anh cũng yên tâm, không có cha mẹ nào bỏ con mình. Chắc chắn ba anh sẽ tha thứ cho anh. Mẹ anh chắc cũng sẽ vui lắm.

Tôi lại mỉm cười gật đầu với em:
- Em theo anh về nhé.

Em tròn mắt nhìn tôi:
- Em theo anh về á?

-  Ừm, em về nói ba mẹ đi. Em đưa anh về gặp ba mẹ anh, anh muốn lấy em, em có muốn gả cho anh không?

Em lại tròn mắt nhìn tôi, lời nói đứt quãng, tựa như không tin vào mắt mình:
- Anh nói thật á?

Tôi ôm em vào lòng:
- Cảm ơn em, ba năm nay đã vì anh chịu khổ. Cảm ơn em đã không bỏ rơi anh, dù anh có làm sai, dù anh đã lạnh nhạt với em. Cảm ơn em. Anh cảm ơn em nhiều lắm. Đã tới lúc, anh cho em một danh phận rồi!

Tôi cảm nhận được em siết chặt người tôi. Ba năm nay, tôi đã gây bao nhiêu lỗi lầm, cuộc sống tôi đã gặp bao nhiêu thăng trầm. Em đã bên tôi bất kể ngày đêm, lo cho tôi từng chút một. Cũng đã tới lúc, tôi phải bù đắp cho em, lo lại cho em như em đã từng. Cũng đã tới lúc, tôi trao lại yêu thương cho người thân của mình, chuộc lại bao lỗi lầm tôi đã gây ra. Cũng đã tới lúc, tôi trao lại nụ cười thay cho bao nước mắt tôi đem đến cho những người yêu thương mình. Cũng đã tới lúc, tôi phải về với em gái tôi, về để nhận được sự tha thứ của cha tôi. Và cũng đã tới lúc, tôi dừng mọi việc lại, để sống trọn vẹn với cảm xúc, tình thân và tình yêu của mình. Cũng tới lúc, tôi phải cho người con gái trong vòng tay của mình một danh phận rồi....

Tôi đưa em về quê. Em gái tôi thức từ bốn năm giờ sáng, chờ chiếc xe đò chở tôi về. Em gà gật trên chiếc ghế trước nhà chỉ để chờ tôi về thôi đấy. Vừa thấy xe dừng lại, em biết tôi tới nơi. Ánh mắt em sáng rỡ, em chạy nhào vào lòng tôi, ôm tôi thật chặt. Tôi lại thấy nụ cười của em gái tôi rồi. Tôi buông tay, bỏ hết ba lô rơi xuống đất, dang tay ôm em thật chặt vào lòng. Tôi nhìn ra phía sau, thấy ba mẹ tôi.  Mẹ tôi đang đứng mà mắt đỏ hoe. Ba tôi không thèm nhìn mặt tôi như ra vẻ tức giận, nhưng tôi biết, ba tôi, ba năm nay, ông vẫn chờ tôi về...
Hữu Hữu (Hình ảnh: Internet)

Blog Liên Quan

Tên

Bài dự thi,158,Bàng Đỗ,11,Bến cảm xúc,55,Blog 360,6,Dung kh...,9,Đọc Gì Hôm Nay,55,Lê Khoa,1,Nhỏ Yêu Mưa,12,Phạm Long Thuyên,2,Radio Blog,32,Sáng tác,53,Song Băng,2,Sự Kiện,4,Thông Báo,23,Thơ,54,Thúy Lasly,21,Tin Giáo Dục,1,Tin Nổi Bật,26,Trạm Yêu,1,Trúc Huỳnh,9,Tùng Karry,12,
ltr
item
Bloggers VIET: [Dừng lại để yêu thương] Trả nợ - Hữu Hữu
[Dừng lại để yêu thương] Trả nợ - Hữu Hữu
http://chuaadida.com/Images/News/chuaadida_full_hay-hoc-cach-cho-di-roi-cuoc-doi-se-tra-lai-cho-ban-nhieu-hon-the.jpg
Bloggers VIET
https://www.bloggersviet.net/2019/08/dung-lai-de-yeu-thuong-tra-no-huu-huu.html
https://www.bloggersviet.net/
https://www.bloggersviet.net/
https://www.bloggersviet.net/2019/08/dung-lai-de-yeu-thuong-tra-no-huu-huu.html
true
4604202639597089988
UTF-8
Đã tải tất cả Blog Không có Blog liên quan Xem thêm Đọc thêm Trả Lời Hủy Xóa Đăng Bởi Trang Chủ Trang Bài Đăng Xem Thêm Chuyên Mục Lưu Trữ Kết Quả Cho Tìm Kiếm Tất Cả Blog Không tìm thấy Blog nào phù hợp với yêu cầu của bạn Về Trang Chủ Sunday Monday Tuesday Wednesday Thursday Friday Saturday Sun Mon Tue Wed Thu Fri Sat January February March April May June July August September October November December Jan Feb Mar Apr May Jun Jul Aug Sep Oct Nov Dec just now 1 minute ago $$1$$ minutes ago 1 hour ago $$1$$ hours ago Yesterday $$1$$ days ago $$1$$ weeks ago more than 5 weeks ago Followers Follow THIS CONTENT IS PREMIUM Please share to unlock Copy All Code Select All Code All codes were copied to your clipboard Can not copy the codes / texts, please press [CTRL]+[C] (or CMD+C with Mac) to copy

Hướng dẫn phản hồi

Chèn link

Sử dụng thẻ <a href='LINK'>TÊN_HIỂN_THỊ</a>

Chèn hình ảnh, video

Dán trực tiếp url hình ảnh, url video youtube (địa chỉ) dưới ô phản hồi

Định dạng chữ

<b> Chữ in đậm </b>
<i> Chữ in nghiêng </i>
<u> Chữ gạch chân </u>
<strike> Chữ gạch ngang </strike>

Đã hiểu
Đóng