[Dừng lại để yêu thương] Xin Hãy Cho Con Một Cơ Hội - Con Đã Cố Rồi - XX - Bloggers VIET
Blog Mới
Đang tải...
Hôm nay là với blog

Viết Ngay, Nhận Áo Bloggers VIET

Thứ Bảy, 3 tháng 8, 2019

[Dừng lại để yêu thương] Xin Hãy Cho Con Một Cơ Hội - Con Đã Cố Rồi - XX

Tham gia ngay cộng đồng Bloggers VIET - Bến Đỗ cảm xúc trên facebook ngay hôm nay để kết nối những trái tim đồng điệu. Cùng xây dựng một cộng đồng văn minh, yêu thích viết lách nhé các bạn!
Gia đình là nơi chúng ta nương tựa, nhưng đôi khi nó làm ta chán ghét. Tôi rất yêu gia đình mình, nhưng chính vì vậy mà sợ thứ gọi là thành tích, công lao, yêu thương, nuôi nấng ấy. Cố gắng hoàn hoàn thì được gì? Tôi tự hỏi, điều họ thực sự mong muốn bây giờ là gì?

Tôi là đứa trẻ mồ côi ba, được ông bà và mẹ nuôi nấng. Tôi biết việc mình làm là gì, chính vì vậy, tôi phải làm một người thật tốt, tuyệt vời trong mắt gia đình. Mỗi khi thành tích kém, thì lại đưa những bạn khác vào. Vì sao, nhất thiết phải là con hàng xóm. Họ thực sự chưa biết mặt trái của chúng thì sao?


Ước mơ của tôi là thành họa sĩ, muốn được đi Nhật, đi thật nhiều. Khi mẹ tôi, bà luôn phản ánh những thứ khiến tôi cảm thấy gò bó. Thực sự, mong muốn được một lần trải lòng. Tôi chưa bao giờ chính miệng mình nói yêu mẹ, tôi đôi khi chán nản, cảm thấy ghét gia đình. Áp lực là việc học và thi cử, ông bà thì học chưa bao giờ động viên, chỉ toàn những lời nói không hay, tôi từng sử dụng những biện pháp tự tử không gây đau đớn, nhưng nhờ sự động viên bạn bè tôi phải cố gắng. Một người, mà tôi luôn thấy sợ hãi khi đối mặt là mẹ mình.

Chính bà là người động viên tôi, khi còn có thể tôi chỉ muốn tận hưởng, muốn được chơi, được làm điều mình thích. Mẹ là người phụ nữ mạnh mẽ, không cần đàn ông, tự đi làm gây dựng công việc. Lâu lâu lại thấy thương mẹ, tôi tự hỏi? Sao mẹ chưa bao giờ dừng lại để chào tình yêu mới? Chúng ta cố gắng chỉ để làm hài lòng những gì trước mắt. Đâu nhất thiết chúng ta tồn tại trên đời là vì người khác, tôi từng ước, khi tỉnh dậy mình không ở nhà, là người khác, hoặc biến mất.  Hiện tại, tương lai là thứ chúng ta làm chủ, vì vậy con đường tôi chọn nhất định đúng, không hối hận, không quay lại.

Nhưng mong rằng, một ngày nào đó. Mẹ tôi sẽ thấy thành quả tôi làm ra, bà ấy sẽ chạy lại ôm tôi vào lòng và nói, con làm tốt lắm, mẹ tự hào về con. Lúc đó tôi sẽ tự tin đứng trước mặt bà, rơi giọt nước mắt hạnh phúc và cảm ơn đã sinh ra con, để có được hôm nay.

Mong một ngày nào đó, gia đình sẽ nơi mà con không hối hận khi đã được sinh ra. Xin hãy đợi ngày mà con nói, yêu gia đình, yêu mẹ, cảm ơn đã hi sinh vì con.
_Phương Anh_
Thông điệp muốn nhắn gửi: Chúng ta hãy chân trọng những thứ hiện tại, đừng để mất rồi hối hận. Chưa chắc suy nghĩ, những ảo tưởng chúng ta suy nghĩ là thật. Tốt hơn nên sử dụng con tim và lý trí để diễn đạt lời nói ấy.
XX (Hình ảnh: Internet)

Lan tỏa bài viết này tới bạn bè của bạn!

Để lại ý kiến của bạn cho tác giả nhé!
Quy Chuẩn Viết Bài Tại Bloggers VIET
Ban quản trị Bloggers VIET ban hành Quy chuẩn khi viết bài tại Bloggers VIET dành cho thành viên chính thức kể từ ngày 3/7/2020. (Chi tiết xem thêm tại đây)

Thông Báo Quan Trọng Từ BQT
Bloggers VIET tiến hành rà soát Tài khoản Tác giả chính thức đợt 2 (chi tiết xem thêm tại đây)

Lịch phát sóng Radio Blog
Chương trình Trạm Yêu số 2 sẽ được phát sóng vào lúc 20h ngày 18/7/2020 . Rất mong nhận được sự ủng hộ và đón nghe của quý thính giả. Xin cảm ơn!

Tuyển biên tập viên Radio Blog
Chương trình Radio Blog có nhu cầu tuyển biên tập viên, nếu bạn có chất giọng tốt muốn gia nhập Team Radio Blog của Bloggers VIET, hãy gửi mail về cho chúng tôi ngay hôm nay để ứng tuyển nhé! Đừng quên email của chúng tôi là bloggersviet@gmail.com
Đóng
Đóng
Phản Ánh Với Ban Quản Trị